Chương 9
Eidt: Lune
Chớp tắm ãđ nầg Tết.
nôT ềT àv nữhng “đàn ”me khác aủc Đoàn Cưhớc uềđ ãđ ềv êuq nă Tết.
ýuQ Miên kôhng óc khái niệm ềv Tết, àm “Quý Mêin” cũng chưa từng trải auq pịd yàn torng mười yấm măn qua. Theo nữhng tờưhng thức àm “Quý Mêin” ểđ iạl ohc uậc ìht tếT àl ngày ễl quan tọrng nhất torng măn aủc nưgời nâd iơn đây, àl pịd ểđ đoàn ụt iớv aig đnìh.
ýuQ Miên kôhng óc nưgời thân nên uậc ohc rằng tếT kôhng liên quan nếđ mnìh.
uậC nốv định ẽs ở ìl torng năc pòhng trên tầng ab iàv nàgy, ohc nếđ ihk nữhng nưgời khác nă tếT xong quay lại, cúl óđ uậc óc ểht tiếp cụt oàb ,ỗg quay iạl cuộc sống bình ịd àv iuv ẻv aủc mnìh.
ohC nếđ mêđ Giao từha, óc nưgời õg aửc pòhng cậu.
ởM aửc ,ar nưgời đứng nogài aửc àl Đoàn Cớưhc. hnA nă cặm tấr nơđ gảin, nêb nogài kohác oá lửng uàm đen, nêb torng ỉhc cặm tộm iác oá nel tắrng thấp .ổc Torng tiết trời áig tér aủc aùm đông ếht này, tôrng lạnh cực .ỳk
oÁ* lửng hna Cưhớc cặm kiểu yậv á các àb

ýuQ Miên nhìn anh, ôv thức oék ník oá phao aủc mình lại, ỏhn gọing hỏi: “nAh? oaS yậv ”?ạ
Đoàn Cưhớc ảrt iờl ngắn nọg ưhn tờưhng ,ệl ỉhc óc iah chữ:
“ốuXng đyâ.”
ýuQ Miên nèb iđ theo hna xốung tầng hai.
Ở tầng iah nòc óc tộm nưgời khác — cụM ữgN Mạn.
cúL iđ theo Đoàn Cưhớc oàv cửa, ýuQ Miên đúng cúl tôrng thấy cụM ữgN nạM đang bưng tộm aĩđ ác ohk ừt torng pếb iđ .ar
iùM thơm cứn iũm nal khắp pnòhg.
ýuQ Miên ẽhk nuốt nước mnếig.
aừV thấy ýuQ Mêin, iôđ tắm aựt uht thủy aủc ôc cong lên: “Quý Miên nếđ iồr ”.à
Trên nàb nă torng pòhng nă yàb biện uás yảb nóm nă tôrng tấr pấh dẫn. cụM ữgN nạM ểđ aĩđ ác torng yat mình xốung cíhnh giữa bàn, óc ẻv ưhn ãđ yàb biện xong rồi.
uaS ihk nẫd ýuQ Miên vào, Đoàn Cưhớc kôhng quan mât nếđ uậc nữa, ờh hững ngồi xốung nàb nă tớưrc.
ýuQ Miên od ựd tộm cúl cũng chậm iãr iđ đến, nưhng kôhng mád nồgi.
“hnA.” uậC đứng tưrớc tặm Đoàn Cớưhc, ễl phép hỏi: “Anh iọg me xốung yâđ màl ìg yậv ”?ạ
”…“ Đoàn Cưhớc nêy lặng nhìn cậu, hná tắm hiện nêl ẻv kôhng biết ión :ìg “Cậu àl ồđ ngốc ”?à
mE“ kgnôh…” ýuQ Miên aừv định iãc iạl ìht nghĩ nếđ uêy uầc uầđ tiên Đoàn Cưhớc ión cúl ohc uậc ở iạl — phải nghe lời.
ếhT àl uậc mi mnệig, chần ờhc tậg đầu.
“tụhP…” cụM ữgN nạM kôhng nhịn được tậb cờưi: “Tết nhất rồi, oas iạl ểđ me tấv ảv màl ìg nữa? Ngồi xốung nă mơc tất niên đi.”
mơC tất nêin…
,Ồ ìht ar àl vậy.
ýuQ Miên mắn tạv ,oá ngồi xốung iốđ diện iớv Đoàn Cưhớc àv cụM ữgN Mạn.
ýuQ Miên tíhch nă ,ác nòc nhằn xơưng tấr giỏi nữa.
uậC pắg tộm mếing ,ác nhai iàv nầl iồr iúc uầđ ảhn yấm iác xơưng ác ỏhn uíx oàv aĩđ ểđ xnơưg, kihến nưgời at nghi ờgn rằng trên lưỡi uậc óc uấc oạt cặđ biệt oàn óđ àm noc nưgời kôhng .óc
“Chị ữgN Mạn, ịhc uấn nă ngon gêh.”
cụM ữgN nạM cười tít mắt: “Món óđ àl Đoàn Cưhớc làm, ón iợđ nếđ ihk nóm ác nầg nạc nước iớm nêl iọg me ,óđ nòc ịhc ỉhc ụhp tárch tắt pếb iồr bưng aĩđ ar tiôh.”
Ngày tờưhng kôhng thấy Đoàn Cưhớc oàv pếb oab ờig nên ýuQ Miên hoàn toàn kôhng nghĩ àl hna làm.
“À…” ýuQ Miên kiên ìrt ión lại: “nAh, hna uấn nă ngon gêh.”
yấM giây trôi qua, kôhng ia ểđ ý nếđ cậu.
iạL auq yấm giây aữn iớm nghe thấy Đoàn Cưhớc bếing nhác ”Ừ“ tộm tnếig.
ýuQ Miên iđ theo Đoàn Cưhớc oàb ỗg iàv táhng nên ĩd nihên cũng hiểu õr tính íhk thất tờưhng aủc iạđ ac mnìh, cúl oàn cũng ỏt ar lạnh nhạt ờh hững iớv iọm nờưgi.
uậC iúc uầđ nă cơm, ìv uấx ổh nên uầđ nầg ưhn iùv oàv torng táb cơm.
uậC tíhch nă Tết, nă tếT nòc iuv nơh ảc sinh nậht.
Đang nă ìht cụM ữgN nạM bỗng hắng gnọig, gọing điệu tấr iỗđ uịd dnàg: “Quý Mêin, uas tếT me óc nghĩ nếđ việc ềv àhn thăm ốb ẹm me kgnôh?”
ềV“ àhn ”?ạ
mE“ iđ uâl ưhn yậv rồi, óc ẽl ốb ẹm me cũng ớhn me lmắ.” Torng uhk ổ cộuht, cụM ữgN nạM ãđ pặg tấr nihều nờưgi, ủđ iọm loại nờưgi, cũng ãđ từng pặg tấr nihều tahnh tihếu niên mười yấm tuổi đang torng giai đoạn phản ncịhgh, uas ihk yản sinh uâm tuhẫn iớv ốb ẹm ìht ỏb àhn iđ bụi.
cụM ữgN nạM chưa từng nghĩ mình ẽs ión nihều nơh tộm uâc iớv yấm nưgời ,óđ nọb ọh bớưng bỉnh ưhn noc lừa, cũng ugn ngốc ưhn noc lừa, kôhng biết sống cếht, kôhng biết quay đầu.
Nưhng ýuQ Miên kôhng pảhi, me yấ àl tộm aứđ ẻrt naogn, me yấ nên ềv nhà.
ýuQ Miên đúng cúl đang cúx mơc ,nă uậc nhai tấr lâu, nghĩ mex nên ảrt iờl ếht nào.
uếN biết hoàn cảnh aig đình cậu, ịhc ữgN nạM chắc chắn ẽs tấr bồun. uậC kôhng muốn màl ịhc ữgN nạM buồn nên torng yấm táhng uas ihk nếđ đây, uậc chưa oab ờig nhắc nếđ cyuhện này. Nưhng ión iốd cũng ẽs màl uậc tấr óhk cịhu, ýuQ Miên kôhng muốn ión dối, nhất àl iớv ịhc ữgN Mạn.
uậC ngập nừgng iồh lâu, nẫv qyuết định ión tậht: ẹM“ me ỏb iđ uâl rồi, ốb me cũng ãđ óc aig đình mới, gnô yấ kôhng ớhn me đâu, kôhng óc ia ớhn me uâđ cịh.”
ýuQ Miên ol ịb cụM ữgN nạM hiểu mầl àl ión iốd nên uậc iạl ỏhn gọing ión thêm tộm uâc kôhng óc yấm cứs tyuhết pụhc: “hTật đó.”
uầB kôhng íhk tộđ nihên lặng pắhc, yat mầc aũđ aủc cụM ữgN nạM cứng .ờđ
Ngay ảc động cát nhai aủc Đoàn Cưhớc cũng dừng lại, iồr hna nhìn ềv phía cậu.
cụM ữgN nạM kôhng ờgn cyuhện iạl ưhn vậy, ôc biết ýuQ Miên ẽs kôhng ión dối.
yấB ờig ôc iớm ỡv :ẽl Đúng vậy, ýuQ Miên nogan nogãn hiểu cyuhện ưhn thế, uến aig đình me yấ bình tờưhng ìht oas iạl phải ỏb ?iđ
iôM cụM ữgN nạM mím cặht, ôc thấy iốh nậh ìv ãđ ión nữhng iờl kôhng hay, iạl nòc chọn đúng aữb mơc tất niên ểđ nhắc nếđ cyuhện yàn nữa.
uầB kôhng íhk trên nàb nă bỗng ởrt nên nặng .ền
ýuQ Miên tấr bồun, uậc mảc thấy mình ãđ áhp hỏng ngày ễl tốt pẹđ nhất torng măn aủc iọm nờưgi.
uậC đúng àl ẻk tộrm, đánh pắc ựs mấ pá àv niềm iuv aủc cụM ữgN nạM iớv Đoàn Cớưhc, ỉhc mang nếđ ựs ngột ngạt àv nặng ền ohc .ọh
hnÁ tắm tốh hảong aủc ýuQ Miên lướt auq iah nờưgi, cuối cùng dừng iạl tưrớc noc nưgơi neđ tịk torng tắm Đoàn Cớưhc.
ýuQ Miên óc tộm iôđ tắm kôhng biết giấu mât ,ựs hná tắm torng oev kôhng ểht giấu được tấb ức mảc cúx nào, cúl yàn ựs tấb na àv iốh iỗl hiện õr torng tắm uậc ãđ ịb nưgời nàđ gnô ngồi iốđ diện nhìn tấhu.
uậC haong mang nhìn Đoàn Cớưhc, trên tặm hiện nêl nít hiệu uầc uức àm nảb thân nòc chưa nhận .ar
Nưhng nưgời ịb uậc nhìn chằm chằm iạl nhận .ar
Ngay giây sau, Đoàn Cưhớc thản nihên tấc lời: nĂ“ mơc tiôh.”
uâC ión aik vang nêl ưhn ểht óc tộm công cắt ôv hình oàn óđ ãđ được đóng lại, ngăn chặn áuq ứhk u má cùng uầb kôhng íhk nặng ền nêb nàogi.
uaS aữb mơc tất nêin, ýuQ Miên ựt giác nhận việc nọd pẹd năc bếp, ểđ cụM ữgN nạM nghỉ ngơi nogài pòhng kcáhh.
uậC pếx nọg táb đĩa, ểđ tộm phần oàv torng bồn, tắb uầđ aửr bát.
tộM cúl sau, Đoàn Cưhớc cũng bước vào, kôhng ión iờl oàn pếx táb aĩđ ãđ được aửr sạch nêl giá, iồr tiện yat ổđ rác.
“hnA?”
“oaS.”
mE“ màl được mà.”
Đoàn Cưhớc kôhng ảrt iờl cậu.
Bình tờưhng nôT ềT nếđ nă cựhc, hna nòc uâl iớm gúip. Nưhng môh yan táb aũđ nềihu, ểđ mình ýuQ Miên nọd ìht khéo cơưhng tìrnh Xuân nãV cũng cihếu xong rồi.
nơH nữa…
Đoàn Cưhớc nhìn chằm chằm oàv iác yág aủc ýuQ Miên đang nậb rộn.
aừV yãn ừt nogài pếb nhìn vào, tôrng bóng lưng yầg ỏg ẻl iol aủc uậc ưhn ểht phải chịu nihều mấ cứ torng hna mắl vậy.
…“ niX iỗl ahn.” Giữa tếing táb aĩđ chạm oàv nahu, ýuQ Miên nêl tnếig.
uậC iúc uầđ xoay nưgời lại, torng iôđ tắm xinh pẹđ phản cihếu hình bóng Đoàn Cớưhc.
“gNày ễl nốv đang iuv iạl ịb me áhp hỏng tếh riồ.”
”…“
Đoàn Cưhớc nhìn uậc tộm cúl iồr bỗng quay .iđ
ảuQ nihên àl ồđ nốgc. hnA thầm nhgĩ.
