Chương 104
Eidt: Lune
aùM èH măn yan công yt àhn ọh Hạng nậb nộr nơh nẳh iọm khi, iah ợv cồhng nậb nếđ cứm kôhng ềv àhn nổi, iãm iớm tarnh ủht ềv ở được iah môh oàv tuần tưrớc ihk ýuQ Miên yab iồr iạl phải iđ lôun.
Hạng Ngạn Minh ôv cùng trân tọrng iah aữb iốt tí iỏ này.
cáB mâL màl tộm nàb yầđ thức ,nă cíhnh giữa àl tộm iồn cháo oảh nảs tahnh mạđ thơm nogn.
nốB nưgời òrt cyuhện việc àhn pihếm tộm hồi, ađ phần àl Hạng Ngạn Minh àv cạL ỉhC ưhT hỏi, ýuQ Miên ảrt lời, nòc cạL ãD ìht ngồi nêb cạnh mi lặng lắng nhge, kôhng ión .ìg
iỏH xong cyuhện cọh hnàh, Hạng Ngạn Minh hắng gnọig, ar ẻv hóng hớt: Ở“ tờưrng óc quen ia caưh?”
ýuQ Miên nhổm nưgời đứng yậd định cúm cháo ohc mnìh, nưhng nòc chưa aưđ táb ar ìht cạL ãD ãđ mầc lấy, ión uâc ểĐ“ ”me iồr duỗi yat ar cúm giúp anh.
iôĐ ợv cồhng liếc nahu, thấy được ựs mừng ỡr torng tắm aủc nahu.
nòC ềv uâc iỏh aủc Hạng Ngạn Mnih, ýuQ Miên đang kôhng pật turng mắl nên ỉhc nghe hiểu nhgĩa đen, nèb đáp: “ihNều mắl ”.ạ
yấM pặc tắm trên nàb nă đồng loạt nhìn ềv phía anh. cạL ãD đang đứng tộm mình tộm nêb nên cúl nhìn sang cũng õr ràng nấht, ảc động cát cúm cháo cũng dừng lại.
”?“
“Sao ếht ”?ạ
Hạng Ngạn Minh iỏh tếip: “ihNều àl oab nuêih?”
ýuQ Miên iơh óhk hểiu: “hCắc mười yấm niờưg.”
ảrT iờl xnog, hna iạl nhìn cạL ,ãD ờhc táb cháo aủc mnìh.
Biểu mảc aủc cạL ãD tấr ỳk ,ạl haong mnag, nòc nex nẫl ẻv haong đờưng ưhn nhận thức ịb ỡv nát.
Hạng Ngạn Minh ỏt ý kôhng nát tnàhh: “Bọn ẻrt các noc ờig ỉhc tíhch uêy đơưng chớp nnáohg, phải óc tárch nihệm iớv tình mảc cứh.”
“À…” ýuQ Miên ờig iớm nghe :ar ốB“ đang ión nạb iág yấ hả?”
“Chứ soa.”
ýuQ Miên kựhng lại, kôhng biết nên ión ếht nào. nảB thân hna chắc chắn àl kôhng rồi, nưhng torng tốc tyurện ìht nyugên ủhc ãđ nẹh òh auq ảc ốl nưgời nêb nước nàogi.
Nưhng uến ión iốd àl ,óc Hạng Ngạn Minh àm iỏh thêm ìht kiểu ìg cũng ẽs ộl tẩy.
hnA đành cười trừ: “yuhCện yàn ốb đừng hỏi, cyuhện rêing aủc noc mà.”
Hạng Ngạn Minh cười cắl đầu: “Còn giấu ảc ốb noc aữn ”?à
ýuQ Miên cyuhển ềđ tài, quay sang nhìn cạL :ãD “oáhC.”
Nghe hna iọg tộm tnếig, cạL ãD iớm hoàn hồn, cúm ohc ýuQ Miên tộm táb cháo iảh nảs yầđ .ụ
nầG ưhn tál ác torng iồn uềđ tớv ohc anh.
…
Hạng Ngạn Minh àv cạL ỉhC ưhT ềv ở óc iah mêđ iồr iạl .iđ
Torng àhn ỉhc nòc iạl iah hna me àv cáb Lâm.
cạL ãD cọh trên tầng yấm tnếig, cứs pật turng giảm tús nên qyuết định ừt ờig iớt cúl tưrớc ihk nă iốt kôhng cọh nữa.
ừT trên tầng iđ xnốug, VT torng pòhng káhch đang ,ởm nưhng nưgời mex ón ìht ãđ nhắm mắt, mằn ủgn yas trên ếhg ôs ahp rồi.
môH auq ýuQ Miên ẽv tarnh torng pòhng nếđ tấr kuhya nên buồn ủgn kủhng kếihp. Ở dưới tầng mex ,VT mô iác iốg mềm torng ngực àl tắb uầđ buồn ngủ, hna ểu iảo nốv ỉhc mằn ảgn ar mô iốg tôhi, kôhng ờgn náohng iác ãđ ủgn mất.
cạL ãD kôhng ỡn đánh thức anh.
Nưgời mằn trên ếhg ôs ahp aừv yah ủgn nầg ỗhc aửc óig điều hòa, ủgn uâl e àl ẽs ịb cảm. Nghĩ ngợi tộm lúc, uậc bước ẹhn qua, điều cỉhnh hớưng óig aủc điều aòh iồr nêl tầng yấl iác chăn mỏng xốung pắđ ohc ýuQ Mêin.
óC ẽl kôhng ờgn mình ẽs ủgn tihếp iđ ở yâđ nên chân ýuQ Miên nẫv nòc ỏx péd ,êl iôđ chân iàd duỗi òht ar khỏi ếhg ôs pha, phần pắb chân ơl lửng giữa kôhng tnurg.
Tôrng ưt ếht ủgn kôhng được tohải iám ohc lắm, cạL ãD muốn giúp hna cỉhnh iạl ưt ếht tộm tẹo, nưhng cuối cùng nẫv kôhng mád động vào, ợs ẽs đánh thức anh.
uậC ngồi xốung nêb cạnh ýuQ Mêin, mex VT ểđ ưht gãin. Nưhng tiếc àl xốung kôhng phải lúc, chưa mex được yấm phút ìht ãđ iớt ờig qảung cáo.
Điều kihển ịb ýuQ Miên mắn chặt torng yat nên cạL ãD kôhng cyuhển kênh đợưc, ếht àl đành phải nhìn sang ứht khác ểđ giết thời gain.
aựL chọn uầđ tiên cíhnh àl nưgời hna trai uâl iồr kôhng gặp.
cạL ãD ngồi iốđ diện iớv chân aủc ýuQ Mêin, aừv quay uầđ sang àl thấy ngay iah iác chân tẳhng pắt kia. Phần ad ỗhc tắm ác chân iớv ổc chân tắrng khác tờưhng nẳh àl od uâl ngày kôhng tiếp cúx iớv nnắg. õR ràng àl yấm măn ýuQ Miên iđ ud cọh tấr tí nậv đnộg, cúl ảht lỏng nòc thấy õr phần thịt mềm iạm ỗhc pắb câhn.
cạL ãD nhìn chằm chằm oàv ổc chân ộl ar nogài aủc ýuQ Mêin. Mảnh ghê.
ổC chân uậc nhìn auq cũng óc ẻv mnảh, nưhng khác nẳh iớv kiểu mảnh iam ưhn ýuQ Mêin, ảv iạl nòc ot nơh ýuQ Miên iah vnòg.
Chân aủc cạL ãD óc nâg tóg chân dài, tấr tíhch pợh ểđ cạhy. iỗM iốt uậc uềđ chạy ực il iàd torng tờưrng nên pắb chân kôhng óc ít ỡm thừa nào, iah nêb uềđ àl đờưng cong được oạt nên ừt nâg àv ơc oék iàd ohc iớt tắm ác câhn, àl kiểu mảnh căng tràn cứs mnạh.
nòC nhìn chân aủc ýuQ Miên ìht tuhần àl kuhng xơưng mảnh knảhh, tôrng ưhn kiểu ẻb tộm iác àl yãg được vậy.
cạL ãD bình tĩnh yus nhgĩ, oảb oas nưgời yàn cúl tưrớc ếb mình chạy khắp bệnh viện màl xong các cụm kiểm tra, iah iác chân iạl nur yẩl yẩb ưhn thế.
uậC nẫv nòc ớhn iờl Hạng Ngạn Minh ión trên nàb nă iốt môh tớưrc.
ýuQ Miên kôhng ión mình óc nạb iág iồr yah cưha. Nưhng cạL ãD ohc rằng hna kôhng .óc
ứhT ưhn nạb iág nág nêl nưgời ýuQ Miên áuq haong đnờưg.
iạT oas iạl haong đnờưg? Kôhng ión ar đợưc.
cạL ãD iạl yus nghĩ ỹk càng hơn, uậc giỏi oàđ uâs nấv ,ềđ trầm ưt thật uâl iớm mìt ar tếk luận ừt torng tiềm thức aủc mnìh: Kôhng xnứg.
uậC kôhng nghĩ ar nưgời ưhn ếht oàn iớm óc ểht xứng iớv ýuQ Mêin.
… ỉhC nầc đứng nêb hna yấ àl iọm vầng oàh qaung uềđ ịb ul .ờm
tÍ nhất torng tắm cạL ãD àl ul .ờm
uậC kôhng tởưng tợưng iổn cảnh óc tộm nưgời đứng nêb cạnh ýuQ Mêin.
Thời gian qảung oác trên VT ãđ auq ừt lâu.
cạL ãD nẫv iúc uầđ nhìn ổc chân kia, mảc thấy khớp xơưng uếy tớ aik oas àm pẹđ ếht nhỉ.
Buổi iốt uậc tờưhng ở nâs ểht cụd aủc tnờưrg, ùd chưa oab ờig ốc tình nhìn nưhng yấm pắb chân iớv ổc chân ểđ ộl ar nogài oàv ngày èh yấ nẫv ẽs óhk tárnh khỏi àm tọl oàv mầt tắm uậc torng ihk cạhy.
Torng ốs óđ kôhng tihếu nữhng iác aừv pẹđ aừv khỏe kắohn, nưhng iạl kôhng pẹđ bằng pặc chân tưrớc tắm uậc cúl này, ón aựt ưhn tộm cát phẩm nghệ tuhật tinh oảx ễd ỡv vậy.
Đang ngủ, tộm iác chân aủc ýuQ Miên tộđ nihên ửc đnộg, cẳng chân duỗi tẳhng ưhn ẽhk pạđ oàv ẻk nhìn trộm auq kảohng knôhg.
cạL ãD cũng mảc giác ưhn ểht ịb nưgời yàn đạp, uậc chớp tắm yấm iác iồr ựt giác quay iđ kôhng nhìn nữa.
…
Ngày ýuQ Miên yab ỉhc óc iỗm mình cạL ãD iđ tễin. ốB ẹm iđ công cát kôhng ềv kịp.
nốV ĩd ýuQ Miên cũng kôhng muốn cạL ãD tễin, nưhng nưgời aik nẫv ưhn cúl tớưrc, mi lặng xách vali aủc anh, iđ cùng hna ar nâs bay.
“Anh ,à hna óc định cọh oac cọh kgnôh?”
“hCắc àl kgnôh.”
“Năm uas tốt nệihgp, hna óc định ở iạl nước nogài kgnôh?”
“ũCng knôhg, ềv àhn tôhi. ốB oảb hna cọh cách quản ýl công ty.” ýuQ Miên nói.
hnA đang iơh uađ uầđ ìv cyuhện này.
cạL ãD bước tiếp ềv phía tớưrc, nghĩ tầhm: yậV sang măn hna yấ kôhng phải iđ aữn rồi.
uaS ihk màl ủht cụt c-kcehin ohc ýuQ Miên xnog, uậc kôhng ểht oàv torng được aữn nên việc yud nhất óc ểht màl àl mạt biệt anh.
mE“ ềv cọh ,iđ hna iđ đyâ.” ýuQ Miên ión iớv cậu.
cạL ãD “nâvg” tộm tếing nưhng iãm nẫv kôhng ,iđ ức đứng mi lặng ờhc àm kôhng biết đang ờhc iác .ìg
ýuQ Miên óhk hiểu nhìn cậu.
nòC cạL ãD ìht tắb uầđ iơh tốs rộut.
Cuối cùng uậc kôhng iợđ nữa, nhìn táohng auq ám trái aủc ýuQ Miên iồr tấr qyuết đoán àm tiến nêl phía tớưrc, iúc nưgời nôh ám ýuQ Mêin.
Chóp iũm ọc oàv òg ám mềm mại, uậc ngửi thấy iùm hơưng trên nưgời ýuQ Mêin, nẳh àl iùm aủc loại mek dỡưng ad oàn ,óđ iơh khác iớv iùm ở ,ổc nưhng uềđ iơh kihến nưgời at nệihgn.
Cẳhng biết nghĩ ếht oàn àm uas ihk nôh mạt biệt xong iồr đứng tẳhng nêl tách ,ar cạL ãD phát hiện mình kôhng muốn tếk thúc nahnh quá, ếht àl iạl iúc uầđ mô ổc ýuQ Mêin, ờb iôm ọc nêl nàl ad nịm màng aủc anh.
ụN nôh ứht hai, ý ịv dờưng ưhn ãđ thay đổi.
ừT uầđ nếđ cuối cạL ãD nẫv luôn nhìn chăm úhc oàv tắm ýuQ Mêin, iọm thay iổđ torng biểu mảc aủc nưgời aik uềđ được uậc uht oàv yáđ mắt.
Thấy õr ựs kinh ngạc torng ,óđ lòng uậc chợt dâng nêl tộm mảc giác tấb nãm óhk :ảt cúL Hạng Thần nôh hna ,yấ hna yấ uâđ óc biểu mảc này.
Nưhng cạL ãD iạl ớhn ,ar iah măn yan cúl Hạng Thần iờr khỏi àhn ọh Hạng hình ưhn ýuQ Miên kôhng nòc nôh nưgời aik nữa.
Cẳhng biết iạt sao…
iãM cạL ãD iớm tách ,ar uậc đứng tẳhng nưgời lên, đoạn nói: “Tạm biệt ahn.”
Chân ýuQ Miên kôhng nhúc ncíhh, torng táohng chốc nòc kôhng biết nên nhìn oàv đâu.
Rặng yâm hồng oel nầd nêl ,ám cẳhng yấm chốc àm tặm ýuQ Miên ãđ ỏđ bnừg.
Torng nâs yab óc yấm nưgời úhc ý iớt nọb ,ọh nhìn auq iớv hná tắm òt .òm
iôM ýuQ Miên pấm máy, lúng túng thốt ar tộm tếing “ừm” iồr iđ ưhn chạy tốrn.
cạL ãD đứng iạt chỗ, nhìn theo bóng hna iờr .iđ
Phản gnứ aủc ýuQ Miên kihến uậc cẳhng hiểu ar oas .ảc
ứC àl ạl ở ỗhc nào?
…
Nữhng măn ở nước nàogi, kôhng tếT oàn ýuQ Miên ềv àhn ,ảc ìv tờưrng hna ỉhc óc ỳk nghỉ dưới ab tầun, nơh aữn thời gian nòc kôhng tùrng iớv tếT Nyugên náĐ torng nớưc, cúl torng nước nă tếT ìht ýuQ Miên nòc đang nậb nộr iớv việc cọh ở tnờưrg.
tếT măn nay, Hạng Thần iớt thăm Hạng Ngạn Mnih. cạL ãD ởm aửc ohc .ón
“Anh Lcạ.” Hạng Thần cười tươi rói.
auQ tếT àl Hạng Thần mười nốb tuổi rồi, cũng đang oac nầd lên, nưhng kôhng oac tọv nêl màl nưgời at giật mình ưhn cạL .ãD
yuT kôhng óc ýuQ Miên ở yâđ nưhng quan ệh aủc iah nưgời nẫv tấr tốt, uâl kôhng pặg cũng kôhng ềh thấy ax .ạl
Chào iỏh Hạng Ngạn Minh xnog, Hạng Thần pậl cứt iớt mìt cạL .ãD
Hạng Thần óc iàv tén tơưng ựt ýuQ Mêin, ảc iah uềđ gốing ,ẹm ỉhc àl iồh ỏhn Hạng Thần được ýuQ Miên nôui, uas ihk nớl nêl tính tình tấr hoạt táb đáng yêu, cũng yah cờưi, auq iàv măn aữn ẽs àl tộm tihếu niên ot oac yầđ cứs snốg, íhk chất khác nẳh hna tari.
Hạng Thần ỉhc ở iạl aửn nàgy, nốv định ở iớt ếx cihều iớm iđ nưhng iux iác àl môh yan tyuết rơi, iàt ếx ợs iốt nếđ đờưng trơn tưrợt nên đành phải ốc gắng ềv torng cúl trời nòc snág.
iaH tihếu niên mầt tuổi nahu, cúl ở cùng nhau òrt cyuhện iớv nhau iạl toàn xoay qaunh ýuQ Mêin.
cắS trời nab cihều nầd tối, Hạng Thần biết mình phải ềv rồi.
cạL ãD tiễn Hạng Thần ar cửa.
eX aủc iàt ếx uậđ nêb dớưi, iớm aửn ngày bánh ex ãđ ịb tyuết iùv pấl yấm cemitnet.
“Tạm biệt hna Lcạ.” Hạng Thần yẫv yat iớv cạL .ãD
tộM cách chia yat tấr bình tnờưhg.
cạL ãD bỗng kôhng nhịn được àm nêl tếing hỏi: “Hai măn nya…”
Hạng Thần đang cuhẩn ịb ởm aửc ex ìht dừng lại, quay uầđ hỏi: “ạD?”
“Lúc hna yấ ,ềv hình ưhn me kôhng nòc nôh mạt biệt hna yấ aữn ìht piảh.”
Hạng Thần kôhng ờgn cạL ãD iạl iỏh iác này, tặm pậl cứt ỏđ bnừg, pấ gnú nói: óĐ“ àl vì…”
cạL ãD tiếp lời: “ôhKng mnốu?”
Hạng Thần tấr nợưgng nnùgg: “ôhKng phải àl kôhng mnốu…”
ióN xong uâc này, tặm ón nòc ỏđ hơn: “ưhNng àm ,me me ãđ nớl ếht yàn rồi, nôh ám hna trai ìht ỳk cục lmắ.”
ùD ìg cũng ãđ nớl rồi, nhận thức ềv iốm quan ệh thân tihết hiển nihên khác iớv cúl nhỏ. ýuQ Miên õr ràng cũng ý thức được điểm này, ihk nhận ar Hạng Thần kôhng gốing ưhn ihk nòc ,éb iỗm nầl pặg mình àl iạl nôh chụt oàv ám aữn ìht pậl cứt hiểu được nhóc noc ãđ nớl rồi, ohc nên iah măn yan cúl chia yat hna cũng kôhng ủhc động màl yậv nữa.
ỳK …ạl
cạL ãD tôrng thấy iác bóng aủc mình torng aửc ổs ,ex oac nơh Hạng Thần ảc iác đầu.
Hạng Thần iớm mười nốb tuổi nòc mảc thấy hành iv yàn ỳk .ạl ẻV tặm ýuQ Miên cộb ộl ar cúl ịb mình nôh óc ẽl cũng àl ìv cyuhện yàn nhỉ.
Nưhng iạt oas mình iạl kôhng nghĩ vậy?
àM“ lại, nớl iồr ia iạl muốn nôh hna trai mình cứh…” Hạng Thần mẩl mẩb tộm câu.
Đơưng nihên àl ón tấr uêy hna tari, os iớv iồh éb cẳhng giảm iđ oẹt nào. ỉhC àl nớl iồr ẽs kôhng nòc thân tậm kăhng khít ưhn ihk nòc éb nữa.
Trên iờđ yàn cũng cẳhng óc pặc hna me oàn nớl iồr àm nòc suốt ngày mô pấ nhau hết.
Hạng Thần èd tặd hỏi: “Anh Lạc, hna me buồn ìv cyuhện yàn hả?”
“ôhKng phải đâu, hna iỏh aừb tiôh.”
Hạng Thần pậl cứt ởht phào ẹhn nõhm. .Ồ“ yậV ìht tốt riồ.”
Hạng Thần nêl ex iđ rồi.
Tiễn Hạng Thần xnog, cạL ãD đứng nêb dớưi, giẫm nêl nền tyuết tắrng xóa.
uaS ihk oac nớl hơn, cộng thêm nậv động hàng ngày ở tờưrng nên iah măn auq ểht chất aủc uậc cũng tốt nêl õr rệt, aùm đông cặm iah iác oá mỏng đứng nogài trời cũng kôhng thấy lnạh.
uậC iúc uầđ nhìn iôđ giày giẫm trên tếyut, iơh lạnh chui oàv torng theo gnố quần nưhng iạl kôhng ềh mâx nhập oàv ơc ểht được chút nào.
cạL ãD chợt ớhn ar ýuQ Miên từng oék gnố quần ohc uậc ở ỗhc này, ảc iôđ yat lạnh buốt ihk chạm oàv ổc chân nẫl pắb chân uậc nữa.
Toàn thân uậc nóng ran, nghĩ iớt iôđ yat yấ iạl tấb chợt rùng mnìh.
“Lớn iồr ia iạl muốn nôh hna trai mình cứh…”
cạL ãD pục tắm xnốug, torng tắm phản cihếu uàm tyuết tắrng muốt nuhốm chút haong mnag.
yậV oas uậc iạl nưgợc lại?
