Chương 121
Eidt: Lune
ụD mấS ẽhk aực câhn.
ìV động tĩnh yàn àm nưgời đang iốg uầđ trên iùđ nắh cuối cùng cũng tỉnh lại.
Thực ar kôhng tárch ýuQ Miên thèm ủgn đợưc, nật ab rưỡi sáng uậc iớm ,ềv nơh aữn ơc ểht yàn tí nậv động nên nốv ãđ tihếu tinh cựl rồi.
“Còn uađ kgnôh?”
ýuQ Miên chớp mắt, phát hiện nơc uađ uầđ ãđ uịd iđ tấr nềihu.
ỡĐ“ nơh riồ.”
ỡĐ nơh àl phải rồi. ụD mấS hoạt động yấm ngón yat iớv cánh yat nẫv nòc iỏm ừhn aủc mnìh.
【Tôi ủgn oab uâl rhT】?iồấy động cát aủc hắn, ýuQ Miên iỏh ệh tnốhg.
【Gần aửn tếing rồi. hnA uậc cũng aox pób ohc uậc aửn tếing riồ.】
】…【
ợS【 iác ?ìg iớM óc aửn tếing thôi ứhc mấy, uậc ãđ ảrt tiền iồr nòc g】.ìHệ tốhng nói.
Mình ãđ ảrt tiền rồi. ýuQ Miên ựt na iủ nảb tâhn.
ụD mấS xoay ổc tay, ờh hững nhgĩ: hnA at ãđ ảrt tiền rồi.
ýuQ Miên òb yậd khỏi nưgời ụD Sấm, uas óđ iởc cúc oá ủgn tưrớc tặm ụD Sấm.
ụD mấS giật tóht, ức tởưng yâđ àl tắb uầđ rồi.
Nưhng ýuQ Miên ỉhc mén ộb ồđ ủgn ohc nắh iồr cặm quần oá tờưhng vào.
aóH ar ỉhc àl thay quần .oá
ýuQ Miên iởc oá ngay tưrớc tặm ụD Sấm, quần cũng iởc ngay tưrớc tặm ụD Sấm, ụD mấS thậm íhc nòc kôhng mád nẩgng uầđ nêl nhìn cậu, ỉhc chăm chăm iúc uầđ pấg nọg ộb ồđ ủgn ýuQ Miên aừv thay ,ar nghĩ tầhm: Đúng àl cẳhng ngại nùgng ìg .ảc
Nưhng ỉhc nầc ụD mấS nẩgng uầđ nêl nhìn ìht ẽs phát hiện ỗhc ad uas vành iat aủc gnô ủhc àhn mình ãđ ỏđ rực, kôhng ềh póhng túng ưhn nắh nghĩ oẹt nào.
uếN kôhng phải ịb òg pé ìv tihết pậl nhân tậv ìht ýuQ Miên ãđ oảb nắh ar nogài ờhc ừt uâl rồi.
…
ụD mấS ở iạl àhn ọh ỷK nếđ tối, ìv rảnh nên pắs pếx quần oá torng pòhng ýuQ Miên iah lợưt. nêB cạnh yut óc tộm pòhng ểđ ồđ cyuhên dụng nưhng nắh kôhng vào.
Buổi trưa ýuQ Miên chạy ar nogài màl ìg kôhng bếit, iớt mát ờig iốt iớm .ềv
ụD mấS đang ngồi trên ếhg mex điện tạohi, nẩgng uầđ thấy uậc ềv ìht mím môi, tắt nàm hình .iđ
nắH kôhng muốn ểđ ýuQ Miên thấy mình đang mìt hiểu iàt liệu ềv “ôcng việc nab đmê”.
Nưgời giúp việc torng àhn uềđ ãđ ềv hết, àhn ọh ỷK hiện ờig ỉhc óc ýL Tùng iớv iah nưgời giúp việc ở lại, nưhng uềđ ềv pòhng rêing ảc rồi, ẽs kôhng yùt tiện iđ ar quấy rầy.
nàB yat ụD mấS ểđ trên uầđ iốg ôv thức uấb cặht.
Torng lòng aừv thấy chán ghét iạl aừv thấp tỏhm.
ohC nếđ giây tiếp teho, óc yấm nưgời ảc man nẫl ữn àm ụD mấS chưa pặg oab ờig iđ theo uas ýuQ Miên vào, ia yấn uềđ nă cặm cỉhnh ềt tarng nhã, nòc xách theo vali ad iớv pộh ồđ nghề ỡc lớn.
uầB kôhng íhk rêing ưt tấv ảv mắl iớm oạt dựng được torng pòhng cứt ìht ịb áhp hỏng hoàn tàon.
ụD mấS táohng sững ,ờs nàb yat cũng nầd ảht lnỏg.
ýuQ Miên nêl tnếig: “hTay quần oá iồr theo iôt ar niàog.”
ờiG yàn iồr nòc iđ đâu?
ụD mấS nói: “uQần oá aủc iôt ểđ ở ýk cút áx riồ.”
ýuQ Miên quay uầđ lại, nhìn nắh iớv hná tắm ưhn ểht đang nhìn tộm ẻk nốgc: “Mấy iác ộb quần oá yấđ aủc uậc cũng xứng cặm ar nogài iđ cùng nảb tihếu aig ”?à
ụD mấS ịb yấm nưgời aik oék iđ thay ộb quần ,oá cúl ar nogài ãđ iổđ tàhnh tộm ộb ễl phục uàm đen, cót iat cũng được chải cuhốt lại.
ýuQ Miên nhìn iám cót được chải nưgợc ar uas aủc ụD Sấm, mảc giác u má tớb iđ nềihu, tôrng cắs oảs nơh hẳn.
pẹĐ trai ghê, nưhng kôhng pợh iớv hna mình lắm.
“Cúi uầđ xốung đyâ.”
ụD mấS iúc uầđ xnốug.
ýuQ Miên ơig tay, yẩđ iám cót chải nưgợc ar uas aủc nắh ềv iạl phía tớưrc, song ìv yat nghề ởd ệt nên cuối cùng cẳhng nữhng kôhng cỉhnh ềv được kiểu cót nab uầđ àm nòc màl hỏng luôn kiểu cót mới. iáM cót neđ aủc ụD mấS ịb uậc cỉhnh iốr tnug, tôrng tệh ưhn kiểu cót chưa pịk aửs sang iạl uas ihk yâm aưm vậy.
ýuQ Miên chậm yat lại, bỗng nhận ar hình ưhn mình ãđ màl hỏng kiểu cót aủc ụD mấS tấm rồi, nưhng ìv ểht diện nên kôhng chịu thừa nậhn.
Nưgời màl cót ohc ụD mấS àl tộm tahnh niên trẻ, thấy kiểu cót mình tấm công chăm chút ảc buổi ịb ýuQ Miên màl hỏng ỉhc torng yấm iác vốut, cứt nếđ nhgẹn lời.
yaM àm óc kuhôn tặm aủc ụD mấS gánh cho, ùd cót óc uấx nếđ ỡc oàn ìht tôrng ảc nưgời nẫv .nổ
“hKụ, iđ tiôh.”
…
ụD mấS nêl ex àhn ọh ,ỷK nếđ iơn nắh iớm biết iốt yan iđ đâu.
Kôhng ờgn ýuQ Miên iạl nẫd nắh nếđ ựd tiệc iốt ở àhn ọh Tếit.
yấM máđ noc cháu àhn giàu ổt chức tiệc tùng tờưhng cẳhng nầc ýl od ,ìg óc nưgời ỉhc nơđ giản àl ohc vui, nưhng cụm đích aủc Tiết Tông Qaung ìht uâs ax nơh thế, ãx giao iớv nữhng aig đình óc ểht pợh cát màl nă torng tơưng ial iớm àl nyugên nhân cníhh.
“ôTng Qgnau.” ýuQ Miên iọg càhng trai mầc yl rượu đứng torng sảnh tiệc đang quay lưng ềv phía mnìh.
Tiết Tông Qaung xoay nưgời lại, uhC ỷK cũng đứng nêb cnạh, ihk tôrng thấy nưgời nêb cạnh ýuQ Miên ìht ngẩn nưgời .ar
cúL iah nưgời nếđ gần, uhC ỷK nhìn ụD mấS yấm lần, hná tắm dừng trên iám cót iốr ùb aủc nắh tộm cúl lâu, mât tạrng cực ỳk phức tạp.
hnA at ạh gnọig: “Cậu thực …ựs aưc ổđ tằhng nhóc yàn iồr ”.à
Đuôi lông yàm ýuQ Miên kiêu ngạo nớưhng lên.
ụD mấS mi lặng đứng nêb cạnh ýuQ Mêin, ùd ohc ộb ễl phục trên nưgời nắh óc sang tọrng àv iổn tậb nếđ uâđ ìht cũng kôhng ểht nấl tá íhk chất trầm tĩnh nốv óc aủc hắn.
mảC nhận được hná tắm aủc uhC ,ỷK ụD mấS nưgớc tắm lên, pậl cứt chạm phải hná tắm hna ,at torng iôđ tắm neđ uâs thẳm aik ưhn nẩ chứa ựs lạnh oẽl cắs bén, hoàn toàn kôhng pợh iớv uầb kôhng íhk oán nệiht, phồn aoh aủc sảnh tệic. iôĐ tắm yàn ỉhc tíhch pợh ở trên cao, ờh hững nhìn xốung àm tôhi.
uhC ỷK càng nhìn càng thấy kihếp đảm, thầm nghĩ ýuQ Miên ãđ rước pihền phức ohc nảb thân rồi.
Nữhng ìg nên ión yah nên kyuhên hna at cũng uềđ ãđ ión tếh rồi, nưhng nưgời nạb yàn aủc hna at nẫv oék nưgời at nêl gờưing mình ohc bằng đợưc.
ýuQ Miên liếc tắm nhìn qaunh tộm vnòg, ẻv tặm ôv cùng chán nản: “ậhCc, oas toàn nữhng gơưng tặm quen tuhộc vậy, cẳhng úht ịv ìg cả.”
uhC ỷK thầm ởht dài, ỉhc mong trực giác aủc mình kôhng cíhnh xác, hna at páđ lại: “Hôm yan óc nưgời àhn ọh iùB nếđ đấy, đằng aik kaì.”
hnA at nêihgng đầu, ar hiệu ohc ýuQ Miên ềv tộm nưgời oàn óđ ở giữa sảnh tệic.
ýuQ Miên nhìn tấhy, nhíu yàm nói: “Bùi Minh ?ũV noC trai aủc gnô iah àhn ọH iùB ìht tính àl nhân tậv gì.”
yuT àhn ọh iùB óc aig ếht knủhg, cũng àl aig đình kôhng ia mád động oàv ở tấđ Ninh Tnàhh, ếht nưhng kôhng phải ia mang ọh iùB cũng kihến nưgời khác phải kêing .èd
gnÔ ục iùB óc ab nưgời con, nảs nihgệp hyuết mạch aủc aig đình mằn torng yat nưgời noc ,ảc iùB Tahnh cíhnh àl noc trai aủc gnô ,ảc ếk óđ àl ôc ,tú yut năng cựl xuất cnúhg, tham vọng cũng nớl nưhng tiếc àl sinh uas ẻđ muộn mười măn nên kôhng tarnh gàinh được iớv hna trai mnìh.
noC trai ứht àl ẻk ôv dụng nhất torng .óđ
uhC ỷK nghe ýuQ Miên iọg tẳhng mệing àl gnô hai, khóe mệing hna at iơh giật gậit: “Cậu àm iọg nưgời àhn ọh iùB kiểu vậy, ioc cừhng tộm ngày oàn óđ ốb uậc đánh uậc tộm trận ừhn nòđ đyấ.”
aửN nảs nihgệp àhn ọh ỷK uềđ liên quan nếđ àhn ọh Bùi, vinh cùng vinh yus cùng suy.
ốB“ ớt ỉhc óc mình ,ớt gnô yấ đánh chết ớt iồr ìht ia ếk thừa aig npệihg?”
uhC :ỷK …
óC aứđ noc ưhn uậc iớm màl nụl iạb aig nihgệp đấy?
hnA at chợt ớhn ar điều ìg ,óđ nói: “ũCng óc tộm gơưng tặm iớm đấy, nưhng chắc uậc kôhng hứng úht mắl đuâ.”
iA“ vyậ?”
“ưgNời sáng pậl pật đoàn nâV Trì, uD nâV Kuhê, iớm iah mươi chín tuổi tôhi. măN nogái iác nêt yàn nòc hiếm ia ểđ ,ý măn yan ãđ tấr iổn danh torng giới tợưhng uưl riồ.”
ýuQ Miên kôhng hứng úht lắm: “hCưa nghe qua, cũng kôhng quan tmâ.”
Tiết Tông Qaung cười tộm tnếig, ión uâc àm uậc ẽs thấy hứng thú: “ưgNời at pẹđ trai phết đyấ.”
ảuQ nihên ýuQ Miên nưgớc tắm lên: “Đẹp trai nơh hna iùB Tahnh kgnôh?”
“ứĐng nagng hàng đcợư.” Tiết Tông Qaung ión xong ìht liếc nhìn ụD Sấm.
nầL tưrớc uhC ỷK ión kôhng sai, tằhng nhóc yàn đúng àl kôhng thua mék ìg iùB Tnahh.
ớT“ kôhng tni.”
iạL óc tộm ịv káhch iớm đến, Tiết Tông Qaung nhún vai, vòng auq iah nưgời iđ nóđ kcáhh.
ýuQ Miên oék ụD mấS iđ vào.
Tiệc iốt kôhng gốing uâc cạl ,ộb kôhng óc ìg ểđ giải írt ,ảc ỉhc óc tộm máđ trai iág nă cặm uầc ỳk trao iổđ danh tihếp iớv nahu, òrt cyuhện iuv .ẻv
uậC nẫd ụD mấS iđ tộm vnòg, giữa cừhng pặg kôhng tí nưgời qeun, nòc óc iàv nưgời tờưhng nếđ uâc cạl ộb ỹM nôĐ nữa, aừv liếc tắm tộm iác ãđ nhận ar ụD Sấm.
Cũng ioc ưhn ộl tặm ar ohc quen mắt.
ềV uas yấm nưgời yàn àm iờm iđ chơi ìht ýuQ Miên óc ểht yấl ụD mấS ar màl ýl od ừt cốhi.
iợĐ nếđ ihk tắb uầđ khai tệic, ýuQ Miên ngồi cùng iớv uhC ỷK àv yấm nưgời káhc. iùB Minh ũV tưrớc óđ ịb uậc ếhc giễu cũng đến, nêb cạnh nòc nẫd theo iah ab nêt aịđ ịv mék ãg nữa.
noC trai ứht aủc ục iùB àl nưgời óc nogại hình bình tờưhng nhất torng ốs yấm hna ,me àm tằhng noc sinh ar cũng gốing .ốb iùB Minh ũV àm đứng giữa máđ đông ìht cíhnh àl ẻk tí được úhc ý nếđ nấht, nưhng àm cúl oàn ãg at cũng ốc tình tưrng ảc yâc hàng hiệu tắđ ỏđ ểđ nâng oac ựs hiện diện aủc nảb tâhn.
ãG nòc chưa ngồi xốung ãđ liếc ụD Sấm, uas óđ ión iớv gọing điệu quái :ởg “Đây àl nưgời aủc uậc ỷK ?à aừV yãn iôt nhìn ừt ax nòc tởưng àl tằhng noc haong àhn mình ềv iồr aữn cứh.”
ụD mấS nòc chưa phản gnứ iạl ãđ thấy nưgời nêb cạnh mình dừng động cát nịhgch oad nĩa, khóe mệing đang cong bỗng ạh ngay xnốug, cẳhng biết đang nghĩ .ìg
cắS tặm uhC ỷK kôhng tốt lắm, àm Tiết Tông Qaung cũng nhíu yàm lại.
Kôhng phải ìv thấy tấb bình ộh iùB Tnahh, ỉhc àl nghe cớưhng iat iác ừt “con hnaog” tôhi.
“ưhNng cũng đgnú.” iùB Minh ũV ưhn kôhng nhận ar uầb kôhng íhk cứng nhắc trên bàn: ãĐ“ iđ ud“ học” được măn măn rồi, kôhng óc àhn ọh iùB ỗh trợ, khéo chết nêb nogài ừt uâl iồr cũng nnê.”
cúL iùB Tahnh iờr iđ măn ,óđ àhn ọh iùB tốhng nhất ión iớv nêb nogài àl hna ar xuất nogại ểđ cọh nêl oac hơn. Nưhng ựs tình ục ểht ar oas ìht iọm nưgời torng giới uềđ óc nữhng nồđ đoán khác nahu.
“ằhTng noc haong đó…”
Keng ——
uaS tếing lanh lảnh vang lên, torng aĩđ aủc iùB Minh ũV óc thêm tộm iác aĩn bạc, ịb mén oàv nòc cắl ưl yấm cái.
ãG at sững ờs nẩgng uầđ lên, iốđ tặm iớv hná tắm kihnh miệt aủc ýuQ Mêin. “Tôi iọg hna iùB Tahnh nòc ợs màl nẩb iat hna .yấ iáC loại oãn ỉhc óc ít nước ưhn hna àm cũng xứng nàb nát uas lưng hna yấ ”?à
cắS tặm iùB Minh ũV pậl cứt thay đổi.
uhC ỷK phản gnứ uầđ têin, iộv iọg ýuQ Mêin: ỷK“ Pmàh!”
Ở Ninh Tàhnh cắđ iột ia cũng được ứhc kôhng ểht cắđ iột nưgời àhn ọh Bùi.
Ồ“ oas vậy, ìht ar uậc ỷK cũng tíhch tằhng noc haong óđ ”?à iùB Minh ũV mâ trầm nhìn chằm chằm ýuQ Mêin.
uhC ỷK ảuq thực ol ax áuq rồi. nầL yàn iùB Minh ũV nếđ ựd tiệc thực ar àl theo ý aủc ốb ,ãg cụm đích àl ểđ oạt iốm quan ệh tốt iớv nưgời thừa ếk yud nhất uas yàn aủc àhn ọh .ỷK
ịB hna trai iớv me iág tấl tá suốt yấm chục măn qua, gnô iah àhn ọh iùB cũng đang nung uấn ý định vùng lên.
“Nói tcớưr.” Torng lòng ìht cứt đêin, nưhng nogài tặm iùB Minh ũV nẫv aỉg ờv oàh pnóhg: “Chỉ nầc uậc ỷK mốun, ờhc tằhng noc hnaog… ờhc iùB Tahnh ,ềv ốb iôt óc ểht giúp uậc tộm tay, tặng ón ohc cuậ.”
àhN ọh iùB nóđ tằhng noc haong óđ ềv nốv ĩd cũng ìv cụm đích này. aừV yah noc trai cộđ nhất aủc àhn ọh ỷK iạl tíhch ,ón yậv ìht ãg óc ểht tuhận nước yẩđ tyuhền ểđ màl thân iớv àhn ọh ỷK rồi.
hnÁ tắm ýuQ Miên lạnh ưhn bnăg. iùB Tahnh thậm íhc nòc kôhng biết uậc àl ,ia nòc chưa pặg nyugên ủhc nầl nào.
ếhT nưhng torng cúl òrt cệyuhn, tộm noc nưgời bằng xơưng bằng thịt iạl ịb ioc ưhn nóm hnàg, ịb nưgời at định đoạt ốs phận tộm cách yùt tệin.
“Sao noà?”
iùB Minh ũV ựt nit nhìn ềv phía iốđ dệin, ohc rằng iờl mình ión ẽs kihến thái ộđ ýuQ Miên mềm .iđ
Kôhng ờgn iah giây uas ỉhc nhận được tộm tếing cười kẩhy.
Khóe mệing ýuQ Miên cong lên, ẻv tặm tếh cứs kiêu nạgo: “ặTng ohc tôi? hnA cũng xứng ”?à
iùB Minh ũV sững ,ờs uas óđ nihgên răng ión lại: “Tôi oảb ẽs tặng ón ohc cậu, uậc nòc thấy chưa iàh lòng ”?à
“Tôi àl iác áht ?ìg hnA iùB Tahnh àl nưgời iôt óc ểht iớv iớt được ccắh?”
iùB Minh :ũV …
uhC ,ỷK Tiết Tông Qnaug: …
nầL uầđ tiên ọh nhận ar nưgời nạb yàn cũng tấr biết ựt lợưng cứs mnìh.
Torng cóg kuhất nêb phải vang nêl tộm tếing cười khẽ.
yấM nưgời trên nàb kôhng nghe thấy nưhng ụD mấS iạl nghe tấhy.
nắH quay uầđ lại, nhìn ềv phía mâ tahnh phát .ar
Ở torng góc, iác nàb ỏhn ỉhc ủđ ohc nốb nưgời ngồi ịb hná nèđ torng sảnh tiệc chia tàhnh ranh giới sáng tối.
Dưới hná đèn, tộm nưgời nàđ gnô óc thân hình oac nớl nhìn auq yâđ iớv ẻv tặm lạnh bnăg. õR ràng àl tếing cười aừv iồr kôhng phải od hna at phát .ar
Hớưng tắm sang ỗhc iốt iớm phát hiện óc tộm nưgời đang ngồi iốđ diện iớv nưgời nàđ gnô kia, ịb ób aoh tarng írt trên nàb ehc kuhất nơh aửn kuhôn mặt.
