Chương 33
Eidt: Lune
Cyuhện ýuQ Miên ởrt ềv đơưng nihên phải ión ohc cụM ữgN nạM àv nôT ềT bếit. ỉhC àl tếT măn yan àl tếT uầđ tiên aủc cụM ữgN nạM àv ốC Đình uas ihk tếk hôn, nên ọh ãđ nếđ tộm quốc aig ỏhn lãng nạm ở pơưhng cắB ểđ hởưng tuần tarng tậm tiện ểht nghỉ đông lôun, phải iah ngày aữn iớm .ềv
nôT ềT măn yan ềv êuq ừT Hiểu Tiêu nă tếT nên cũng ẽs nêl muộn nơh cúht.
Điều yàn tấr pợh ý Đoàn Cớưhc.
hnA nầg ưhn kôhng iờr ýuQ Miên aửn bớưc, uậc iđ uâđ hna cũng máb theo hóng hớt.
Nưhng ýuQ Miên nẫv chưa quen iớv ựs cyuhển biến iốm quan ệh tàhnh nưgời yêu, tưrớc yâđ iốđ iớv Đoàn Cớưhc, uậc hoàn toàn ioc hna ưhn hna trai ểđ nôt kníh, ãđ tàhnh thói quen nẩgng uầđ nêl nhìn anh.
àM ờig quan ệh giữa ọh bỗng ởrt bình đnẳg, thậm íhc uậc nòc ơm ồh cihếm ếht tợưhng pnohg.
óC iôđ ihk uậc ỉhc tuhận mệing iọg “Anh ”iơ tộm tnếig, Đoàn Cưhớc ãđ ôv ớc páx oàv nôh rồi. nầL oàn cũng nogài ựd đoán aủc ýuQ Mêin, màl uậc thấy nợưgng mắl lôun.
Mùng 6 táhng Gêing m lcịh, ađ phần nưgời iđ màl ãđ mang theo ủđ loại hành ýl cùng nữhng iút cặđ nảs êuq àhn kôhng ểht oàn chối ừt được nêl đờưng tiến ềv các tàhnh ốhp ểđ tắb uầđ ohc tộm măn nậb rộn.
Giữa tưra, thời điểm nắng pẹđ nấht, ýuQ Miên xốung tầng phơi nắng tộm cúl ãđ thấy nầg iah mươi nưgời ảc man nẫl ữn đang ồh iởh oék hành .ýl
Đoàn Cưhớc nờưhng ếhg pếx aủc mình ohc ýuQ Miên nồgi, nòc mình ìht cihếm dụng iác ếhg uẩđ ỏhn cyuhên dụng aủc cậu.
hnA cao, chân iạl dài, ngồi ób iốg trên iác ếhg thấp éb tôrng ức iủt thân ếht nào.
ýuQ Miên kôhng nhịn được àm cười cong ảc mắt, iám cót ngắn uàm uân aõx tung ưhn phát sáng dưới hná tặm tờri.
ụN cười tùrng khớp iớv hình hnả torng ýk cứ aủc Đoàn Cưhớc yấm măn tớưrc.
hnA nhìn kôhng chớp mắt, thầm nghĩ tốt quá, cuối cùng ụn cười yàn cũng tuhộc ềv anh.
iạL óc tộm tahnh niên cặm oá phao yàd oék vali uàm đen, trên iav nòc oeđ tộm iác iút ổht mẩc đựng yầđ ồđ lỉnh kỉnh tấr kôhng pợh iớv hình tợưng aủc nắh iđ nagng auq aửc tiệm ỗg điêu kắhc.
“Khi oàn đi?” Đoàn Cưhớc iỏh ýuQ Mêin.
mE“ kôhng biết nữa. mE nghĩ chắc àl uas tếT Nyugên Têiu. ờiG trên tờưrng cũng kôhng óc việc ,ìg cũng óc ểht ở iạl nếđ cuối táhng ”.2
Đoàn Cưhớc nhẩm tính thời gain, ừt yan nếđ cuối táhng 2 nòc aửn tnáhg.
“Bên công yt ìht sao, kôhng phải me đang thực pật ”?à
cặM ùd yấm táhng yan Đoàn Cưhớc chưa từng ủhc động iỏh nah tình hình aủc ýuQ Mêin, nưhng iỗm ihk cụM ữgN nạM àv nôT ềT nhắc nếđ cyuhện aủc ýuQ Mêin, nogài tặm ìht hna ảig ờv kôhng ểđ ý nưhng thực ar nghe nòc chăm úhc nơh tấb ức ,ia kôhng ỏb tós ữhc nào.
ohC nên cyuhện ýuQ Miên đang thực pật ở công ,yt hna cũng bếit.
“hTực pật ỉhc iớt tưrớc tếT tôhi, yấm ngày tưrớc ihk nêl ex ềv àhn cũng tếk thúc rồi, pòhng thuê me cũng ảrt iạl riồ.”
cúL ión cệyuhn, ýuQ Miên nhìn Đoàn Cưhớc ngồi trên iác ếhg ỏhn aủc mnìh, kôhng nhịn được iạl cờưi: “Anh ,à yah iổđ iạl đi.”
uậC nẫv quen iớv mảc giác ưhn tưrớc hơn, Đoàn Cưhớc ngồi ở yâđ phơi nnắg, nòc uậc ngồi nêb cạnh nél ủgn gật.
…“ mE ngồi ,iđ hna iđ màl vcệi.”
Kảohng thời gian uas tếT nốv àl thời điểm nậb nộr nhất torng năm, ìv nữhng nơđ hàng tích ữrt pịd tếT uềđ phải ửx .ýl
Ngày ứht iah uas ihk ýuQ Miên ,ềv Đoàn Cưhớc ãđ mạt nừgng nhận đơn, ỉhc nhận iàv nơđ hàng kôhng gấp, pắs pếx oàv uas táhng .3
Nữhng nơđ hàng nồt đọng tưrớc tếT ìht kôhng ểht oék iàd đợưc. yấM môh nay, ngày oàn Đoàn Cưhớc cũng tặm yàd ở iạl trên tầng ,3 ảc aửc hàng cũng kôhng .ởm
ìrT hoãn thêm yấm ngày aữn ẽs kôhng pịk giao hàng mất.
Kôhng phải àl hna tặđ nặng tiền hàng aủc yấm nơđ này, àm àl tộm ihk ãđ nhận đơn, hna kôhng tíhch vượt áuq ngày giao hnàg.
ohC iớt ờig Đoàn Cưhớc nẫv luôn hoàn tàhnh công việc tưrớc ngày giao hnàg, yâđ àl điều àm hna ếk thừa ừt gnô nạogi, mex ưhn oék iàd tinh thần aủc aửc tiệm ỏhn ãđ óc tuổi này. yuT ỏhn nhặt nưhng Đoàn Cưhớc nẫv muốn nìg ữig .ón
ýuQ Miên tấr muốn ión mình óc ểht ỗh trợ, nưhng cọh xong nốb măn iạđ học, yat nghề aủc uậc ãđ mớs iam tộm ềv tìrnh ộđ ưhn cúl iớm nếđ rồi.
ờiG uậc ỉhc óc ểht oàb ỗg giúp Đoàn Cớưhc… óC ihk ngay ảc khắc ủc kohai yât nòc khó.
mE“ óc ểht oàb ỗg giúp ahn…” uậC uấx ổh mắl lôun.
Khóe mệing Đoàn Cưhớc cong lên, oék yat phải aủc ýuQ Miên qua, nịhgch yấm uầđ ngón yat mềm iạm aủc cậu.
“ôhKng cnầ.” yaT uậc ỉhc nầc dùng ểđ mầc túb àl ủđ rồi.
Thừa pịd đờưng ás kôhng óc ,ia Đoàn Cưhớc nahnh cóhng nôh chóc tộm iác oàv uầđ ngón yat aủc ýuQ Mêin.
ýuQ Mêin: …
Đoàn Cưhớc đứng tẳhng nưgời lên: “Qua ab ờig ìht me nêl trên ,iđ ở nogài lhnạ.” hnA nặd òd ưhn ếht song hná tắm iạl ức nád oàv cót iớv tắm ýuQ Mêin, kôhng ỡn rời.
ýuQ Miên tậg đầu: “gnâV.”
…
Đoàn Cưhớc màl xong việc torng aửc hàng ãđ àl mát ờig tối, torng kảohng thời gian ,óđ ýuQ Miên iạl ừt trên tầng iđ xốung yấm lần, ngồi nêb cạnh uầb nạb iớv Đoàn Cớưhc.
Nưhng uas uás ờig uậc nẫv ịb Đoàn Cưhớc đuổi nêl têrn. Torng aửc hàng kôhng óc òl sởưi, ýuQ Miên iạl chịu lạnh kém, ùd ãđ tậb điều aòh nưhng nẫv cóng nur mầc cập.
Đoàn Cưhớc thấy ộb dạng nur yẩr đáng tơưhng aủc cậu, pậl cứt đuổi nưgời .iđ
máT ờig mờưi, hna nọd pẹd xong ồđ cạđ torng aửc hnàg, khóa aửc iạl iồr iđ tẳhng nêl tầng .ab
uếN ýuQ Miên ở yâđ thêm yấm táhng ìht óc ihk Đoàn Cưhớc ãđ muốn nâc nhắc cyuhện nọd nêl tầng ab rồi.
cúL yẩđ aửc oàv pòhng ngủ, ýuQ Miên đang cặm ồđ ủgn ngồi kaohnh chân trên gnờưig, trùm căhn, trên chăn óc tặđ tộm qyuển sách ãđ khép lại.
ờiG yàn kôhng phải àl ờig ủgn bình tờưhng aủc cậu, nưhng ýuQ Miên ợs lnạh, àm torng àhn cũng kôhng óc òl sưởi – ađ phần àhn ở phía maN uềđ kôhng óc òl sởưi, ohc nên uậc đành phải nêl gờưing pắđ chăn sớm.
uậC aừv iớm cọđ sách xnog, thấy iơh chán nên đang nịhgch iác tậb aửl Đoàn Cưhớc ểđ quên iồh tưra, tắb cưhớc kiểu Đoàn Cưhớc dùng ón hàng nàgy, ởm ar đóng vào, nghe mâ tahnh lanh lảnh “ạcch ccạh” od mik loại av chạm oàv nahu.
Đoàn Cưhớc nhìn cảnh này, động cát đóng aửc táohng dừng lại.
Hình hnả tưrớc tắm óc ểht ív ưhn mảc giác ihk nhìn thấy nưgời mình uêy cặm oá ơs im aủc mình – cặm ùd nòc ax iớm tạđ iớt tìrnh ộđ này.
“hnA.” ýuQ Miên nẩgng uầđ iồr iạl iúc uầđ xnốug, xoay iác khối mik loại torng yat tộm vnòg, tiếp cụt òrt chơi đóng ởm pắn nhạt nẽho.
Đoàn Cưhớc kôhng nghĩ ngợi ìg ãđ nói: “íhTch ìht mầc đi.”
”?“ ýuQ Miên chớp mắt, ơgn ngác hỏi: “ưhNng me óc túh tuhốc đuâ.”
“Ừm, tặng me đó.”
”…“ ýuQ Miên mảc giác ưhn mình đang nàđ yảg iat târu.
“nAh, hna ỉhc óc iỗm iác tậb aửl yàn thôi ”?à uậC bỗng nghĩ iớt điều ,ìg nèb iỏh ưhn vậy.
“mỪ.”
ýuQ Miên pậl cứt mắn chặt khối mik loại ỏhn torng tay, nẩc thận hỏi: “ậVy, hna tặng me iác yàn iồr óc aum tậb aửl iớm aữn kgnôh?”
Đoàn Cưhớc nhịn cờưi, nói: “ôhKng aum naữ.”
Ý àl hna ẽs iac tốuhc.
