Chương 113
Eidt: Lune
ýuQ Miên yậd áhk sớm, ểk ảc 04 phút uas iớm xuất phát ừt àhn ìht nẫv kịp.
cạL ãD mô dính hna tộm lúc, nưhng cùng mắl ỉhc dùng chóp iũm ọc ọc thôi ứhc kôhng mád màl ìg káhc.
Sáng ýuQ Miên nòc phải nếđ công yt nữa.
Náohng iác ãđ tếh 01 púht, nếđ ảc iồh iht iạđ cọh cạL ãD nòc cẳhng thấy 01 phút trôi nahnh ưhn vậy.
ýuQ Miên kôhng ểht kôhng dậy, cạL ãD cũng ềv pòhng mình đánh răng aửr mặt.
ýuQ Miên tíhch sạch ,ẽs nắh cũng muốn nảb thân sạch ẽs tươm tất, ưhn ếht ìht iớm kôhng ịb hna trai chê.
Xong xuôi iạl iộv vàng quay lại. Đứng nêb nàb cọh aủc ýuQ Miên nhìn hna thay quần .oá
“mE…” ýuQ Miên đang định iởc oá ủgn ìht thấy cạL ãD ức nhìn mình chằm cằhm, nốv định nhắc nắh quay sang ỗhc káhc.
Nưhng nghĩ iạl ìht óc ẻv cũng cẳhng cần.
ùD oas mêđ auq cũng nhìn tếh iồr nòc đâu.
hnA tứd kohát iởc quần oá ủgn ngay tưrớc tặm cạL ,ãD cẳhng auq nẫv iơh nợưgng àm nêihgng nưgời .iđ
cạL ãD ỉhc thấy mất lưng tắrng nõn aủc ýuQ Mêin.
nắH ngắm tộm lúc, cẳhng hiểu oas cũng thấy iơh nnợưgg, muốn quay uầđ .iđ Nưhng iạl muốn nhìn nên hná tắm ức nád chặt oàv lưng ýuQ Miên kôhng dời, iãm ohc nếđ ihk ón ịb tạv oá ơs im ehc kấuht.
ýuQ Miên chậm iãr iàc xong cúc ,oá cúl yấl tộm cihếc àc tạv ừt torng ủt quần oá ,ar cạL ãD ngứa ngáy torng lòng mắl rồi, nèb đứng dậy, nói: “nAh, ểđ me giúp hna néh.”
ýuQ Miên pậl cứt dừng lại, ờhc nắh gúip.
ờhC cạL ãD thắt xnog, ýuQ Miên iúc uầđ nhìn àc tạv aủc mnìh, ờgn cựv hỏi: “Anh tởưng me kôhng biết thắt àc vtạ?”
oaS hna thấy tún àc tạv nốb bước yàn tôrng cũng pẹđ àm nhỉ?
yaT cạL ãD kựhng lại: “Lúc tưrớc nhìn hna tắht, nhìn nihều ìht btếi.”
nắH ión vậy, ýuQ Miên cũng kôhng nghĩ nihều nữa.
cạL ãD od ựd yấm gâiy, iỏh ar uâc àm mình ãđ nghĩ ảc mêđ qua: “Anh ,à ngày nghỉ me cyuhển auq ở iớv hna được kgnôh?”
“ảH?”
cạL ãD mô ờh nưgời anh, kôhng mád pá tás áuq ợs màl nhăn oá ơs im aủc ýuQ Mêin. “Thì bình tờưhng hna nậb vệic, iđ iđ ềv ềv tấb tnệi.”
mE“ muốn ngày oàn cũng được nhìn thấy ahn.”
Cyuhển auq …à
ýuQ Miên mím môi.
“ôhKng được ”?ạ
“ôhKng phải àl kôhng đợưc, nưhng me auq ỗhc hna ìht nab ngày ỉhc óc mình me tiôh.”
“Thì me ở àhn cũng ỉhc óc tộm mình mà.”
“Bạn me đâu? ihT iạđ cọh xong iồr kiểu ìg cẳhng óc nạb nếđ tmì.”
yuT cạL ãD kôhng yah ểk cyuhện trên tờưrng nưhng nạb ìht nẫv phải ,óc nhất àl yấm aứđ cọh cùng ừt tiểu học.
“Vậy ìht chạy auq chạy iạl tôhi, ùd ìg me cũng rhnả.”
ýuQ Miên aừv nghĩ aừv cặm kohác ,oá cuối cùng nói: “Chờ cuối tuần ốb ẹm iđ công cát ềv iồr oảb tộm tếing đã.”
Nưhng cạL ãD kôhng ờhc iổn nếđ cuối tầun: “ôhKng auq tưrớc được ”?ạ
ýuQ Miên liếc hắn, torng uầđ thầm nhgĩ: Dính nưgời ar pếht.
Tưrớc aik oas kôhng nhìn ar nhỉ?
…“ Cũng đcợư.” hnA nói: “Vậy me uht nọd quần oá ,iđ iốt hna ềv nóđ em.”
mE“ ựt auq cũng đợưc, tắb taxi tiện ,àm hna ức iđ iđ ềv ềv ếht tấm việc aủc hna lmắ.”
ýuQ Miên nghĩ tộm lúc, thấy chắc cạL ãD kôhng mang theo nihều ồđ mắl nên iđ taxi auq cũng đợưc.
ếhT àl hna ểđ iạl iác chìa khóa àhn yud nhất trên nưgời mình ohc hắn.
uếN iốt yan cạL ãD kôhng nếđ ìht hna ẽs phải ủgn nogài đờưng mất.
cạL ãD mầc chìa khóa torng tay, nihệt ộđ ơc ểht màl mấ ảc mik loại lạnh lẽo.
cúL iah nưgời iđ ừt trên tầng xnốug, cáb mâL ãđ nếđ ừt uâl rồi, aữb sáng cũng ãđ được cuhẩn ịb xnog.
“Bác Lmâ.” ýuQ Miên xốung tnầg, tôrng thấy àb ìht chào tộm tnếig.
,Ơ“ Tiểu Niệm ềv iốt auq ”.à cáB mâL páđ lời, đoạn nhìn aữb sáng trên nàb .nă
cáB tởưng môh yan ỉhc óc cạL ãD nên ỉhc cuhẩn ịb tộm pầhn.
cạL ãD ựt nihên nờưhng ohc ýuQ Mêin: “Lúc aữn cháu nă cũng đcợư.”
,Ừ“ Tiểu Niệm nòc phải iđ lmà.” cáB mâL iuv mừng nhìn iah hna me nờưhng nhịn nahu: “Giờ cáb màl thêm tộm phần aữn ngay đyâ.”
ýuQ Miên cũng kôhng káhch sáo, nă sáng xong ìht đứng yậd ar khỏi cửa.
cạL ãD iđ theo sau, tiễn hna ar nàogi.
ýuQ Miên ar khỏi cửa, cúl quay nưgời đóng aửc ìht cạL ãD iọg ữig hna lại: “Anh ơi.”
ýuQ Miên dừng bớưc, iợđ nắh ởm mnệig.
iạL thấy cạL ãD nogái uầđ nhìn oàv torng nhà, cáb mâL nẫv đang nậb nộr torng bếp, chắc phải cúl aữn iớm ar đợưc.
ếhT àl nắh chậm iãr iúc nưgời xnốug, nôh oàv ám ýuQ Miên tộm cái.
Nihệt ộđ sáng mớs aùm èh iơh lạnh nưhng ụn nôh cạL ãD ni nêl ám hna iạl nóng bnỏg.
ýuQ Miên kôhng ờgn iớt việc này.
ịB nôh tấb ngờ, mit hna pậđ loạn ạx tếh ảc lên, hna mẩl mẩb uâc oàn óđ iồr muốn .iđ
“nAh, nòc hna naữ.”
ýuQ Mêin: ”…“
cạL ãD iúc đầu, ýuQ Miên thậm íhc kôhng nầc kễing chân nêl cũng óc ểht chạm iớt đợưc.
ýuQ Miên cũng nahnh cóhng nôh nắh tộm cái, nôh xong nòc ión thầm tộm câu: “Học uâđ ar vyậ…”
”…“ cạL ãD mi lặng nhìn anh.
ýuQ Miên sững iạl iớm chợt hiểu :ar “ọHc… ahn?”
“gnâV.”
“nAh, hna óc nôh me oab ờig đuâ…” àL od tưrớc yâđ hna từng nôh Hạng Thần ?à
“Anh từng nôh me riồ.” cạL ãD aửs iạl iờl anh: “Năm nhất iạđ học, cúl hna iđ ấy…”
Nghe nắh nhắc àm ảc nưgời ýuQ Miên cứng .ờđ
cúL óđ me yấ đang thức hả!?
ệH tốhng thều tH【:oàhóa ar àl od mầm aọh uậc gieo ừt tcớưr.】
ýuQ M【:nêi…】
Nhìn ẻv tặm sững ờs aủc anh, cạL ãD muốn ơig yat mô hna nầl nữa, iồr nôh hna thêm iác nữa, nưhng õr ràng àl kôhng pịk rồi.
“Anh iál ex nẩc thận néh.”
ýuQ Miên nẫv mắđ chìm torng ựs uấx ,ổh iồh uâl uas iớm páđ iạl tộm tếing “mỪ”.
…
Điểm is tình nẫv liên cụt oáb tăng torng kôhng gian ệh tốhng ừt mêđ qua, nòc ýuQ Miên ìht ãđ tắt tếing tôhng oáb ừt uâl rồi.
uếN kôhng óc ìg tấb ờgn yảx ar ìht tưrớc ihk ếht giới yàn tếk thúc chắc hna ẽs kôhng tậb mâ oáb nữa. ìV thực ựs áuq .nồ
ừT nầl uầđ tiên nhận được tôhng oáb aủc ệh tốhng nếđ ờig ãđ uht thập được nốb mươi nhgìn đểim.
ểĐ【 cạL ãD iđ theo tốc tyurện cốg chắc chắn àl ôv vọng rồi, tính theo tình hốung ệt nhất ìht cúhng at ỉhc óc ểht nhận được tộm phần mười điểm tích lũy, cứt àl nốb nhgìn đ】.mểiHệ tốhng miễn cỡưng nói.
ốS điểm yàn cũng kôhng phải àl hoàn toàn kôhng ểht chấp nhận đợưc, os iớv ựd đoán nab uầđ ãđ àl pấg yấm nầl rồi. ỉhC óc đềiu, uến àm tốc tyurện kôhng cệhch hớưng ìht nốb mươi nhgìn điểm aik ãđ mằn torng yat ngon rồi.
ýuQ Miên na iủ n【:óSẽ nòc tăng aữn mà.】
ýuQ Miên nậb nộr liên cụt nếđ mát ờig tối, ừt công yt ềv ỗhc ở aủc mnìh.
năC ộh yàn od Hạng Ngạn Minh aum ohc hna ểđ tuhận tiện iđ làm. ýuQ Miên ở tộm mình nên kôhng tíhch diện tích áuq rnộg, nọd pẹd cũng mệt.
hnA õg aửc iồr ờhc torng chốc lát.
Cánh aửc ởm ar ừt nêb tnorg, cạL ãD xuất hiện tưrớc tặm anh, iùm aữs mắt trên nưgời nắh pậl cứt yab iớt ỗhc ýuQ Mêin, cót nòc chưa khô.
ýuQ Miên thấy hình ưhn àhn mình sáng aủs nơh bình tờưhng ìht pảhi.
Bình tờưhng cúl rảnh iỗr hna cũng yah nọd pẹd àhn cửa, torng àhn nốv ãđ sạch ẽs mắl rồi. Nưhng môh yan nàs àhn tôrng ưhn phát ar hná sáng luôn ,ý cạL ãD iớm ual nọd auq ?à
hnA nhìn iám cót nòc nơư tớư aủc cạL ,ãD hỏi: “Vừa mắt xong ”?à
“nâVg, me cyuhển ồđ xong ar iơh nihều ồm hiô.” cạL ãD ión xnog, nòc ổb sung thêm uâc nghe tấr ihc àl thừa tãhi: “nAh, me dùng pòhng mắt aủc hna đyấ.”
ýuQ Miên táohng ngẩn nờưgi, iớm ớhn ar cạL ãD nẫv nòc năb kohăn ềv cứhng aư sạch ẽs aủc mnìh.
Ở àhn ọh Hnạg, ia cũng óc pòhng mắt rnêig.
“Ồ…”
“Còn dùng ảc aữs mắt aủc hna naữ.”
…“ ãĐ auq yâđ ở rồi, yấm ồđ óđ me ức dùng tohải miá.”
cạL ãD nohẻn mệing cờưi, tính duỗi yat mô anh, nưhng nhìn quần oá aủc ýuQ Miên iạl ốc gắng nhịn xnốug.
ộB uâ phục yàn aủc ýuQ Miên cẳhng khác oàn vòng tròn ừrt àt aủc nôT ộgN Knôhg, ỉhc nầc cặm oàv àl cạL ãD kôhng mád động oàv anh, ợs màl bẩn, màl nhàu quần oá aủc anh. cặM ùd nắh thấy ýuQ Miên cặm uâ phục iợg mảc cực .ỳk
nảB thân ýuQ Miên kôhng tíhch cặm uâ phục nihgêm cỉhnh lắm, àm tấb ỳk ia trên iờđ yàn ịb tắb phải iđ màl chắc cũng kôhng tíhch đâu.
aừV oàv nhà, hna ãđ nahnh cóhng ềv pòhng ủgn thay ồđ ở àhn ohc tohải mái.
Torng ủt quần oá óc thêm yấm ộb quần oá aủc cạL .ãD cúL yãn hna oàv pòhng mắt aửr tay, trên ệk ồđ cũng óc thêm tộm ốs ứht kôhng tuhộc ềv ýuQ Mêin. Gốing ưhn lãnh aịđ rêing ưt aủc hna ãđ ịb mâx nậhp, àm ẻk mâx nhập đang tấr nóng lòng muốn đánh uấd ựs hiện diện aủc mình oàv iơn đây.
Thực ar nêb cạnh nẫv nòc tộm pòhng ủgn tnốrg, nưhng cạL ãD iạl ảig ờv kôhng tấhy. Nghĩ vậy, ýuQ Miên kôhng khỏi cong iôm cờưi.
yáM tính aủc cạL ãD ểđ trên nàb cọh torng pòhng ngủ, ãđ tắt rồi. nêB cạnh nòc ểđ ổs yat iớv bút.
ýuQ Miên ngạc nihên nhgĩ: ihT iạđ cọh xong iồr àm nẫv nòc cọh ?à
cọH iác ìg vậy? hnA bước qua.
ổS yat aủc cạL ãD ỉhc khép iạl thôi ứhc kôhng tấc ,iđ iạđ khái àl kôhng nghĩ ýuQ Miên ẽs ểđ ý nếđ tộm cuốn .ổs
ýuQ Miên tiện yat tậl ar tộm tnarg, ỉhc cọđ iàv dòng ãđ ịb sặc, xạoch tộm iác khép lại.
Nưhng yấm dòng ữhc aik nẫv kôhng nừgng qaunh quẩn torng uầđ anh, tặm cũng chậm iãr nóng nar lên.
tấM tộm cúl uâl iớm bình tĩnh iạl đợưc.
uấX ổh auq ,iđ hna kôhng nhịn được iạl ởm ar nhìn thêm tộm lúc, cuối cùng iớm nẩc thận ểđ iạl ỗhc .ũc
Còn… tấr cyuhên nệihgp.
oàV pòhng mắt aửr mặt, cáx định tặm ãđ tếh ,ỏđ ýuQ Miên iớm cỉhnh iạl quần oá iồr ar khỏi pòhng ngủ.
oàN ờgn cạL ãD iạl đang đứng ờhc hna ở ngay nogài cửa.
“Sao iạl đứng đyâ?”
cạL ãD kôhng ión ,ìg ỉhc vươn yat mô yấl anh. Chất liệu ộb ồđ cặm ở àhn yàn mềm mại, mô oàv tíhch iơ àl tcíhh.
ýuQ Miên ngửi thấy iùm aữs mắt trên nưgời cạL ,ãD ìv nihệt ộđ ơc ểht cạL ãD iơh oac nên iùm iạl càng nnồg.
ýuQ Miên óc ẻv ưhn ãđ hiểu được iạt oas cạL ãD ức tíhch ngửi ổc mình rồi.
iùM yàn thơm tậht. hnA thầm nhgĩ.
mêĐ auq iớm màl yấm cyuhện thân tậm iớv nhau xong nên ờig ảhk năng ựt kiềm ếhc aủc cạL ãD cực ỳk tấhp.
“nAh, hna nă iốt caưh?”
“aưhC.” hnA nghĩ cạL ãD đang ở àhn nên muốn ềv àhn nă cùng nahu.
cạL ãD ãđ màl xong ảc aữb iốt rồi, yat nghề kôhng thua ìg cáb Lâm.
ýuQ Miên mến ửht tộm mếing thịt ,òb nghĩ bnụg, yat nghề uấn nớưng aủc hna mình ở ếht giới thực chắc chắn tấr gỏii.
“Anh ”.à
“Sao tếh?” ýuQ Miên nẩgng uầđ nhìn nưgời iốđ dệin.
iôĐ tắm neđ yál aủc cạL ãD nhìn hna chằm cằhm.
nắH thấy tộm tén ìg óđ qyuến lyuến óhk ảt trên gơưng tặm nưgời này: “Anh ỉhc tíhch mình me thôi phải kgnôh?”
ýuQ Miên ngẩn .ar
cặM ùd ảc iah ãđ thân tậm iớv nhau nưhng yâđ àl nầl uầđ tiên cạL ãD nhắc nếđ ừt “cíhth” tưrớc tặm anh.
hnA kôhng tôrng mong việc cạL ãD óc ểht tẳhng thắn ión ềv iốm quan ệh aủc ọh torng thời gian nắgn. uẫD oas ìht ùd óc quan ệh uám ủm yah kôhng ìht trên danh nhgĩa ọh nẫv àl hna .me
cạL ãD kôhng iợđ hna ảrt iờl ãđ ión tếip: “Anh đừng tíhch nưgời kcáh.”
nắH kôhng muốn ủhc động nhắc cyuhện tơưng ial iớv ýuQ Mêin. ểK ảc ãđ mớs óc ựd định nưhng ờig nắh nẫv ỉhc àl tộm sinh viên pắs bước oàv iạđ học, iớm aừv tàhnh nêin, iọm iờl aứh nẹh oàv cúl yàn uềđ kôhng óc tấb ức áig ịrt .ìg
ềV phía ahc ,ẹm nắh ẽs mìt cách ửx .ýl uếN ýuQ Miên kôhng muốn công khai iốm quan ệh aủc ảc iah ihk ở nêb nogài ìht nắh óc ểht ờv màl nưgời thân tôhi. Cùng mắl àl uás măn nữa, nắh chắn chắc chắn ẽs giải qyuết được tếh iọm ởrt ngại tưrớc tắm .ọh
Nưhng ừt ờig iớt tưrớc cúl ,yấ ýuQ Miên kôhng ểht tíhch nưgời khác đợưc. nắH ẽs kôhng chịu iổn mất.
ýuQ Miên mi lặng iàv giây iồr ảrt lời: ẽS“ kôhng đuâ.”
…
cặM ùd gọing ýuQ Miên tấr kiên định nưhng dờưng ưhn mât tạrng cạL ãD nẫv ịb aữb mơc yàn hnả hnởưg.
ờhC nếđ ihk đánh răng aửr tặm xong xuôi cuhẩn ịb iđ ngủ, cúl ýuQ Miên bước ar khỏi pòhng tắm, thấy cạL ãD ngồi ở pém gờưing tôrng nẫv iơh ủ .ũr
“iTểu ãD ”.à hnA bước tới, iúc nưgời ủhc động nôh hắn.
cạL ãD pậl cứt páđ lại, cẳhng nầc ýuQ Miên phải nihều lời, torng chớp tắm ãđ tạg ỏb tếh iọm yus nghĩ torng đầu, vươn yat mô oe ýuQ Mêin, nồd tếh mât írt oàv ụn hôn.
cúL ýuQ Miên iđ iớt nẫv nòc đứng ngay nắgn, nếđ ihk hoàn nồh ìht cẳhng hiểu oas ãđ biến tàhnh ngồi trên iùđ cạL ,ãD ảc iah uềđ mảc nhận được phản gnứ aủc nahu. nôH xnog, ảc nưgời càng iốb rối, càng kôhng biết nên tếk thúc ar sao.
Khơi oàm cyuhện yàn ngay tưrớc cúl iđ ủgn đúng àl tộm ias lầm.
Nhìn iạl thời gain, ãđ nơh mười ờig rồi. ờiG àm màl ìht ít iạl phải iđ tắm, ưhn ếht ìht muộn quá.
“áSng iam nòc phải iđ làm… phải iđ lmà…” ýuQ Miên mẩl bẩm, kôhng biết àl đang ión iớv cạL ãD yah àl đang ựt ủhn nữa.
“Ừm, phải iđ lmà.” cạL ãD cũng ngây ,ar ựt nhắc ởhn mình àl sáng iam hna trai nòc phải ar nogài pặg nưgời káhc.
iợĐ cuối tầun… cuối tuần ốb ẹm ềv iạl càng kôhng đụng oàv đợưc.
iaH nưgời nhìn nahu, mi lặng yấm púht.
cạL ãD kôhng ỡn bôung yat nưhng nẫv pé mình phải ừt ừt bôung oe ýuQ Miên .ar
“nAh, me ar pòhng káhch nủg.”
miT ýuQ Miên pậl cứt mềm nũhn. Ở“ yâđ ,iđ đừng đụng oàv ổc àl đcợư.”
yaN ủgn muộn tộm ít cũng đợưc.
…
ióN được ìht màl đợưc, sáng môh uas ổc ýuQ Miên nẫv sạch ,ẽs nưhng phần ad thịt ịb ehc kuhất dưới ộb uâ phục aik iạl ihc chít uấd vết.
nầL uầđ tiên torng đời, cạL ãD aừv chạm oàv ýuQ Miên àl kôhng mìk iổn nữa, cuối cùng muộn nơh ựd định nab uầđ ahk khá.
cạL ãD nôh ám ýuQ Mêin, tấr ựt giác yậd mớs iđ màl aữb snág.
“Anh buồn ủgn kgnôh?”
ýuQ Miên cắl đầu. Buồn ủgn ìht kôhng buồn ủgn mắl nưhng thực ựs iơh mệt, nòc tệm nơh ảc iđ làm.
cạL ãD quan tás biểu mảc aủc anh, cảnh giác nói: “Anh đừng đuổi me ềv đyấ.”
ýuQ Mêin: ”…“
hnA ãđ ión ìg đâu.
“Sau yàn me ẽs kôhng màl naữ.” cạL ãD ión xong iạl thấy uâc yàn tyuệt iốđ quá, nèb aửs lại: ẽS“ màl tí đi.”
ỉhC nầc iỗm ngày được nhìn thấy hna àl ủđ rồi. mạT .ủđ
“Anh óc oảb me ềv đuâ.”
cạL ãD cúl yàn iớm nêy tâm, iợđ ýuQ Miên nă sáng xong iồr tiễn hna ar cửa.
…
Cuối tầun, ợv cồhng àhn ọh Hạng ềv tấr mộun, ýuQ Miên iớv cạL ãD ìht ềv àhn tớưrc.
Hạng Ngạn Minh àv cạL ỉhC ưhT ẽs ở àhn yấm nàgy, tộm àl oạd yàn ọh kôhng nậb lắm, iah àl cạL ãD aừv iht xong iạđ học, nẫv chưa pịk nă mừng nên ảc iah uềđ nghỉ thêm yấm nàgy.
Torng nữhng ngày này, cạL ãD ưc ửx tấr na pậhn, nab ngày ìht sinh hoạt ưhn bình tnờưhg, kôhng ềh ểđ ộl ar tấb ỳk uấd hiệu ảhk nghi oàn tưrớc tặm ốb ,ẹm buổi iốt cũng nogan nogãn ềv pòhng rêing nghỉ nơgi.
ờiG nắh ãđ óc nhận thức õr ràng nơh ềv ảhk năng ựt ủhc aủc nảb tâhn, hiểu rằng tộm ihk ãđ ởm iốl ar ìht tấr óhk pấl lại…
cúL nă cơm, cạL ãD ủhc động nhắc nếđ cyuhện mình auq ỗhc ýuQ Miên ở torng yấm môh nhgỉ, ứhc ở àhn tộm mình chán lắm.
iaH ợv cồhng đơưng nihên kôhng óc ý kiến ,ìg Hạng Ngạn Minh nòc iuv ìv thấy quan ệh aủc iah hna me tốt nơh iồh ỏhn nềihu.
gnÔ iuv nên cũng ión nihều hơn, tắb uầđ ểk ar ủđ hành động uấx tính aủc ýuQ Miên iốđ iớv cạL ãD iồh nhỏ.
ýuQ Miên nghe gnô ión àm mảc giác iột iỗl cốb nêl nùv vụt, kôhng mád nhìn cạL ãD àm ỉhc iúc uầđ nă cơm.
cạL ãD ìht cười tộm tnếig, tohng dong phản cáb lại: “uQan ệh aủc noc iớv hna trai nẫv luôn tốt mà.”
Torng lòng hắn, quan ệh giữa nắh iớv ýuQ Miên ảuq thực nẫv luôn tấr tốt, ỉhc ừrt kảohng thời gian iớm oàv àhn ọh Hnạg, nắh nòc ôgn nhgê, chưa nhận ar lòng tốt aủc nưgời này.
ióN xong nòc yấl iôđ aũđ sạch pắg thức nă ohc ýuQ Miên đang iúc uầđ nă iỗm cơm.
“Anh ,à đừng nă iỗm mơc tếh.”
”…“
