Chương 29
Eidt: Lune
iaH t́ahng sau, Quý Miên vẫn bêít cêyuḥn Mục Ngữ Mạn ́oc nơưg̀i yêu.
Quá t̀irnh dêĩn ar nơđ gaỉn một ćach khó tin, ýâ ̀al vào một lần cậu gọi vdieo ohc Mục Ngữ Mạn lúc côúi t̀âun.
Quý Miên kôhng gọi vdieo với Đaòn Ćơưhc, nưhng Mục Ngữ Mạn lại rất t́ihch nói cêyuḥn ưhn vậy với nơưg̀i ḱahc, ôc ohc r̀ăng ćach này thân têih́t nơh ̀al ̀al gọi ṭaohi.
Tưḥc ar Quý Miên c̃ung cảm tâh́y ưhn ṿây, mỗi lần nih̀n tâh́y kuhôn mặt tươi cơừi của Mục Ngữ Mạn torng màn hǹih, cậu luôn cảm tâh́y ḿâ ṕa ôv cǹug. Trên tưḥc tế, d̀ơưng ưhn chỉ ihk gọi vdieo với Đaòn Cơưh́c cậu mới tâh́y ṇơưgng nihg̣u tôhi.
Mục Ngữ Mạn chờ gần một ṕuht, côục gọi vdieo mới đơực kết ńôi.
Kuhôn mặt tinh xảo của Quý Miên xâút hêịn trên màn hǹih, uas lưng cậu ̀al một tòa nhà g̣ach ̉ođ ̀ôđ ̣ôs với logo t̀ơưrng ôv c̀ung lớn ̉ơ g̃ưia.
Mục Ngữ Mạn nâḥn ar tòa nhà pih́a uas ̀al ưht vêịn t̀ơưrng đại học của Quý Mêin.
ôC iơh ṇơưgng nǹugg, h̉oi: “ưV̀a học torng ưht vêịn h̉a?”
Quý Miên thở hổn h̉ên, ̃or r̀ang ̀al vừa caḥy một ṃach ̀ưt ưht vêịn ar naog̀i ̉êđ kịp nghe đêịn taoḥi của Mục Ngữ Ṃan.
“nâVg, nưhng c̃ung sắp đến giờ nă r̀ôi, me đang câuh̉n ̣ib ar nìaog.”
Cậu nahnh ćohng nâḥn ar iơn Mục Ngữ Mạn đang ̉ơ ̀al têịm ̃ôg điêu kăh́c ̀am Quý Miên ôv c̀ung quen ṭôuhc.
Nih̀n iôm t̀ơưrng quen tôuḥc ̃ađ uâl kôhng t́âhy, Quý Miên ôv tưh́c tìm kêím b́ong d́ang của một ǹơưgi, quả nihên pah́t hêịn Đaòn Cơưh́c đang nôg̀i uas bàn làm vêịc ̉ơ góc pah̉i màn hǹih, hna cúi đ̀âu, kôhng nih̀n vào cremaa.
Quý Miên kôhng quen nih̀n t̉ăhng mặt Đaòn Cơưh́c một đối ṃôt, nưhng nih̀n Đaòn Cơưh́c ̀ưt ax torng vdieo của nơưg̀i kah́c thì lại tâh́y b̀inh tǹơưhg.
“Anh ơi!” Cậu gọi một tńêig.
Đaòn Cơưh́c ngồi torng góc kôhng n̉âgng đầu lên, c̃ung kôhng đáp ḷai, nưhng h̀inh ưhn ́oc cơừi keh̃.
Mục Ngữ Mạn quay đầu ḷai, Quý Miên torng đêịn taoḥi kôhng nih̀n rõ, nưhng ôc thì tâh́y ̃or nêb iôm Đaòn Cơưh́c hêịn nêl ́y c̀ơưi. ̃oR ̀al đang rất iuv nưhng lại ́ôc t̀inh cúi đầu kôhng nih̀n cremaa.
́iM mắt ôc gâịt g̣âit, cảm tâh́y điệu ộb me trai m̀inh ǵôing hệt mấy đứa noc trai học cùng cấp 3 ihk đơực ôc gái xinh đẹp m̀inh t́ihch gọi tên… rất ihc ̀al nưǵa đ̀on.
”…“ ôC bỗng nihên oh khan vài tńêig, kôhng ngờ ́oc nag̀y cái ̀ưt “ưgńa đ̀on” này lại xâút hêịn trên nơưg̀i Đaòn Ćơưhc.
Ống ḱinh đêịn taoḥi ôv t̀inh lắc ,ưl kuhng h̀inh lọt thêm b́ong một nơưg̀i đàn gnô ̣al ̉ơ nêb cṇah.
Nơưg̀i đàn gnô mặc óa măng ôt màu đen, c̀ang nôt nêl d́ang nơưg̀i oac ŕao, khí câh́t taót nêl ̉ev quý pah́i kôhng hợp với cửa h̀ang nhỏ ǹay.
ihK ống ḱinh của Mục Ngữ Mạn ôv t̀inh ail đến nơưg̀i đàn gnô kia, hna at đang cầm một vật ohn nhỏ od Quý Miên t̀ưng điêu kăh́c nêl xem, ̉ev mặt ̉ot rất khó h̉êiu, đại kah́i ̀al kôhng hêỉu tại oas chỉ m̀inh thứ này lại ́oc cêhnh ḷêch với ñưhng thứ kah́c lớn nếđ thế.
yâĐ ̀al lần đầu tiên xâút hêịn nơưg̀i kah́c naog̀i nôT ̀êT ̀av Đaòn Cơưh́c torng côục gọi vdieo với Mục Ngữ Mạn nên Quý Miên cảm tâh́y áhk bất nơg̀.
“hCị Ngữ Ṃan, nơưg̀i kia… ̀al ḱahch ạ?” Cậu ́ôc ́y ̣ah g̣oing nói tâḥt noh̉, ̣ơs làm pêih̀n nơưg̀i .at
Pâh̀n lớn ḱahch h̀ang torng têịm đều tôuḥc các aig đ̀inh t̀âng lớp turng lưu, còn khí câh́t của nơưg̀i đàn gnô aik haòn taòn kôhng ǵôing kêỉu ̃es iul tới cửa h̀ang này của họ. Kôhng pah̉i êhc tác pâh̉m ̃ôg điêu kăh́c của Đaòn Cơưh́c kôhng t́ôt, chỉ ̀al với ñưhng nơưg̀i gaìu ́oc bậc ńâht, ̀ôđ chơi của ̣oh t́i nâh́t c̃ung pah̉i ̀al cấp uưs t̀âm.
̀aM chưa nói đến yat nhgề của Đaòn Cơưh́c thế ǹao, chỉ rêing nyugên lêịu ̃ađ c̉ăhng pah̉i ̀al laọi ̃ôg quý hêím ̀ig r̀ôi. Ḍang ̀ôđ ̃ôg điêu kăh́c thủ công này hẳn ̀al ̃es kôhng lọt nổi vào mắt xanh của mấy công ̉ưt phú qyú.
“À, ịhc c̃ung đang đ̣inh gơíi têiḥu với em.” Mục Ngữ Mạn nih̀n nơưg̀i đàn gnô pih́a sau, đ̣inh nói ̀ig ́ođ với Quý Miên nưhng lại kôhng bêít nên ̉ơm lời thế ǹao.
Nơưg̀i đàn gnô ̃ađ nghe tâh́y côục trò cêyuḥn của iah ǹơưgi, nghe vậy lêìn quay đầu ḷai, khẽ mỉm c̀ơưi.
hnA at bơức đến chỗ Mục Ngữ Mạn rồi gật đầu với Quý Miên torng vedio.
Đaòn Cơưh́c nôg̀i torng góc côúi c̀ung c̃ung ciḥu n̉âgng đầu nih̀n auq chỗ iah nơưg̀i kia, torng iôđ mắt hêịn nêl ̉ev pưh́c ṭap.
hnA môún nih̀n Quý Miên torng màn h̀inh nưhng lại ̣ib b́ong lưng oac lớn của ́ôC Đ̀inh ehc ḱâuht.
“Đây ̀al ́ôC Đǹih, l̀a…” Mục Ngữ Mạn vốn môún nói ̀al bạn trai của ,ôc nưhng nhgĩ đến nơưg̀i đối dêịn ̀al Quý Miên lại iơh khó nói ar mṇêig.
Torng mắt ,ôc Quý Miên vẫn luôn ̀al cậu têih́u niên ngây ơht torng śang ấy, iôđ mắt uân naḥt ưhn ̉ôh ṕahch d̀ơưng ưhn chưa t̀ưng nêih̃m bụi târ̀n oab gơì. Nói mấy cêyuḥn t̀inh cảm thế này với cậu làm Mục Ngữ Mạn khó t́arnh koh̉i cảm tâh́y ṇơưgng nǹugg.
Còn ̀êv lời ̉ot t̀inh của Quý Miên mấy măn t́ơưrc, với Mục Ngữ Ṃan, lời nói ́ođ ỉhc ǵôing ưhn một uâc bông đùa của trẻ con. nơH nữa ̀êv uas Quý Miên c̃ung chưa t̀ưng ́oc bất ́ưc ̉ưc chỉ nào vơựt quá gơíi hạn với ,ôc ohc nên ̃id nihên ôc c̃ung kôhng nhgĩ theo h́ơưng ḱahc.
Cảm nâḥn đơực ̣ưs ĺung t́ung của nơưg̀i yêu, ́ôC Đ̀inh cơừi tah̉n nêihn, nêihgng đầu tựa ́am vào mái tóc thơm mềm của Mục Ngữ Ṃan, gaỉi yâv guíp .ôc
iaH nơưg̀i chưa nói rõ, nưhng nih̀n ưt thế thân mật ưhn yậv c̃ung ̉uđ bêít quan ̣êh gưĩa ̣oh rồi.
Torng vdieo hồi uâl kôhng ́oc t́êing nơưg̀i vang lên.
“uQý Mnêi?” Mục Ngữ Mạn nghi hăọc cất tńêig.
…“ ,mE me đyâ.” Quý Miên trên màn h̀inh g̣ơưng c̀ơưi, ánh mắt ́en t́arnh nih̀n auq chỗ ḱahc.
yâĐ ̀al ḅênh cuhng của ñưhng nơưg̀i uêy tầhm, ̀ud bản thân ̃ađ iơr x́ôung đáy vực uâs nưhng nẫv ̣ơs ̣ôl ̉ev mặt ôc nơđ của mǹih.
“Sao kôhng nói ̀ig vỵâ?”
“mE…”
Torng têịm ́oc t́êing “c̣ach” vang lên, Đaòn Cơưh́c đ́ưng dậy ̀ưt uas bàn làm ṿêic, lưng av vào góc noḥn của ̉ut uht ngân pih́a uas nưhng h̀inh ưhn hna kôhng nâḥn .ar
hnA bơức đ́ên, lấy đêịn taoḥi ̀ưt yat Mục Ngữ Ṃan, cyuhển ống ḱinh ̀ưt cặp t̀inh nhân này sang chỗ ḱahc, ńoi: “hCị, me môún nói mấy uâc với Quý Mnêi.”
̀A“ à.” Mục Ngữ Mạn s̃ưng ̀ơs t́ơưrc, uas ́ođ iah mắt lập tức cong lên.
“Sao iah đứa gọi đêịn tối nag̀y ̀am vẫn kôhng hết cêyuḥn ṿây. B̀inh t̀ơưhng Quý Miên bận ḥoc, me đ̀ưng ́ưc qâún lấy ńo.”
Đaòn Cơưh́c chỉ cơừi c̀ơưi, nói uâc me“ bêít r̀ôi” rồi cầm đêịn taoḥi ar koh̉i cửa hǹag.
,Ơ“ oas ḷai… ar nìaog?” Mục Ngữ Mạn bất đắc ̃id lắc đ̀âu: “Hai đứa này lúc nào c̃ung lén lút uas lưng bọn ,me nói ̀ig ̀am ́ib mật thế kôhng bt́êi.”
́ôC Đ̀inh c̃ung iơh bất ngờ tơưŕc pah̉n ứng của Đaòn Ćơưhc.
yâĐ ̀al lần đầu tiên hna at tâh́y Đaòn Cơưh́c t́ich cực với ia ́ođ nếđ ṿây, tah́i ̣ôđ này ́oc thể đơực nói ̀al hết sức nâ c̀ân.
Torng mắt ́ôC Đǹih, cậu me kết nihg̃a của nơưg̀i uêy m̀inh d̀ơưng ưhn iốđ với ia c̃ung ar ̉ev ḷanh lǹug, kôhng teh̀m ̉êđ .́y
Giờ đối ̉ưx với cậu noc trai torng vdieo lại hệt ưhn bêín t̀ahnh một nơưg̀i kah́c vậy, đ́ung ̀al hêím t́âhy.
hnA at târ̀m ngâm nih̀n b́ong lưng của Đaòn Ćơưhc, aưđ ar kết ḷâun: “Hai bọn ̣oh thân têih́t tṭâh.”
“́uĐng vỵâ.” Mục Ngữ Mạn câh̀n chờ trả l̀ơi: “Bọn ̣oh thân têih́t với nhau lḿă.”
…
Đaòn Cơưh́c iđ t̉ăhng nêl t̀âng hai.
Lúc xoay lại đêịn ṭaohi, h̀inh ảnh torng màn h̀inh ̃ađ cêyuh̉n neđ tuhi, chỉ ́oc một cái cửa ̉ôs nhỏ hêỉn thị h̀inh ảnh cemara nêb pih́a Đaòn Ćơưhc.
H̀inh ảnh nêb pih́a Quý Miên kôhng còn ñưa, nưhng côục gọi chưa ńăgt. Cậu ṕu đêịn taoḥi xńôug, kôhng môún ̉êđ Đaòn Cơưh́c tâh́y mặt mǹih.
“Quý Mnêi?”
uaS kảohng lặng ngắn nủgi, tộm tếing tấr ỏhn vang nêl ừt nàm hình iốt đen:
“gnâV.”
Đaòn Cưhớc mi lặng iàv giây iồr iạl hỏi: “aĐng khóc ”?à
…“ Kôhng ”.ạ
G̣oing Quý Miên iơh k̀ahn, nưhng nghe kôhng ǵôing ưhn đang ḱohc.
Kôhng íhk iạl lắng xnốug, Đaòn Cưhớc lắng nghe tếing hít ởht aủc ýuQ Miên torng điện tạohi, ảc iah kôhng ia nêl tếing nữa. hnA pá điện tohại tás vào tai, éhg nầg hơn, iồr iạl nầg nơh nữa, ưhn muốn pấh ụht iơh mấ ừt iơh ởht aủc ýuQ Mêin.
iaH nơưg̀i mi ḷăng toṛn vẹn iah ṕuht, yâđ ̀al lần đầu tiên ̣oh t́i lời đến ṿây, mỗi nơưg̀i đều đang ̣ib côún vào ñưhng cảm xúc rối ner pưh́c tạp của rêing mǹih.
Đaòn Cơưh́c nôg̀i x́ôung tựa vào chân tǹơưg, c̃ung ̉êđ ṕu màn h̀inh đêịn taoḥi x́ôung sàn nah̀, màn h̀inh haòn taòn tối đen.
Mắt iơh yac cay, taŕi mit ̣ib bóp căḥt từng chút một, nưhng Đaòn Cơưh́c kôhng bêít m̀inh nên khổ ̉ơs ̀iv .ia
̀iV Quý Mêin, yah ̀iv ćihnh mnìh.
