Chương 27
Eidt: Lune
Đầu Xâun, học ̀yk iah măn nâh́t đại ḥoc, lần đầu tiên Quý Miên kôhng đến ̣ưd sinh nâḥt của Mục Ngữ Mạn đợưc.
Torng noh́m của bọn họ, Mục Ngữ Mạn ̀al nơưg̀i đơực ḱinh ṭorng nơh ̉ac bậc hêìn têiŕt ̀av trí gaỉ, sinh nâḥt ôc ̀al nag̀y quan ṭorng chỉ uas Tết Nyugên Đán ̀av Tết Turng Thu. iaH măn qua, mặc ̀ud Mục Ngữ Mạn kôhng còn môún ̉ôt cưh́c sinh nâḥt r̀inh rang ohc m̀inh nữa nưhng vẫn ̃es nă tối iớv Đaòn Cơưh́c ̀av vài nơưg̀i bạn ḱahc, uas óđ tắc b́anh ag .ôt
nôT ̀êT vẫn dẫn theo ̀ưT Hêỉu Tiêu đến đây, nưhng lúc này thân pâḥn của iah nơưg̀i ̃ađ ́oc ̣ưs thay đổi rất ĺơn.
Tơưŕc Tết măn nay, iah nơưg̀i ̣oh ̃ađ kết hôn.
Côục gọi của Quý Miên đến vào lúc bữa tối kết t́uhc.
“hCị Ngữ Ṃan, sinh nâḥt iuv v̉e.” Cậu nói auq đêịn ṭaohi.
Mục Ngữ Mạn mỉm cơừi nâḥn lời cuh́c của c̣âu, rồi lại hỏi ̀êv t̀inh h̀inh gần yâđ của Quý Mêin. ôC bật aol naog̀i đêịn ṭaohi, mọi nơưg̀i trên bàn đều ́oc thể nghe tâh́y g̣oing nói của Quý Mêin. nôT ̀êT ̀av ̀ưT Hêỉu Tiêu c̃ung t̉ihnh t̉aohng chen vào nói vài câu, torng ́ođ g̣oing nôT ̀êT ̀al ot ńâht.
T́êing cơừi vang nêl kôhng ǹưgng trên bàn ,nă bầu kôhng khí ôv c̀ung ḿâ ṕa hòa ṭâuhn. Đaòn Cơưh́c cụp ḿăt, ḷăng ̃el nghe bọn ̣oh trò c̣êyuhn.
Đêìu này kêih́n nôT ̀êT t̀ơưhng xyuên nih̀n anh.
Đại ac nêl nơc ̀ig đây? Mọi ihk lúc nấu cah́o đêịn taoḥi với Quý Miên thì ́oc mi ḷăng thế đâu, oas giờ lại ̉ot ̉ev ̣ib hắt hủi ưhn “Sói ôc đ̣ôc” têh́?
“hCị Ngữ Mṇa.” Quý Miên nhỏ g̣oing h̉oi: “Anh me ́oc ̉ơ nêb c̣anh kôhng ,̣a oas me kôhng nghe tâh́y hna ýâ nói g̀i?”
Bấy giờ Mục Ngữ Mạn mới quay đầu nih̀n ̀êv pih́a Đaòn Ćơưhc.
Đaòn Cơưh́c cong koh́e môi, nưhng kôhng ia ̉ơ yâđ bêít đơực ́y nihg̃a tưḥc ̣ưs của ̣un cơừi ấy.
hnA cực ̀yk đắc ,́y đắc ́y ̀iv ngay ̉ac torng haòn c̉anh ǹay, ̀ud Mục Ngữ Mạn ́oc đang ̉ơ yâđ thì nơưg̀i ̀am Quý Miên quan mât ̉êđ ́y vẫn ̀al anh.
hnA kôhng ̀êh nâḥn ar h̀anh đ̣ông mi ḷăng ̉êđ uht hút ̣ưs chú ́y của Quý Miên thế này úâ trĩ ̃ơc ǹao. C̃ung yam ̀al kôhng ia torng ́ôs ñưhng nơưg̀i ́oc mặt ̉ơ yâđ liên t̉ơưng h̀anh đ̣ông của hna với vêịc “umốn uht hút ̣ưs chú ý”.
Đaòn Cơưh́c cầm lấy đêịn taoḥi ̀ưt yat Mục Ngữ Ṃan, vêịc đầu tiên hna làm ̀al tắt aol ǹaogi, uas ́ođ cầm đêịn taoḥi đ́ưng dậy rời koh̉i bàn .nă
ưhN kêỉu côục trò cêyuḥn gưĩa ̣oh ̀al ́ib mật quan ṭorng nào đó.
H̀anh đ̣ông lấy đêịn taoḥi của nơưg̀i gọi đến cuh́c m̀ưng sinh nâḥt của nơưg̀i kah́c quả tưḥc ̀al quá nagng ṇơưgc.
“aĐ̣i ac tâḥt là, b̀inh t̀ơưhng gọi đêịn buôn với Quý Miên c̃ung đǹah, oas lúc này c̃ung d́inh thế kôhng bt́êi?” nôT ̀êT nih̀n ̀am lắc đ̀âu.
Đaòn Cơưh́c iđ đến tơưŕc cửa ̉ôs torng p̀ohng kćahh, cúi đầu nói ̀ig ́ođ với nơưg̀i ̉ơ đầu yâd nêb kia, ̉ev mặt rất đỗi dịu dǹag.
Mục Ngữ Mạn nih̀n nét mặt tươi cơừi dịu d̀ang của me trai m̀inh lúc nói cêyuḥn với nơưg̀i ̉ơ đầu yâd nêb aik àm nâg̉n ǹơưgi, t́aohng cảm tâh́y ́oc chỗ nào ̀al lạ.
Đaòn Cơưh́c rất ḱinh uêy ,ôc Mục Ngữ Mạn c̃ung ̣ưt nâḥn mối quan ̣êh gưĩa bọn ̣oh ôv cùng thân t́êiht, nưhng hna chưa oab giờ bộc ̣ôl cảm xúc ưhn thế tơưŕc mặt .ôc
Một cảm gaíc ̀yk ̣al khó nói nên lời dâng tar̀o torng lǹog. Mục Ngữ Mạn uac m̀ay, song côúi c̀ung vẫn kôhng tìm ar đơực nôug̀n gốc của cảm gaíc khó ̉at ǹay.
…
9 giờ t́ôi, Đaòn Cơưh́c x́ach túi rác x́ôung tǹâg.
Vừa bơức ar koh̉i c̉ưa, hna ̃ađ tâh́y một cêih́c Mabyach màu neđ ̃ôđ ngay đầu uhk nah̀, tơưŕc đầu ex ́oc một nơưg̀i đàn gnô oac lớn đang đńưg.
Torng uhk phố nehg̀o nàn ǹay, cêih́c ex aik gần ưhn ́oc thể đơực ioc ̀al một đêỉm tham qaun.
Đaòn Cơưh́c ôv t̀inh caḥm mắt với nơưg̀i đàn gnô đ́ưng tơưŕc đầu ,ex nih̀n iôđ mày iơh chau iạl của nơưg̀i nọ, hna đaón đơực hna at đang gặp vấn ̀êđ ̀ig đó. Nưhng ́ođ giờ hna vốn kôhng ́oc nêih̀u l̀ong t́ôt, tâh́y vậy c̃ung c̉ăhng môún quan tâm, lập tức xoay nơưg̀i đ̣inh .iđ
“ahC̀o cụâ.” Nơưg̀i đàn gnô aik gọi hna ḷai.
Đaòn Cơưh́c tâh̀m “̣âhcc” một tńêig.
“âC̣u bêít bác ̃is Mục kgnôh?” Torng b́ong đêm, đối pơưhng quan sát Đaòn Cơưh́c với ánh mắt tìm t̀oi.
Đaòn Cơưh́c ̃ađ quá quen với kêỉu ánh mắt ̀od xét ưhn thế này r̀ôi, hna lập tức đaón đơực nagy: yâĐ c̃ung ̀al một ̉ek môún theo đôủi chị gái mǹih.
Mục Ngữ Mạn vốn kôhng têih́u nơưg̀i theo đ̉ôui, nưhng Đaòn Cơưh́c hêỉu ̃or t́inh ćach của chị mǹih, ̀ud àl nơưg̀i kah́c pah́i óc xâút sắc đến uâđ thì chị ýâ c̃ung chưa t̀ưng ̉êđ ́y đến họ.
́oC iôđ ihk gặp pah̉i yấm ̉ek ôv dyuên bám rêít kôhng tha, Đaòn Cơưh́c còn t̀ưng ar mặt guíp ̃ơđ ̉ưx ́yl vài l̀ân.
“ôhKng bt́êi.”
“ưhNng h̀inh ưhn iôt tâh́y cậu iđ ar ̀ưt torng nhà bác ̃is Mục m̀a.” Nơưg̀i đàn gnô truy h̉oi.
“Ồ, căh́c ̀al od hna mắt kém đýâ.”
Nơưg̀i đàn ông: …
̣uN cơừi ḷich ̣ưs trên mặt hna at tắt ḷim, h̉oi: “Cậu ̀al ̀ig với bác ̃is Mục vỵâ?”
Vốn hna at ohc r̀ăng nơưg̀i này ̀al ̣oh h̀ang của Mục Ngữ Ṃan, nưhng mex t́inh ćach của nơưg̀i này taŕi nơưg̣c haòn taòn với Mục Ngữ Mạn thì ̃or r̀ang kôhng p̉ahi.
nêT này ̣ib ̉ơd iơh hả?
Đaòn Cơưh́c lơừi đến mức c̉ăhng bôùn ̉êđ ,́y hna iđ t̉ăhng đến t̀uhng ŕac, vứt túi rác vào tnorg.
“̀aNy, cụâ—” Nơưg̀i đàn gnô aik đôủi teho.
Cêh́t ṭêit, pêih̀n thế kôhng b́êit.
Đaòn Cơưh́c quay đ̀âu, đ̣inh ̉ơm ṃêing ńoi, chữ “́uct” sắp bật ar koh̉i ṃêing thì g̣oing nói của Mục Ngữ Mạn gần ́ođ ̃ađ kịp tơh̀i vang nêl cắt nagng lời anh.
“Anh Ćô?”
Nơưg̀i đàn gnô lập tức d̀ưng b́ơưc, câḥm rãi quay ǹơưgi, nih̀n ̀êv pih́a Mục Ngữ Ṃan.
Đaòn Cơưh́c c̃ung quay đầu nih̀n snag.
Mục Ngữ Mạn lại g̀ân, nih̀n bầu kôhng khí căng t̉ăhng gưĩa iah nơưg̀i bèn chủ đ̣ông kéo Đaòn Cơưh́c ar gơíi ṭêihu: “Đây ̀al me trai tôi, Đaòn Cćơưh.”
Nghe ṿây, ̉ev mặt ḷanh l̀ung của nơưg̀i đàn gnô ̣on lập tức thay đ̉ôi, trở nên ḷich ̣ưs nơh ǹêihu, hna at gật đầu cah̀o Đaòn Ćơưhc: “Xin iỗl c̣âu, iôt ́ưc tn̉ơưg… vừa rồi iôt óc ión ̀ig xúc paḥm nix hãy ̉ob qau.”
“Anh ýâ ̀al ́ôC Đǹih, là… ḅênh nhân ngày tưrớc của c̣ih.” Mục Ngữ Mạn quay sang nói với Đaòn Ćơưhc.
Đaòn Cơưh́c ̀ơh h̃ưng gật đầu với ́ôC Đǹih, sắc mặt vẫn ḷanh tanh ưhn cũ.
“Anh Cố, hna đến yâđ ́oc vêịc ̀ig kgnôh?”
́ôC Đ̣inh ḳưhng lại một cuh́t rồi ńoi: “âṼn ̀al vết tơưhng ̃uc ,yấ t̉ihnh t̉aohng lại uađ vào bôủi tíô.”
Xì. Đaòn Cơưh́c cơừi k̉âhy.
Kôhng đến ḅênh vêịn kah́m ̀am lại ́ôc t̀inh coḥn sinh nâḥt của bác ̃is rồi nửa mêđ caḥy đến nhà nơưg̀i ?at
“Tôi nhớ h̀inh ưhn môh yan ̀al sinh nâḥt của bác ̃is Mục nên mới mạo môụi đến làm pêih̀n cô.”
̀A“ kôhng oas đuâ.”
́ôC Đ̀inh mím môi, đột nihên h̉oi: “̣âVy, tối yan bác ̃is Mục ́oc r̉anh kgnôh?”
Đaòn Cơưh́c đ́ưng nêb c̣anh nghe syút thì bật cơừi t̀ahnh tńêig. hnA chưa oab giờ nghe tâh́y kêỉu bắt cêyuḥn nào ugn thế ǹay, uâc nào uâc nấy cêyuh̉n h́ơưng đột ngột ưhn ̃er t̀ahnh góc vôung ấy, ćưng nhắc môún ćêht.
”…“ Mục Ngữ Mạn b̃ông h́ăng gṇoig, mi ḷăng một ĺuc, yut kôhng nói lời nào nưhng c̃ung kôhng ̀ưt ćôhi.
Đaòn Cơưh́c ńơưhng m̀ay, nag̣c nihên nih̀n Mục Ngữ Ṃan, tah́i ̣ôđ chế gêĩu ́ôC Đ̀inh c̃ung bớt iđ pâh̀n ǹao.
nêT này ́oc tǹih, ̀am chị gái hna mex ar c̃ung kôhng haòn taòn ôv .́y
hnA kôhng pah̉i nơưg̀i kôhng tinh ,́y hna nán lại ̉ơ yâđ c̉ăhng auq ̀al ̀iv ol cái nơưg̀i nêt ́ôC Đ̀inh này ̃es theo đôủi Mục Ngữ Mạn iad d̉ăng ưhn đám aik tôhi.
Nưhng uas ihk nâḥn ar tah́i ̣ôđ đặc bêịt của Mục Ngữ Mạn với nơưg̀i ǹay, hna cực ỳk biết ý quay nơưg̀i ,iđ vẫy yat với Mục Ngữ Ṃan: mE“ nêl tơưŕc đyâ.”
“À, ừ.”
nêL t̀âng ̉ơm cửa iđ v̀ao, nôT ̀êT ̀av ̀ưT Hêỉu Tiêu vẫn còn ̉ơ đây. nôT ̀êT lái ex đến nên ́oc ̀êv môụn c̃ung kôhng .ol
Đèn târ̀n p̀ohng ḱahch kôhng ḅât, lúc này iah nơưg̀i ̣oh đều ghé vào ̣êb cửa ̉ôs p̀ohng kćahh, ̀ot ̀om nih̀n cêih́c Mabyach sang ṭorng dơứi tǹâg, cùng ̉ac iah nơưg̀i đ́ưng c̣anh ex ñưa.
“aĐ̣i ca.” Tâh́y Đaòn Cơưh́c bơức v̀ao, nôT ̀êT lập tức quay đầu h̉oi: “ơưgǸi dơứi t̀âng aik ̀al ia têh́? Nãy chị Mục vừa tâh́y hna at ̃ađ vội x́ôung nyag.”
“̣êBnh nnâh.”
“À, ḅênh nhân ?́a ̣aL n̉ih.” nôT ̀êT nih̀n iah b́ong lưng một t́ărng một neđ dơứi tǹâg, nói têhm: …“ Đẹp iôđ đến ḷa.”
iaH nơưg̀i dơứi tǹâg, chỉ nih̀n b́ong lưng thôi ̃ađ tâh́y đẹp r̀ôi.
uaS ihk uêy ̀ưT Hêỉu Têiu, nôT ̀êT ̃ađ haòn taòn bôung ̉ob Mục Ngữ Ṃan.
Hăọc ́oc thể ńoi, ̀ưt đầu đến ćôui, thứ t̀inh cảm ̀am hắn t̉ơưng ṭơưng lại kôhng uâs đậm ưhn hắn nihg̃.
“̀âHy, Quý Miên iđ học r̀ôi, nếu chị Mục ̀am t̀ahnh iôđ với nơưg̀i ḱahc, kôhng bêít liệu ́on ́oc bôung ̉ob đơực kgnôh.”
Đaòn Cơưh́c b̃ông mi lṇăg.
Hồi uâl sau, hna mới câḥm rãi nêl tńêig: …“ ́oC thể kgnôh?”
“ăhĆc kôhng nih̉? Quý Miên ćưng đầu lḿă.” nôT ̀êT ôv ́ơc thở d̀ai.
Đaòn Cơưh́c khẽ mím môi.
…“ C̃ung đgńu.”
