Chương 14
Eidt: Lune
Cyuhện ýuQ Miên tíhch cụM ữgN nạM ởrt tàhnh òrt cười ohc máđ tấm nết, óc điều Đoàn Cưhớc nẫv ửt“ ”ết lắm, nặd nôT ềT kôhng được ểk cyuhện yàn ohc cụM ữgN Mạn.
Cười ìht cờưi, nưhng hna kôhng nếđ cứm ioc tình mảc aủc ýuQ Miên àl òrt đùa.
ýuQ Miên ãđ oẽđ khắc noc oèm suốt iah tầun. Đoàn Cưhớc nẫv chưa ảrt lại, cẳhng biết ẽs tứv ón oàv cóg óx xỉnh oàn nữa.
aừV nghĩ vậy, ýuQ Miên iạl thấy buồn .ãb
uậC chưa từng nghĩ nếđ ảhk năng Đoàn Cưhớc ẽs ữig ón lại, ýuQ Miên ohc rằng cáx suất yàn ỏhn nơh hoặc bằng knôhg.
àM trên thực ,ết Đoàn Cưhớc cúl uầđ đúng àl kôhng óc ý định ữig ón lại.
iốT môh ,óđ uas ihk mắt aửr xong cuhẩn ịb iđ ngủ, hna ờs thấy ứht ìg óđ mộc torng iút iớm ớhn ar noc oèm ỗg aủc ýuQ Miên ịb mình tịch uht nab nàgy.
ỹK tuhật aủc ýuQ Miên ảuq thực ãđ tiến ộb nơh nihều os iớv tưrớc đây.
Đoàn Cưhớc vuốt ev uầđ aủc noc oèm ,ỗg máđ lông phía trên được khắc ỉt ỉm mang nếđ mảc giác bồng bềnh sống đnộg. óC ểht ioc àl áhk tinh xảo, nưhng ỹk tuhật nẫv chưa ủđ điêu lệyun.
ểĐ ảrt iạl ohc nhóc óđ vậy. Đoàn Cưhớc nhgĩ.
iạL nhìn chằm chằm oàv iác uầđ ùx aủc noc oèm ỗg yấm lần, hna bỗng nghĩ nếđ iám cót ngắn uàm uân bồng bềnh aủc ýuQ Miên cũng gốing ưhn vậy. Cộng thêm tính cách nogan nogãn uhn ìm aủc cậu, hna bỗng thấy noc oèm ỗg yàn áhk gốing iớv ýuQ Mêin.
”…“
noC oèm ỗg xoay iđ xoay iạl iah vòng torng lòng nàb yat anh, cuối cùng Đoàn Cưhớc oék ngăn nàb ,ar tiện yat mén ón oàv tnorg.
…
Táhng Tám, ýuQ Miên ãđ màl việc torng aửc hàng aủc Đoàn Cưhớc được tộm năm, cuối cùng cũng tắb uầđ được giao nữhng công việc tấv ảv hơn, yah ión đúng ar àl quan tọrng hơn.
iĐ“ giao hàng iớv ahn.”
Đoàn Cưhớc đứng nêb nogài aửc hnàg, õg oàv tặm aửc kníh.
ýuQ Miên đang mầc tộm iác cụđ ỏhn torng tay, đang oạt hình ohc khúc ,ỗg nghe yậv ìht nẩgng uầđ lên: “iGao hàng ìg ahn?”
“Hai cứb tarnh điêu khắc ỗg káhch đtặ.”
,À“ ếht hna nôT ềT uâđ ”?ạ
Tưrớc yâđ toàn àl nôT ềT iđ giao hnàg.
cúL này, nôT ềT iớv cánh yat phải quấn băng tạhch oac kôhng yàd mắl xuất hiện ở aửc ar vào, ẻv tặm máx xịt.
“Anh nôT ?ềT yaT hna ịb oas tếh?”
nôT ềT mím môi, kôhng ión .ìg
Đoàn Cưhớc cười kẩhy: “Còn oas nữa? Đánh nhau iớv máđ nôc ồđ ở uhk nêb chnạ.”
tặM nôT ềT ỏđ bnừg: “Đám chết tiệt aik động yat động chân iớv noc iág àhn nưgời !at mE kôhng ểht đứng nhìn đcợư!”
“Mày nuốt tấm ‘110’ iồr ”?à
“hTì, cúhng at ở yâđ cũng óc ít tếing tăm, oáb cảnh sát… tấm tặm lmắ.”
ýuQ Miên nghe iah nưgời ión cệyuhn, aừv ar khỏi aửc hàng ìht thấy ngay cihếc ex ab cág cộm cạm tưrớc cửa. yâĐ àl ex Đoàn Cưhớc tờưhng dùng ểđ iđ giao hnàg, nưhng tí ihk ửs dnụg, ìv phần nớl nơđ hàng àm aửc hàng nhận được uềđ àl nữhng nóm ồđ nhỏ, nên ỉhc nầc dùng cihếc ex Vgawskloen ũc aủc Đoàn Cưhớc iđ giao àl đợưc.
ỉhC ihk óc tarnh điêu khắc ỗg ỡc lớn, pốc ex kôhng chứa vừa, àm tặđ ở ếhg uas iạl ễd ịb av pậđ ìht iớm dùng nếđ cihếc ex ab cág này.
ảuQ nêihn, torng tùhng ex ab cág ộl tihên óc iah cứb tarnh điêu khắc ỗg tấr ,ot được cọb bằng giấy ad òb yàd àv iảv bông ểđ tárnh av pậđ torng áuq tìrnh nậv cểyuhn.
iaH cứb tarnh yàn nầg ưhn ãđ pấl yầđ yáđ tùhng ,ex ỉhc chừa iạl tộm kảohng tốrng éb uíx phía tớưrc, torng kảohng tốrng éb uíx yấ óc tặđ tộm cihếc ếhg uẩđ ỏhn ohc ýuQ Miên nồgi.
Đoàn Cưhớc pạđ nêl cậb ỗhc uầđ ,ex ngồi xốung ếhg lái. hnA quay uầđ ión iớv ýuQ Mêin: “Lên đây, oảb ệv hgnà.”
“gnâV.” ýuQ Miên aưđ yat nịv oàv pém tùhng ,ex chưa pịk nhảy nêl ãđ ịb nihệt ộđ aủc pớl ỏv tắs màl ohc bỏng tụr yat .ềv
cúL yàn nẫv đang uầđ ,ạh thời tiết nóng bức, tặm trời trên đỉnh uầđ chói cnahg, nung nóng iọm ứht trên tặm đất, hốung ỉhc àl ỏv sắt?
Đoàn Cưhớc iơh nhíu mày, nưhng kôhng phải ìv êhc uậc chậm cạhp.
tộM măn qua, ýuQ Miên ãđ thay iổđ tấr nềihu. Kiểu cót “àsnh đệiu” ỳk quặc cúl tưrớc ãđ được tắc ngắn tàhnh uầđ đnih, ềv uas cót iàd ar iạl được aỉt tót yấm lần.
cóT ýuQ Miên nốv tnẳhg, yàd nưhng mềm àv ễd bnôg.
uaS ihk iàd ,ar ờig yâđ iám cót mềm iạm iạl tắb uầđ bồng bnềh, bông ưhn lông mèo. tấB ức ia nhìn cót uậc cũng kôhng nhịn được àm muốn .ờs
màL việc torng tiệm điêu khắc ỗg tộm năm, ờig ýuQ Miên tắrng nơh cúl iớm nếđ nữhng iàv tnôg. uậC đứng ở óđ tôrng cẳhng khác oàn ộm mất phản qaung hình nờưgi.
Đoàn Cưhớc nhìn uậc chằm chằm iồh lâu, tìhnh lình quay sang ión iớv nôT :ềT “Tìm ohc hna iác ”.ô
“ảH?” nôT ềT haong mnag.
Trời pắs aưm ?à ựD oáb thời tiết óc ión yậv uâđ nhỉ.
Đoàn Cưhớc hững ờh liếc hắn.
“Đây đyâ!” nôT ềT iđ lôun.
nêB này, ýuQ Miên đang oék tạv oá thun cộc yat aủc mình lên, tól oàv pém tùhng ,ex cuối cùng cũng oel nêl đợưc.
oE uậc ởh ar tộm đạon, tấr tohn, tắrng nếđ aól ảc mắt.
Đoàn Cưhớc nốv đang ểu iảo aựd oàv tùhng ,ex hna nhìn auq gơưng cihếu hậu, thấy yậv nèb nảognh uầđ ,iđ kôhng nhìn nữa.
ýuQ Miên ảht yat ,ar tạv oá iơr xnốug, ehc iạl vòng oe tắrng nõn .àn
Cẳhng yấm cốhc, nôT ềT quay lại, torng yat nòc mầc theo tộm iác ô mnỏg.
tặM ô tấr ,ệt tôrng àl biết áig ỉhc óc iàv đnồg, àl loại nàđ gnô uẩc ảht yah dnùg.
“Đổi iác kcáh.” Đoàn Cưhớc ión iớv gọing điệu bình tảhn: “iKếm iác ehc nắng được ấy.”
“Hả? ehC nắng ”?á nôT ềT mầc ô bằng tộm tay: “Đại ,ac me màl ìg có!”
iĐ“ mượn ịhc Mcụ.”
ýuQ Miên nhìn cảnh yàn àm cẳhng hiểu ar sao, torng uầđ cũng nghĩ tệh ưhn nôT :ềT “Anh ,iơ yan trời aưm ”?ạ
Kôhng ia ảrt lời.
ýuQ Miên đành mi lnặg.
cúL uas nôT ềT quay lại, yat trái mầc tộm cihếc ô ehc nắng uàm xanh nạht, nêb torng nòc tárng thêm pớl ủhp uàm đen.
“Lần yàn ìht chắc chắn đúng rồi! mE mượn aủc ịhc cụM đó.”
Đoàn Cưhớc ”Ừ“ tộm tnếig, ión iớv ýuQ Mêin: “Cầm lyấ.”
”…“
iạT oas iạl tắb uậc mầc ?ô
Nưhng iạđ ac ión ìg uậc cũng phải nghe lời. ýuQ Miên nẫv luôn ihg ớhn điều này.
aH【 h】.aHệ tốhng tộđ nihên cười gễiu.
ýuQ Miên kôhng hiểu :ìg 【Anh oas vyậ?】
ảrT iờl uậc nẫv ỉhc óc tộm từH【:gnếi.】
ýuQ Miên kôhng ểđ ý nếđ ệh tốhng nữa. uậC nhận yấl ô ừt yat nôT ,ềT tậb ô lên. hnÁ nắng nóng cựr pậl cứt ịb ngăn cách nêb nàogi, kôhng íhk dờưng ưhn cũng ởrt nên tám ẻm nơh nềihu.
nôT ềT iãg đầu: “ằhTng nhóc àhn uậc cũng kiên nhẫn ghê, kôhng iạl chịu oàb ỗg ảc măn tiờr.”
cúL tưrớc nắh cũng từng màl việc này, ihk yấ óc tộm nơđ hàng lớn, Đoàn Cưhớc nậb áuq nên iọg nắh nếđ gúip. màL được iah nàgy, nắh ãđ uêk oàg muốn nghỉ rồi.
Torng uầđ ỉhc nhgĩ: oảB nắh nêl iún oađ xốung biển aửl cũng đợưc, ứhc đừng tắb nắh oàb ỗg nữa!
nắH nhìn ýuQ Miên đang trốn dưới ,ô mảc táhn: Chắc yâđ àl ựs kiên nhẫn nên óc aủc ẻk cóm túi.
ùD oas ìht muốn nă tộrm, uến nóng iộv ìht kôhng oab ờig tàhnh công đợưc.
Cihếc ex ab cág ừt ừt ổn máy, uầb kôhng íhk io cứb aủc aùm èh bỗng tám ẻm nơh ờhn óc gió.
ýuQ Miên ngồi torng tùhng ,ex nêy lặng ừt uầđ iớt cốui.
Kôhng phải àl uậc kôhng muốn ión cyuhện iớv Đoàn Cớưhc, ỉhc àl íhk chất aủc iạđ ac khác nẳh iớv cụM ữgN Mạn, ýuQ Miên mảc tấhy, uến mình àm nồ oà ỉht kiểu ìg cũng ịb géht.
oD vậy, nữhng ihk ở rêing iớv Đoàn Cớưhc, uậc luôn ôv thức ữig mi lnặg. Phải nếđ măn náogi, uas ihk trải auq pịd tếT torng àhn Đoàn Cưhớc xnog, uậc iớm oạb nạd ión nihều nơh tộm cúht.
Đoàn Cưhớc cặm oá cộc yat iál ex phía tớưrc, torng mệing điếu tuhốc aừv châm lửa.
iùM tuhốc ál ừt tưrớc yab tới, chui oàv iũm ýuQ Mêin.
ýuQ Miên nêihgng đầu, nầd ot nag hơn: “nAh, túh tuhốc kôhng tốt ohc cứs khỏe đuâ.”
Nưhng thực ar àl uậc ghét iùm khói tốuhc, nồng nặng óhk cịhu.
“Ờ.”
”…“ Biết iạđ ac mình ẽs kôhng nghe iờl mnìh, ýuQ Miên đành ngậm ngùi mi mnệig.
tặM trời ãđ hoàn toàn chui ar khỏi nữhng máđ mây, hná nắng nab trưa nóng bỏng nờưgi.
ýuQ Miên ngẫm nghĩ chốc lát, uậc iơh ảgn nưgời ar sau, nêihgng ô ềv phía Đoàn Cớưhc.
Trên uầđ óc thêm bóng râm, Đoàn Cưhớc liếc nhìn oàv gơưng cihếu hậu, thấy tihếu niên ngồi torng tùhng ex đang dùng iah yat ữig nác ,ô ốc gắng aựd nầg ềv phía anh.
Nưhng Đoàn Cưhớc ãđ quen iớv việc phơi nắng ừt uâl rồi, hoàn toàn kôhng nầc ehc .ô hnA nhìn chăm úhc yấm gâiy, cuối cùng nẫv kôhng ión .ìg
“ụhK…”
ýuQ Miên mầc ,ô ìv cách Đoàn Cưhớc nầg áuq nên kôhng nẩc thận ịb cặs kóhi.
ếhT àl uậc iạl nél túl dịch nưgời ,ar pún uas yág Đoàn Cưhớc ểđ tárnh kóhi.
tộM cúl sau, óc ẽl àl Đoàn Cưhớc ãđ túh xong điếu tuhốc kia, hna pậd tắt điếu tốuhc, uas óđ kôhng túh thêm điếu oàn nữa.
