Chương 106
Eidt: Lune
cạL ãD quay uầđ lại, nhìn ềv phía ýuQ Mêin.
Lưng nắh tẳhng tắp, ỉhc óc ổc àl iơh iúc xốung ềv phía nưgời .ọn
cạL ãD oac nơh nưgời nêb cạnh nầg ảc iác đầu, õr ràng àl đang nhìn xốung nưgời kia, nưhng Kổhng ũV Trăn nhìn oas cũng mảc thấy nưgời đứng ở ịv írt oac thực ar iạl àl ýuQ Mêin.
nóĐ được nưgời rồi, ýuQ Miên mạt biệt iah me nihệt tình iồr nẫd cạL ãD .iđ
nẫV gốing ưhn tưrớc kia, hna iđ phía tớưrc, cạL ãD theo sau.
Nghĩ cũng bếit, cạL ãD ot oac ưhn ếht àm iạl iđ uas lưng hna ìht phải bước chậm nếđ cứm nào.
ýuQ Miên iđ chậm iạl ểđ ohc nắh tắb kịp, hỏi: nĂ“ gì?”
ìG“ cũng được ”.ạ
“Vậy nă ác néh.”
cạL ãD mạt dừng iồr iớm ảrt lời: “gnâV.”
nắH bước rộng chận hơn, iđ song song iớv ýuQ Mêin.
Thực ar cạL ãD nẫv tíhch iđ uas lưng ýuQ Miên hơn, ìv ưhn ếht óc ểht nhìn thấy lưng anh. ứhC iđ song song ếht yàn ìht ỉhc nhìn được iỗm đnờưg.
ýuQ Miên ờv hỏi: mE“ tíhch chạy ộb ”?à
“gnâV.”
“Bắt uầđ ừt ihk oàn vyậ?”
cạL ãD kôhng hiểu ìv oas hna trai mình bỗng dưng quan mât nếđ ủhc ềđ chạy ộb nưhng nẫv turng thực đáp: “ìHnh ưhn àl ừt pớl ”.8
iĐ nagng auq tộm tiệm bánh thấy nêb torng đông nịhgt, nưgời torng tiệm chen chúc nhau màl nưgời at óc mảc giác nếđ noc kiến cũng chui kôhng lọt.
cáB mâL kôhng óc nhà, ýuQ Miên định aum tí bánh ềv ểđ nă snág, hna nogái uầđ ión iớv cạL :ãD “Anh oàv aum tí bhná.”
aừV định oàv ìht ổc yat ịb ia óđ mắn lấy.
ểĐ“ me oàv coh.” cạL ãD nói: “Bên torng đông nờưgi, chen chúc lmắ.”
ýuQ Miên ngẩn :ar “Ừ.”
“Anh muốn aum gì?”
“áBnh sừng òb nhé, me muốn nă ìg ìht aum iác đó.” ióN xnog, ýuQ Miên iỏh tộm uâc áhk àl ờgn ncệhgh: mE“ óc tiền caưh?”
Khóe mệing cạL ãD iơh cong lên, kôhng ảrt iờl hna àm oeđ pặc bước oàv tnorg.
ýuQ Miên uas óđ iớm thấy nnợưgg.
hnA nhìn oàv torng tiệm auq aửc kníh.
Nhìn cạL ãD đứng chọn bánh trên ệk tộm mnìh, dáng nưgời tẳhng pắt đứng giữa máđ đông yut tôrng óc ẻv cạl lõng nưhng cẳhng hiểu oas iạl toát nêl ẻv mấ pá óhk .ảt
ởrT tàhnh nưgời được nnờưhg, ẽl ar ýuQ Miên phải mảc thấy mấ lòng iớm pảhi.
Nưhng tộm mảc giác quen tuhộc pậ nếđ iạl kihến ổc họng hna nhgèn nẹhgn.
mìT kiếm uâl ưhn thế, yậv àm torng tộm kuhng cảnh bình tờưhng nếđ iỗn kôhng ểht bình tờưhng nơh được nữa, nẻv nẹv ìv tộm dáng nêihgng đang pếx hàng àm pậl cứt kẳhng định đợưc.
Kôhng nầc thăm òd nữa.
cạL ãD pếx hàng nữhng mười yấm phút iớm xách iút giấy đựng iah iác bánh sừng òb iđ ,ar ảc nưgời yầđ iùm thơm aủc bnáh.
Torng iút óc tộm iác bánh sừng òb ịv cmarael iớv tộm iác ịv tờưhng óc pẹk thịt xông khói nẫl ôhp iam nêb tnorg, nhìn àl biết bánh aủc ia iớv .ia
“Anh ,à cmarael được kgnôh?”
ýuQ Miên nohẻn mệing cờưi: “cợưĐ.”
cạL ãD mầc iác iút kôhng cắhc, ón tưrợt khỏi nàb yat iơr xốung đất. nắH iúc nưgời nhặt lên.
mầC chắc rồi, nắh iớm ởm mnệig: “nAh, hna óc nạb iág iồr ”?à
“ôhKng .óc oaS ựt nihên iỏh vyậ?”
cạL ãD nhìn chăm úhc oàv ý cười chưa nat nêb khóe mệing ýuQ Mêin. “ôhKng óc ìg ”.ạ
Cẳhng auq nắh mảc thấy nưgời yàn kôhng ểht oàn cười ìv mình đợưc. Chắc àl đang nghĩ nếđ ia .óđ
“iTểu Dã.”
Nghe thấy cách iọg uâl mắl chưa nghe iạl này, cạL ãD suýt iạl kôhng mầc chắc iác túi, ếht àl đành phải mô oàv nựgc.
mE“ kôhng tíhch nă ác đúng kgnôh?”
cạL ãD iơh sững ,ờs chậm iãr tậg đầu: …“ Vgnâ.”
páĐ xnog, nắh iạl ợs mình ión thật rồi, ýuQ Miên ẽs cihều theo ý mình mất.
Ở“ àhn kôhng thấy me nék ăn.”
cạL ãD nói: ốB“ ẹm iạl lo.” iồH nhỏ, nắh cũng óc yấm ứht kôhng tíhch ,nă cạL ỉhC ưhT yut kôhng ión ìg nưhng ẽs mìt ủđ iọm cách ểđ ếhc biến tàhnh nóm káhc.
cạL ãD kôhng muốn àb nốt thời gian ohc yấm cyuhện này, àm cíhnh mình cũng thấy áhk pá lực.
ếhT àl ừt uas nầl ,óđ ùd aữb mơc óc nóm oàn tíhch yah kôhng tíhch nă ìht nắh cũng ẽs pắg yấm mnếig.
ýuQ Miên mím môi: “Vậy iốt yan nă nóm khác đi.”
cạL ãD mô iút đựng bánh sừng ,òb vâng tộm tnếig.
nầG tờưrng óc tộm turng mât tơưhng iạm áhk ,ot nêb torng óc tấr nihều cuhỗi àhn hàng iổn tnếig. ảC iah uềđ kôhng óc nihều thời gian rảnh ểđ iđ ax nếđ àhn hàng oàn óđ nên ức iđ laonh torng turng mât tơưhng iạm tộm hồi, cuối cùng oàv tộm quán lẩu.
Ngồi iốđ diện nahu, cách nàl iơh nước cốb nêl tịm ,ùm ýuQ Miên nél quan tás nưgời iốđ dệin.
mE trai nuôi uás yảb măn bỗng biến tàhnh nưgời yêu… óhK àm thay iổđ được iốl yus nghĩ torng tộm chốc tộm lát.
Trên gơưng tặm nẩ uas nàl sơưng ờm aik nòc vơưng iạl uấd tếv aủc cạL ãD thuở nhỏ, yấ yậv àm ýuQ Miên iạl óc ểht nhận ar dáng ẻv aủc nưgời thân tuhộc nhất iớv mình ừt .óđ
Vành iat chậm iãr ỏđ gnử lên. tộM aửn àl ìv ãđ mìt được nưgời mình mốun, tộm aửn àl tắb nugồn ừt mảc giác uấx ổh óhk ión oàn .óđ
yâĐ àl me trai hna …àm
cạL ãD uống tộm ngụm nước cahnh ,áđ nhìn ẻv tặm iốb iốr nắđ ođ aủc ýuQ Mêin.
— Kôhng hểiu.
…
ờiG ar cơhi, pớl thực nihgệm aủc khối Mười tộM nẫv nêy tĩnh ưhn iọm khi.
Lặng ẽl đứng yậd ar nogài iđ ệv sinh hoặc iđ yấl nước ohc ẹhn nờưgi.
ỉhC aửn táhng aữn thôi àl cọh sinh ở yâđ ẽs iốđ tặm iớv ỳk iht cuối ỳk cuối cùng aủc măn pớl 11 nên uầb kôhng íhk torng pớl óc iơh ngột nạgt.
“àNy, ngày iam thầy ôc chữa bài, uậc ớhn ihg chép ihc tiết oàv nhé, iam ớt nix nhgỉ, ngày aik iđ cọh ìht mượn uậc chép ùb sua.” uậC noc trai ngồi ngay phía tưrớc cạL ãD ìht thầm iớv nạb cùng nàb aủc mình ưhn vậy.
ùD đang torng ờig ar chơi nưhng iọm nưgời nẫv ốc gắng ạh thấp gọing ihk ión cệyuhn.
“Sao thế, long ểht tấb na ”?à
…“ iĐ chết .iđ iaM cưới ịhc ,ớt ớt phải tham ựd máđ ciớư.”
aR“ vậy, chúc mừng chúc mgnừ.”
Ngòi túb cạL ãD kựhng lại, đoạn nẩgng uầđ lên.
iaH uậc nạb phía tưrớc tiếp cụt òrt cệyuhn, ủhc ềđ ãđ cyuhển ừt tham ựd máđ cưới sang ủhc ềđ khác rồi.
Nưhng cạL ãD iạl tộđ nihên nêl tnếig: “Chị aủc uậc pắs cưới ”?à
iaH uậc nạb phía tưrớc giật mnìh, uas óđ cùng nogái uầđ lại, ảc iah uềđ ngạc nihên ìv kôhng ờgn cạL ãD iạl tham aig oàv loại ủhc ềđ aig đình này.
“aỪ.”
cạL ãD ión tộm uâc “hCúc mgnừ”.
uậC nạb ọn ngẩn nờưgi, nói: “Cảm nơ hna cạL néh.”
iộN dung òrt cyuhện iạl ịb oék ềv máđ cớưi.
“Sau ihk tếk nôh ịhc ớt ẽs cyuhển nếđ àhn iớm iớv hna rể.” uậC nạb ởht dài, buồn ãb nói: “Sau yàn torng àhn tihếu iđ tộm nờưgi, chắc ẽs vắng ẻv lmắ…”
cạL ãD nghe xong ìht ngẩn .ar
Cyuhển ar nàogi…
“Tại oas iạl cyuhển ar niàog?”
“Hả? mỜ iác yàn thì, tếk nôh iồr ìht đơưng nihên phải óc ếht giới rêing aủc iah nưgời cứh.”
nạB cùng nàb aủc uậc nạb ngồi tưrớc na :iủ “Hồi pấc Hai, cúl hna trai ớt yấl ịhc uâd ớt cũng yậv đấy, quen iồr ẽs nổ tiôh.”
aừV tứd iờl ìht cứt khắc mảc thấy hná tắm uas lưng nád chặt oàv nưgời mnìh, uậc at nghi hoặc tấc tnếig: “Sao ếht hna Lcạ?”
cạL :ãD “Sao iạl quen đcợư?”
uậC nạb iãg đầu, yấl màl :ạl “Thì auq thời gian iàd chắc chắn ẽs ừt ừt quen được tiôh.”
”…“
cạL ãD ãđ từng tởưng tợưng ýuQ Miên ẽs uêy ia ,óđ mắn yat nưgời ,at nôh nêl ám nưgời .at Nưgời uêy aủc ýuQ Miên torng mât írt cạL ãD luôn àl tộm bóng hình tấr ơm ,ồh tấr đẹp, ỉhc àl cẳhng hiểu oas nắh thấy tấr ngứa mắt.
Nưhng nắh iạl chưa từng nghĩ iớt tộm ngày oàn óđ ýuQ Miên óc ểht ẽs cyuhển ar nogài .ở Nưhng gốing ưhn nạb man aik nói, uến óc tộm ngày hna trai nắh tếk nôh ìht óc ẽl cũng ẽs kôhng nòc ở àhn nữa.
cạL ãD pục tắm xnốug, ngòi túb ìt oàv tarng giấy mỏng trên bàn.
ừT nầl uầđ tiên ýuQ Miên nél thơm oàv ám nắh iồh măn pớl ,8 suốt nốb măn yan nắh nẫv luôn nghĩ rằng ựs tốrng vắng aủc năc pòhng nêb cạnh ỉhc àl mạt tờhi, nưgời ở torng óđ mớs muộn ìg cũng ẽs ởrt .ềv
Nưhng aóh ar kôhng pảhi.
aóH ar nắh ãđ hiểu nưgợc lại, iờr iđ iớm àl cyuhện bình tnờưhg, ýuQ Miên ởrt ềv iớm àl ựs ngẫu nihên hiếm ioh giữa iác cyuhện bình tờưhng .óđ
uếN ýuQ Miên tếk nôh iồr cyuhển ar nàogi, yậv năc pòhng óđ ẽs ểđ tốrng oab lâu?
aửN năm? tộM năm?
ảC iờđ ẽs ức thế, gốing ưhn nữhng hna ịhc me nớl nêl torng nữhng aig đình káhc, óc ẽl ỉhc đoàn ụt iỗm măn tộm lần, nihều ìht iah ab tầun, tí ìht ỉhc iàv nàgy, iồr nầd nầd ax ccáh, ỉhc nòc uám ủm àl iợs yâd yud nhất nắg tếk tình tâhn.
àM giữa nắh iớv ýuQ Mêin, thậm íhc ngay ảc iốm liên ệh ềv uám ủm cũng cẳhng .óc
óhK àm chấp nhận đợưc.
“cạCh” tộm tnếig.
Ngòi túb cạL ãD ìt trên giấy ịb gãy, cựm nêb torng theo ngòi túb yãg ụt tàhnh gọit, thấm ar tarng giấy laong tàhnh tộm mảng cựm đen.
“Anh Lcạ?”
“ôhKng óc gì.” cạL ãD bình tĩnh túr tộm ờt khăn giấy ar thấm tếv cựm trên tarng gấiy, uas óđ cọb yấl ngòi túb gãy, khép ờh tắm yus .ưt
nắH giỏi phân tcíh, kôhng ỉhc iỗm iàb pật àm nòc oab mồg ảc nảb thân mnìh. ỉhC àl iôđ ihk od chưa ủđ kinh nihgệm sống nên nắh kôhng ểht tếk luận cíhnh cáx đợưc.
ảiG ửs ýuQ Miên iờr iđ uâl dài, cạL ãD biết õr torng thời gian ngắn mình kôhng ểht quen đợưc, tí nhất mười măn cũng kôhng quen đợưc.
ýL od iđ nếđ tếk luận yàn àl ìv torng suốt nốb măn qua, iỗn ớhn nuhng nắh dành ohc ýuQ Miên cẳhng nữhng kôhng iơv tớb àm trái iạl nòc nihều hơn.
Phải tấm oab nihêu măn aữn iớm óc ểht qeun, hiện ờig nắh nẫv chưa ểht cáx định chắc chắn đợưc.
ựS ỷ iạl aủc tộm aứđ me trai bình tờưhng iốđ iớv hna trai óc ẽl ẽs kôhng oék iàd uâl nếđ thế, nhất àl ihk ãđ nớl àv óc tính cách cộđ lập.
Nưgời khác biệt ỉhc óc mình hắn.
Hàng im ưhn lông ạuq aủc cạL ãD ủr xnốug, nắh kôhng ểht kôhng thừa nhận rằng nảb thân mình óc lòng cihếm uữh tấb tờưhng iốđ iớv ýuQ Mêin.
uaS nầl ión cyuhện iớv Hạng Thần iồh uầđ năm, nắh ãđ nhận ar mình óc ìg óđ kôhng bình tờưhng ở tộm ốs pơưhng dệin, cẳhng auq ức cặm ệk kôhng ểđ ý tới.
Nưhng yâb giờ, lòng cihếm uữh tấb tờưhng yàn ãđ mãnh liệt nếđ cứm kihến ngay ảc nắh cũng mảc thấy tấb .na
cạL ãD trầm nâgm.
óC ẽl nắh nên iđ khám mât thần mex sao.
…
Cuối tầun.
cạL ãD mầc bệnh ná iđ ar khỏi bệnh vệin, ớhn iạl ụn cười hiền aòh trên tặm cáb ĩs torng pòhng káhm.
…“ mE đừng ,ợs tirệu cứhng aủc me àl tộm loại iộh cứhng chim non điển hnìh, óc liên quan nếđ trải nihgệm thời ơht uấ àv khao khát mảc giác na toàn aủc em.”
óC“ ẽl àl od thời ơht uấ kôhng nhận được ủđ ựs đồng hành ừt ẹm nên me ãđ cyuhển ựs ỷ iạl nốv dành ohc ẹm sang hna tiar…”
Cách giải qyuết cáb ĩs aưđ ar cũng tấr nơđ giản “Học cách iốđ diện đúng nắđ iớv ảhk năng hna trai ẽs iờr iđ uas nyà”, uas óđ kyuhên nắh nên tếk nạb nihều hơn.
Lang băm. cạL ãD bình tĩnh nhgĩ.
nắH dừng bước lại, trên tặm táohng hiện nêl ẻv tấm ựt nêihn.
Tưrớc ihk aưđ ar cách giải qếyut, cáb ĩs óđ nòc iỏh nắh tộm uâc tấr ,ạl thậm íhc nòc liên cụt ión yấm uâc kiểu ưhn “ừđng uấx ”ổh ểđ tól tưrớc ihk iỏh nữa.
mE“ ãđ oab ờig yản sinh mah muốn tình cụd iớv hna trai mình caưh?”
yấM ữhc óđ kihến cạL ãD sững ,ờs uas óđ nắh ảrt iờl àl “hCưa ”.ạ
yấM iờl tól tưrớc aủc cáb ĩs ảuq thật tấr nầc tihết nưhng tiếc àl kôhng óc cát dnụg. ìV tưrớc ihk ảrt iờl uâc iỏh kia, nắh nẫv kôhng tárnh khỏi mảc thấy uấx .ổh
iởB vậy, uâc ảrt iờl óđ kôhng thực ựs cíhnh xác.
cạL ãD nhét bệnh ná oàv ngăn nogài cùng aủc pặc scáh, qyuết định nẹh pặg thêm yấm cáb ĩs mât thần khác mex sao.
àM pắs iht cuối ỳk rồi, thôi iợđ nếđ nghỉ èh vậy.
