Chương 46
Eidt: Lune
uaS tộm iồh lâu, tộm máđ yâm yàd oék nếđ ehc kuhất tặm tnărg.
Bóng iốt luôn màl ohc tíhnh giác aủc noc nưgời ởrt nên nhạy néb hơn.
iốT yan kôhng óc gió, nưhng ở nầg ỗhc cụL ảhK dờưng ưhn iạl vang nêl tếing tộs soạt ẹhn nàhng ưhn tếing bước chân ia giẫm trên iãb .ỏc
iA“ đó?”
Tếing bước chân aik pậl cứt dừng lại.
ihK yâm nảt ,ar hná tărng cạb iạl nầl aữn cihếu sáng tặm đất, tộm tihếu niên oac yầg xuất hiện ở giữa yấm bóng yâc tưrớc tặm cụL Khả.
Thấy õr tặm tihếu nêin, cụL ảhK óc iơh tấb ngờ.
“gNhe thấy iồr ”?à hnA hỏi.
aứH irT ạH lạnh lùng nhìn anh, kôhng ión .ìg
cụL ảhK nớưhng mày: “Cảm giác ếht noà?”
aứH irT ạH ảrt lời: “ẳhCng mảc thấy ếht oàn ,ảc iôt quen riồ.”
“Tôi biết hna iôt àl nưgời ếht oàn ừt uâl riồ.” Cẳhng õr aứH irT ạH nghĩ iớt điều ìg àm pục tắm xnốug, hàng im iàd ehc kuhất mảc cúx nêb tnorg: “ẳhCng auq nầg yâđ iôt tởưng hna at iổđ tính iồr .ơc aóH ar ỉhc àl oả gcái.”
cụL ảhK nhìn ẻv tặm lạnh lùng aủc tihếu nêin, tộđ nihên hiểu ar điều ìg ,óđ nói: “ưgNời aưđ uậc at nếđ pòhng iôt mêđ óđ àl uậc phải kgnôh?”
aứH irT ạH kôhng cáx nhận cũng kôhng ủhp nậhn, nưhng cụL ảhK ãđ óc được uâc ảrt iờl ừt ựs mi lặng aủc uậc at rồi.
Lông yàm aủc cụL ảhK nhíu lại.
“yuhCện àhn các cậu, iôt kôhng muốn nihều lời. Ngnưh…” ióN iớt đây, cụL ảhK bỗng mi bặt, óc ẻv ưhn mảc thấy kôhng nầc tihết phải ión ìg têhm.
hnA nhìn aứH irT ạH tộm lúc, kôhng ểđ ý nếđ phản gnứ aủc iốđ pơưhng aữn àm xoay nưgời ỏb .iđ
Dưới bóng đêm, aứH irT ạH đứng lặng tộm iồh lâu.
ihK quay lại, uậc ãđ iàc cihếc trâm lông ũv àm nầT Diễm tặng nêl ngực .oá
…
uaS sinh nhật aủc aứH irT ,ạH àhn ọh aứH iạl quay ềv iớv kôhng íhk uih qạunh ihk ỉhc óc tộm mình ýuQ Mêin.
yuT ở àhn óc aứH aĐ aĐ màl nạb nưhng noc oèm aik tấr lăng xnăg, ón chạy nhảy khắp iơn ứhc kôhng phải cúl oàn cũng ở nêb cạnh ýuQ Mêin.
Torng àhn ỉhc óc mình uậc àl nưgời rảnh rỗi, ức ur úr torng àhn ảc ngày cũng kôhng .nổ ứC ở torng àhn iãm kôhng ar nogài ếht này, e àl ùd kôhng bệnh ìht mớs muộn ìg cũng sinh bệnh torng lnòg.
yaM àm nầg yâđ ýuQ Miên ãđ mìt được iơn ểđ giết thời gain.
uậC iờr khỏi àhn ọh Hứa, úhc mâL iàt ếx aưđ uậc nếđ tộm noc mẻh áhk vắng ẻv nầg uhk ốhp tơưhng mại, gọing úhc iơh ol lnắg: “Cậu củh…”
ýuQ Miên cười iớv ông, ý oảb ẽs ựt chăm cós mnìh.
“Khi oàn uậc thấy kôhng tohải iám ỗhc oàn àl phải iọg ohc iôt ngay đyấ.” úhC mâL nặd iđ nặd lại.
“hCáu ớhn iồr mà.”
Nhìn cihếc ex quay uầđ iờr ,iđ ýuQ Miên bước oàv õgn nhỏ, ex ẹhn đờưng quen ẽr oàv tộm tiệm ồđ ỗg điêu kắhc.
Tiệm ồđ ỗg điêu khắc yàn nớl nơh aửc hàng ỏhn aủc Đoàn Cưhớc nềihu, xung qaunh yàb biện ủđ loại cát phẩm ỗg điêu khắc tinh ết nớl nhỏ, thậm íhc tộm ốs nòc được khóa torng ủt oảb hiểm torng sốut.
Ở cíhnh giữa óc tặđ yấm ộb nàb àrt ếhg ôs pha, xung qaunh nòc óc tộm iàv ồđ tarng írt pohng cnảh, tôrng õr àl hàng công nệihgp, mang iạl ohc nưgời at mảc giác ổc quái ảig ờv oat nhã.
ýuQ Miên kôhng tíhch iôm tờưrng ở yâđ lắm, torng aửc hàng cũng kôhng óc mâ tahnh ọc táx quen tuhộc aủc oad khắc nêl ỗg àm uậc quen tộuhc.
uậC nếđ yâđ ỉhc ìv tộm ýl od yud nấht: iùM hơưng aủc ỗg màl uậc mảc tấhy… tấr nêy lnòg.
àB ủhc aửc hàng nhìn uậc iàv lần, cũng áhk óc nấ tợưng iớv ýuQ Mêin. oạD yàn àb tấr yah pặg ịv káhch tohạt óc ẻv kôhng được khỏe yàn nếđ đây, nơh aữn iỗm nầl uềđ ở iạl tấr lâu.
óC đềiu, thấy ýuQ Miên tưrớc óđ ãđ aum ahk áhk ứht ở yâđ nên thái ộđ aủc àb ủhc iớv uậc nẫv tơưng iốđ aòh nhã.
ýuQ Miên iđ tộm vòng qaunh aửc hnàg, cuối cùng ngồi xốung tộm iác ếhg torng góc.
Nghĩ bụng chắc kôhng pặg nưgời quen ở yâđ uâđ nên uậc kôhng màng hình tợưng àm oc yat oc chân lại, iùv tặm oàv uầđ gối, cuộn tròn nưgời iạl gốing ưhn tộm iác nék chưa .ởn
ưT ếht yàn kihến uậc mảc thấy tấr na tàon.
]…[ ệH tốhng lặng ẽl ởht dài, aừv thấy tấb cắđ ĩd iạl aừv thấy uađ lnòg.
Kôhng ểht bước ar khỏi ếht giới tớưrc, điều yàn ùd àl iớv nihệm ụv yah àl iớv nảb thân ýuQ Miên ìht cũng kôhng phải uấd hiệu tốt.
Kôhng biết auq oab lâu, hná nèđ torng aửc hàng nầd ởrt nên sáng nơh theo thời gian trôi auq – iởb ìv hná sáng nêb nogài ãđ iốt .iđ
Trên ghế, tếing tíh ởht aủc ýuQ Miên nầd uềđ đặn, cẳhng biết ãđ ủgn ừt cúl nào.
uậC ủgn tấr say, thậm íhc kôhng ềh nhận ar óc nưgời đứng nêb cạnh mnìh.
cụL ảhK mầc ,ô nhìn ẻk cihếm ỗhc aủc mnìh: Xơưng iav trên lưng ồg lên, ảc nưgời ưhn muốn cuộn tàhnh ảuq cầu.
“yàN.” hnA nêl tếing gọi, nòc dùng nác ô chọc chọc oàv sống lưng aủc ýuQ Mêin: “Đây àl ỗhc aủc tiô.”
Nưgời dưới nác ô oc múr lại, uas óđ iác uầđ đang iùv ở uầđ iốg ẽhk ửc đnộg, ừt ừt nẩgng lên.
cúL nẩgng uầđ nhìn cụL Khả, iôđ tắm neđ yál aik nòc iơh ơm mnàg.
”…“
cụL ảhK thầm chửi tộm tếing torng lnòg: ảiG ờv đáng uêy iác ìg ?óđ iôT kôhng dính cihêu yàn uâđ nhé.
Cẳhng yấm cốhc, ýuQ Miên ãđ tấc iạl ẻv “áđng yêu” aủc mnìh. Ngay cúl nhìn õr cụL Khả, hná tắm buồn ủgn aủc uậc pậl cứt tỉnh oát lại.
“Anh Lcụ?” uậC ngồi tẳhng dậy, đồng thời duỗi tẳhng yat câhn.
“Hai uậc quen nhau ”?à Gọing ión aủc àb ủhc vang nêl ừt phía uas cụL Khả.
yấB ờig ýuQ Miên iớm nhìn thấy phía uas cụL ảhK nòc óc tộm nưgời nữa.
àB ủhc ión iớv cụL Khả: “Dạo yàn ngày oàn uậc yấ cũng đnế.”
“gNày oàn cũng đnế?” cụL ảhK nhìn ýuQ Mêin: ,Ồ“ quên tấm aứH iạđ tihếu aig tấr rảnh riỗ.”
ýuQ Miên nhgĩ, iác nưgời yàn sinh ar ãđ kôhng biết ión iờl yah nưhng iạl óc iàt chọc cứt nưgời káhc.
óC điều uậc kôhng iổn giận ìv thế, ỉhc àl torng lòng thấy tiếc nuối ìv kôhng gian rêing ịb áhp hỏng tôhi.
“Hôm yan hna cụL muốn mex nóm gì?” àB ủhc cười hỏi, gọing điệu tếh cứs niềm .ởn
cụL ảhK iúc đầu, hná tắm dừng trên tặm ýuQ Mêin.
“Nếu uậc aứH tờưhng nếđ đây, chắc kôhng ngại giúp nưgời nạb ũc yàn giới tihệu iàv nóm ồđ tốt uâđ nỉh?”
ýuQ Mêin: ”…“
nạB ũc ìg chứ?
àB ủhc ngẩn nờưgi: “yậV…”
óC“ uậc aứH ở yâđ rồi, iôt nghĩ kôhng nầc nưgời khác giới tihệu giúp đuâ.” cụL ảhK nói.
hnÁ tắm àb ủhc oảđ auq iah nưgời iàv vnòg, àb nhận ar cụL ảhK óc ý đuổi mình ,iđ đành phải kôhng mac lòng iờr .iđ
ýuQ Miên nếđ yâđ nihều nầl mắl rồi, yâđ àl nầl uầđ tiên thấy àb ủhc nihệt tình iớv ia óđ ưhn vậy, uậc kôhng khỏi hỏi: “Anh cụL àl káhch quen ở yâđ ”?à
“ừTng aum yấm tứh.” cụL ảhK ỉhc oàv yấm iác ték na toàn ịb kóha, nêb torng uềđ đựng nữhng nóm ồđ óc áig nêl iớt uás noc ,ốs thậm íhc óc yấm iác nòc nầg yảb noc .ốs
yấM ứht ồđ óđ yut được ếhc cát ủht công tinh oảx nưhng áig ịrt mắl cũng ỉhc iớt iàv chục nìhgn, yậv àm iạl náb ohc cụL ảhK iớv áig uás noc ,ốs thậm íhc nầg yảb noc ,ốs ảuq thực ioc hna àl tằhng ngốc àm tịht.
ýuQ Miên kôhng nhịn được uac mày.
ưhN ểht đoán được uậc đang nghĩ ,ìg cụL ảhK ión nhỏ: “Tôi àl nêt ngốc iổn tếing ở yâđ đyấ.”
ýuQ Miên sững ,ờs tấb ờgn kôhng tôhi: “Anh cụL cũng chịu ểđ mình ịb tihệt aữn hả?”
cụL ảhK nhìn uậc yấm giây iồr nói: “Đôi ihk nẫv có.”
Nghe vậy, torng tắm ýuQ Miên kôhng khỏi hiện nêl ý cười nhàn nạht.
“Còn uậc aứH ìht sao? oaS iạl óc hứng úht nếđ yâđ vyậ?”
“iGết thời gian tiôh.”
nầL yàn ọh hiếm ihk kôhng aỉm iam nahu. ểK ừt nầl uầđ pặg trên ud tềyuhn, yâđ àl nầl uầđ tiên iah nưgời òrt cyuhện aòh tuhận ưhn vậy.
“Anh cụL aừv ión yâđ àl ỗhc aủc hna nỉh?” ýuQ Miên cốhng nưgời dậy, định đứng nêl ảrt ỗhc iạl ohc anh.
cụL ảhK chợt ớhn nếđ hình hnả nưgời yàn cuộn mình tàhnh tộm ảuq uầc cúl nãy.
hnA aưđ yat èđ iav ýuQ Mêin, nấ nưgời ngồi ởrt lại: “úhCng at àl nạb ,àm ỉhc àl tộm iác ếhg tôhi, ohc uậc aứH ngồi đó.”
ýuQ Miên nghĩ iãm nẫv kôhng hiểu nổi, oas quan ệh aủc ọh iạl tộđ nihên ừt nưgời ạl ởrt tàhnh “bạn ”èb torng mệing cụL ảhK rồi.
Cách hành ửx aủc nưgời yàn luôn áuq yùt hứng kihến nưgời at kôhng theo pịk được tiết tấu.
cụL ảhK oék tộm iác ếhg ừt nêb cạnh qua, ngồi xốung iốđ diện iớv ýuQ Mêin.
óC ẽl aừv ừt công yt iớt nên cụL ảhK nẫv cặm nyugên ộb uâ pụhc.
ýuQ Miên ểđ ý thấy gnố quần aủc hna iơh ướt, iạl nghĩ iớt cihếc ô cụL ảhK dùng ểđ chọc oàv lưng mình nab nãy, chợt nhận ar điều ìg :óđ “rTời aưm ”?à
cụL ảhK nớưhng mày: “Giờ iớm biết ”?à
【Mưa được iah tếing r】.iồHệ tốhng nói.
ýuQ MV【:nêiậy tôi… ủgn oab uâl rồi】
【Bốn tếing iah mươi ptúh.】
【!!】
uâL yậv ?!á
ýuQ Miên biết mình tấr ễd ủgn yas ở iơn óc iùm ,ỗg nưhng kôhng ờgn mình ẽs ủgn liên cụt nơh nốb tếing đồng ồh ếht này.
ệH tốhng giải tìT【:hcíhnh tạrng ơc ểht aủc aứH ìrT uhT cũng àl tộm torng nữhng nyugên nhân yâg buồn nủg.】
ýuQ Miên nhìn cắs trời nêb nàogi, cuối cùng cũng nhận ar mình ãđ ủgn oab uâl rồi.
cúL uậc iớt aửc hnàg, nogài trời nẫv nòc nnắg, yâb ờig uầb ờig ãđ hoàn toàn iốt sẫm. ỉhC nầc thấy hná nèđ torng tiệm sáng ngời àl óc ểht biết được cắs trời thay đổi.
aR nogài uâl ưhn vậy, nẳh àl úhc mâL đang ol lắng mắl đây.
ýuQ Miên yấl điện tohại ar iọg ohc úhc Lâm.
Trời aưm đờưng trơn nên cốt ộđ ex ẽs chậm nơh bình tnờưhg, ừt àhn ọh aứH iđ nếđ aửc hàng cũng tấm nầg aửn tnếig.
Torng kảohng thời gian này, uậc đành phải ở iạl torng aửc hàng ểđ chờ.
Nưhng iốđ iớv ýuQ Miên àm nói, ngồi ờhc ở tộm iơn óc ỗg ếht yàn kôhng phải àl tộm cyuhện óhk cịhu.
uậC tíhch điều .óđ
ỉhC àl óc thêm tộm nưgời aữn ở yâđ nên uậc kôhng ểht ảht lỏng ưhn tưrớc tôhi.
cụL ảhK aựt oàv ghế, ựt pób ngón yat mnìh, ớhn iạl mảc giác ihk chạm oàv iav ýuQ Miên cúl nãy. ảuQ thực tấr gầy.
ọH ngồi iốđ diện nhau được mười púht, ảc iah uềđ kôhng ởm mnệig.
Lông im aủc cụL ảhK nốv ãđ iơh cụp, ehc kuhất aửn iôđ mắt, ohc nên ihk hna nhìn chằm chằm oàv ia óđ ẽs tấr óhk ịb phát hệin. Tohạt nhìn ìht gốing ưhn cụL ảhK đang măđ cihêu yus nghĩ ìg tôhi.
cúL yàn yâđ ýuQ Miên cũng nghĩ ưhn vậy.
Nưgời ngồi tưrớc tặm uậc hình ưhn đang pục mắt, ngẩn nưgời nghĩ ìg .óđ
ýuQ Miên kôhng biết rnằg, ỉhc torng mười phút này, ừt lông yàm nếđ iôm iồr nếđ xơưng quai xanh aủc uậc ãđ ịb cụL ảhK dùng hná tắm miêu ảt ỹk càng từng ỗhc một.
Torng ihk ờhc đợi, ýuQ Miên nhìn auq các nóm ồđ điêu khắc xung qnauh, nưhng luôn ôv tình úhc ý nếđ nữhng nấv ềđ cúhng pặg pảhi. óC nóm ìht đánh bóng áuq mức, óc nóm ìht ihc tiết áuq rườm ,àr thậm íhc óc nóm ngay ừt giai đoạn định hình ơc nảb ãđ óc nấv ềđ rồi.
uậC quay uầđ lại, hná tắm iạl ựt nihên iơr oàv phía iốđ dệin. cụL ảhK ngồi ngay tưrớc tặm cậu, tấr óhk ểđ ýuQ Miên kôhng nhìn ềv phía anh.
— iốĐ pơưhng đang khép ờh mắt, óc ẻv nẫv đang yus nghĩ iác ìg đấy, mex ar kôhng ểđ ý nếđ hná tắm aủc cậu.
nốV ýuQ Miên nòc ol việc mình nhìn chằm chằm nưgời at ẽs tấr tấb lịch ,ựs thấy yậv ìht ảht lỏng nơh nềihu.
Kuhôn tặm aủc cụL ảhK tấr đẹp, xơưng lông yàm cao, cốh tắm sâu. Nhìn cụL ảhK công nhận àl úht ịv nơh nhìn yấm nóm ồđ ỗg ở yâđ nềihu, ùd oas ìht nữhng ứht aik luôn óc kyuhết đểim, nòc ẻv nogài aủc nưgời tưrớc tặm ìht nầg ưhn óc ểht sánh nagng iớv cát phẩm nghệ tuhật hoàn ỹm nấht.
Biết iốđ pơưhng đang ngẩn nưgời nên ýuQ Miên kôhng e ngại àm nhìn hna chằm cằhm. Lông yàm cụL ảhK cũng tấr đẹp, đuôi yàm cắs néb oék áuq auq đuôi mắt.
Ngay uas ,óđ hná tắm aủc ýuQ Miên hớưng xốung dớưi, tắb pặg iôđ tắm aủc nưgời iốđ dệin.
hnÁ tắm aủc ýuQ Miên ừt uầđ nếđ cuối nẫv luôn bình tnĩh, kôhng óc tấb ức ý ờm má oàn .ảc
tấB ức ia được tộm iôđ tắm torng oev ưhn yậv nhìn cũng ẽs kôhng mảc thấy óhk cịhu.
uậC ức ếht nhìn oàv iôđ tắm ịb lông im ehc kuhất aủc cụL ảhK tộm lúc.
iốĐ pơưhng bỗng nihên chớp tắm tộm cái.
iồR iạl chớp tắm iác nữa.
uaS óđ quay uầđ .iđ
ýuQ Mêin: ?
Đang thắc cắm ìht uậc bỗng thấy ổc họng iơh nứga.
uậC nhíu mày, mảc thấy oh tưrớc tặm nưgời khác tấr tấm lịch .ựs àM tính cách aủc cụL ảhK õr ràng tấr tắb ẻb nên e àl ẽs càng thấy óhk cịhu.
uậC mầc chén àrt trên bàn, yâđ àl od àb ủhc ốc ý ahp cúl cụL ảhK đến. Tiếc àl ãđ auq iah mươi phút iồr nên ãđ ừt nóng iổh cyuhển tàhnh mâ .mấ
Nước mấ oàv ổc hnọg, nén nơc oh xốung được măn gâiy, nưhng óđ cũng àl cực nạh rồi.
“Khụ kụh…” ýuQ Miên ehc mnệig, quay tặm .iđ
oH àl tộm ứht tấr óhk mắn bắt, iôđ cúl ón hoàn toàn kôhng óc uấd hiệu phát tác, nưhng ihk nạb tấm cảnh giác ìht ón iạl tấb chợt trào dnâg. àM ễh ãđ trào dâng ìht ùd óc dùng tếh cách cũng óhk óc ểht mìk nén đợưc.
ýuQ Miên oh nếđ cứm cong ảc lưng xnốug, xơưng sống oạt tàhnh tộm đờưng cong pẹđ mắt, xơưng sống ồg nêl auq pớl oá káohc, aựt ưhn tộm ứht mỏng manh ễd ỡv oàn .óđ
Đúng cúl yàn cụL ảhK đứng yậd iờr .iđ
naB uầđ ýuQ Miên nòc tởưng hna ịb tếing oh aủc mình màl pihền nên iớm đứng yậd ỏb .iđ
ohC nếđ aửn phút sau, óc ứht ìg óđ mấ pá chạm oàv xơưng sống aủc cậu.
ýuQ Miên ehc mệing nẩgng uầđ lên.
cốC nước thủy tinh cốb iơh nóng được tộm nàb yat iớv các khớp ngón yat õr ràng mắn ờh xuất hiện tưrớc mầt tắm cậu.
“ốUng đi.” cụL ảhK aưđ cốc iớt tưrớc tặm cậu, ión ngắn gọn.
ýuQ Miên nhận yấl cốc nớưc, cũng kôhng ềh ión iờl mảc nơ – uậc ợs mình ởm mệing ar kôhng phải àl iờl ión àm àl tếing .oh
Nhấp tộm ngụm nhỏ, nihệt ộđ nước aừv ủđ ểđ uống đợưc.
Uống tộm ngụm óc ểht miễn cỡưng mìk nén nơc ngứa torng ổc họng được iàv chục gâiy.
ýuQ Miên bưng cốc, cách tộm cúl iạl uống tộm ngụm nhỏ.
Cuối cùng cũng kôhng nòc nghe thấy tếing oh nữa.
cụL ảhK kôhng ởrt iạl ỗhc ngồi àm ngồi mổx xốung nêb cạnh cậu, hna uac yàm hỏi: “Cậu lạnh ”?à
ýuQ Miên chậm iãr cắl đầu.
Giây tiếp teho, tộm nàb yat vươn ềv phía cậu, nơh aữn nòc tấr ựt nihên àm név cót iám aủc uậc lên, uas óđ pá oàv trán ýuQ Mêin.
cụL ảhK ờs iah gâiy, kôhng sốt.
ýuQ Miên ịb hành động tấb ờgn yàn aủc hna màl ohc ngẩn nờưgi.
”…“ uậC mảc thấy nưgời yàn chắc kôhng hiểu ếht oàn àl mảc giác ranh gớii.
cụL ảhK ỏb yat xnốug, gọing càng ỳk quái hơn: “ôhKng lnạh, kôhng sốt, ếht oas iạl ho?”
Nyugên nhân kôhng lạnh kôhng tốs nưhng nẫv oh ìht óc nihều lắm, ív ụd ưhn kôhng íhk lạnh chui oàv ổc hnọg, ív ụd ưhn iớm khỏi cảm, iạl ív ụd ưhn óc nưgời mẩb sinh ãđ oh ôv .ớc
Nưhng ýuQ Miên kôhng muốn giải tíhch nihều iớv hna iởb nấv ềđ yàn kôhng óhk hểiu.
uậC ỉhc hỏi: “Anh cụL chắc chưa mố oab ờig nỉh?”
cụL ảhK ớhn lại, nói: “ôhKng hẳn, iồh yảb tuổi từng ịb mảc iah lnầ.”
”…“
ýuQ Miên kôhng biết ión sao, đành mi mnệig.
Đúng cúl yàn ìht úhc mâL iọg điện tới.
gnÔ ãđ iạl ex iớt tưrớc aửc hnàg, đang ừt trên ex xốung nóđ cậu.
ýuQ Miên púc máy, chào mạt biệt cụL Khả: “ưgNời àhn iôt nếđ nóđ rồi, iôt iđ tưrớc đyâ.”
oàN ngờ, cụL ảhK iạl mầc ô ểđ ở nêb chân lên, đứng yậd cùng cậu.
“Anh Lcụ?”
iĐ“ cgnù.” cụL ảhK thản nihên ảhn ar iah chữ.
Nưgời nếđ nóđ ýuQ Miên ãđ ở ngay cửa, ýuQ Miên thực ựs kôhng hiểu ý nhgĩa aủc uâc iđ“ cnùg” yàn àl sao.
iĐ“ cnùg” yấm tém yấ ?ảh
ếhT àl ọh đúng ỉhc iđ iớt nogài aửc hàng uas óđ iỗm nưgời tộm ngả.
úhC mâL ãđ ờhc nẵs ở cửa, thấy ýuQ Miên ar ìht pậl cứt ehc ô nẫd uậc nếđ ếhg uas iồr ởm aửc .ex
Tưrớc ihk nêl ,ex ýuQ Miên nòc quay uầđ lại, phát hiện cụL ảhK nẫv đứng ở tưrớc aửc nhìn ềv phía mnìh.
ýuQ Miên kôhng hiểu lắm.
Nừgng iah gâiy, cuối cùng uậc nẫv quay uầđ nêl .ex
…
mâT ựs :ít ,éM uas ahN ahN ìht năv aủc ộb yàn cũng màl me sertss hcv ar
