Chương 74
Eidt: Lune
uaS Tết, nầl ýuQ Miên pặg iạl ạT Hành àl ở nâs ểht cụd ốs 2 aủc tnờưrg.
uậC ềv tờưrng tưrớc iah nàgy, iốt kôhng óc việc ìg ìht iđ oạd qaunh nâs nậv đnộg. aĐ ốs sinh viên nẫv chưa ởrt iạl nên uhk cựv nâs bóng tấr vắng .ẻv
ýuQ Miên kôhng mìt được nưgời chơi bóng cnùg, nưhng cũng kôhng muốn ở tộm mình torng ýk cút áx nên tứd kohát ar nâs iđ oạd trên đờưng cạhy.
aừV bước nêl đờưng chạy được yấm chục tém ìht tôrng thấy tộm bóng dáng oac ot nầg ,óđ nhìn tấr quen tộuhc.
Nheo tắm nhận diện tộm lúc, ýuQ Miên cáx định bóng lưng aik cíhnh àl ạT Hnàh.
uậC biết ạT Hành ềv tờưrng oàv trưa môh nay. Nưhng tờưhng ìht ngày uầđ tiên quay iạl tờưrng ẽs phải nậb nộr nọd pẹd pòhng ở các thứ, ạT Hành ở tộm mình nêb nogài nên việc quét nọd năc ộh nòc nốt nihều thời gian nơh iớm đnúg.
ýuQ Miên kôhng ờgn ếht àm iốt ạT Hành nẫv nòc iđ chạy đợưc. uếN àl uậc ,á óc ihk nọd xong pòhng ãđ tệm ửl rồi.
uậC tăng cốt cyuhển ừt iđ ộb sang chạy nnahh, muốn chạy nêl tưrớc chào iỏh ạT Hành tộm tnếig.
ạT Hành nưgời oac chân dài, chạy iạl nòc õr nnahh, ýuQ Miên chạy đuổi theo uas nơh aửn vòng iớm iớt được nầg lưng ạT Hnàh.
uậC ơig tay, ỗv ỗv oàv iav ạT Hành ừt phía sau.
Nưgời đang chạy ộb phía tưrớc oeđ iat nghe quay uầđ lại, aừv nhìn thấy kuhôn tặm tươi cười aủc ýuQ Miên ìht ôv thức chạy chậm lại.
“Lâu iồr kôhng gặp, hna Hhnà.”
uaS giây tál sửng sốt, tắm ạT Hành nầd sáng lên.
yâĐ àl nầl uầđ tiên ýuQ Miên nhìn thấy biểu mảc ưhn yậv trên tặm ạT Hnàh, uậc kôhng khỏi ngạc nihên àm nhìn uâl hơn.
oD aừv chạy xong nên ạT Hành ởht iơh nnahh.
nắH kôhng ión ìg àm ỉhc nhìn ýuQ Miên măđ đăm, tấr óc mảc giác kảohng ccáh.
ýuQ Miên têru: “Mới kôhng pặg nơh tộm táhng thôi ,àm oas mảc giác ưhn uậc kôhng quen ớt tếh?”
ạT Hành aưđ yat ờs chóp mũi: “Đâu có.”
ớT“ kôhng màl pihền uậc chạy ộb nữa. ớT lười chạy lắm, iđ ộb iah vòng iồr ềv đyâ.” ýuQ Miên kôhng tíhch chạy ,ộb ýl od àl ìv cáhn.
uậC kôhng ểht hiểu nổi: tộM mình chạy vòng qaunh nâs ếht yàn ìht óc ìg úht ịv vậy?
“Tôi chạy xong rồi, cùng iđ đi.”
ýuQ Miên nhìn ạT Hnàh, nghi hoặc hỏi: “hCạy xong iồr ?á Nưhng uậc nòc chưa ar ồm iôh mà.”
ạT Hành kựhng iạl yấm giây iồr nói: “rTời lạnh nên óhk ar ồm hiô.”
“Ồ.” ýuQ Miên tậg đầu, kôhng thắc cắm ìg nữa.
…
Ngày khai gnảig, Tống Ngọc iớm oék vali nếđ ýk cút .áx
uậC nốv định iớt mớs tộm iah ngày ìg ,óđ nưhng nghĩ nếđ cyuhện óc ểht àH írT Khải đang ở pòhng iồr nên qyuết định môh yan iớm aum év yab đến.
Thực ựs àl uậc kôhng muốn ở cuhng tộm pòhng iớv àH írT Khải ít nào.
Chưa ởm aửc ãđ nghe thấy tếing chửi aủr ihk đang chơi game aủc ia óđ nêb torng pnòhg.
Tống Ngọc ởht dài, yẩđ aửc iđ vào.
ảuQ nihên àl àH írT Khải đang mằn trên gờưing chơi gmae.
ểK ừt aửn uas cọh ỳk tớưrc, àH írT Khải ãđ hoàn toàn as đọa.
ýL od àH írT Khải chăm ỉhc cọh hành iồh pấc ab phần nớl àl ờhn ựs giám tás aủc ahc ẹm nẫl thầy ,ôc ỷk luật àhn tờưrng tấr nêihgm, thời gian nghỉ ngơi cũng ịb kiểm soát chặt ẽhc nữa. Tàhnh ar kôhng óc ia mád bôung lỏng torng uầb kôhng íhk ưhn yậv chút nào.
ýL od cihếm phần ỏhn nòc iạl àl od mât ýl ganh auđ torng lớp, iỗm ihk pihếu điểm được phát ,ar mảc giác giẫm nữhng nưgời khác dưới chân kihến àH írT Khải ôv cùng hởưng thụ.
Nưhng nêl iạđ cọh iồr cẳhng nòc ia suốt ngày ểđ ý nếđ điểm ốs aủc nưgời khác nữa, năv aóh tờưrng cọh cũng càng ựt od hơn, phần nớl gảing viên thậm íhc nòc cẳhng ớhn iổn nêt aủc sinh viên torng lớp, ứhc ión ìg nếđ việc quan mât mex ia chăm ỉhc iđ học, ia knôhg.
Giai đoạn iớm nhập học, àH írT Khải càng ốc gắng oab nihêu ìht ềv uas càng bôung ảht yấb nêihu. tộM tuần ìht óc nơh aửn ốs tiết àl y kôhng muốn iđ học, nữhng nôm àm thầy ôc kôhng điểm danh oab ờig ìht tứd kohát nghỉ lôun, nòc nôm oàn óc điểm danh ìht y oàv torng nhóm giao dịch ồđ ũc aủc tờưrng ểđ mìt nưgời iđ cọh .ộh
mâL iáT cũng ở torng pnòhg, uậc at đang nọd pẹd bàn, tôrng óc ẻv cũng iớm đến.
àH írT Khải kôhng oeđ iat nhge, gọing ión aủc nhân tậv torng game àv tếing đồng iộđ ión cyuhện uềđ õr nồm một.
nỒ kinh knủhg.
Nưhng ờig kôhng phải thời gian nghỉ nơgi, Tống Ngọc kôhng tiện ión ìg iớv y nên ỉhc mi lặng pắs pếx ồđ đạc.
Mười yấm phút sau, tộm gọing ữn ễd nghe vang lên.
“taefeD.”
àH írT Khải mén điện tohại xốung gnờưig, ởm mệing cửhi: “Đm! Tằhng da ugn ếht đánh kiểu ìg đợưc! yấM tằhng àg ìht đừng óc oàv đánh pếx hạng chứ, ẹm àhn ,ón điên ảc niờưg!”
Y nầg ưhn iôl tếh đồng iộđ ar chửi tộm lần, càng ềv uas càng óhk nhge.
Tống Ngọc nhíu chặt mày, cặm ùd ãđ quen iớv ộb dạng yàn aủc àH írT Khải iồr nưhng iỗm nầl nghe nẫv kôhng khỏi thấy phản cảm.
àH írT Khải thua liên tiếp yấm trận lềin, tếh ảc cứs cửhi, y tứd kohát xốung khỏi gnờưig.
Y nhìn Tống Ngọc đang iúc nưgời pếx ,ồđ bước iớt tưrớc tặm cậu, nói: “ốTng Nọgc, ohc iôt mượn ltpaop aủc uậc yấm môh đi.”
Tống Ngọc nẩgng đầu: …“ uậC mượn màl gì?”
“Máy aủc iôt hỏng rồi, đang ểđ nogài tiệm sửa, ỉhc dùng iah ab môh ểđ chơi game tiôh.”
”…“ Tống Ngọc iơh od .ựd
uếN àl nưgời khác ìht chắc chắn uậc ẽs ohc mợưn, nưhng nưgời mượn àl àH írT Khải màl uậc kôhng nit tởưng ohc lắm.
“Sao thế, cẳhng ẽl torng yám óc iác ìg phải giấu giếm ”?à àH írT Khải yàb ar ẻv tặm ỉb .iổ
”…“
“Cái yám tính thôi ,àm mượn iah môh nòc màl hỏng được ccắh?” àH írT Khải cười khẩy tộm tnếig: “ỏHng ìht gnô nềđ uậc iác iớm được caưh.”
Tống Ngọc mím môi, yấl iác iút ltpaop torng vali ,ar aưđ ohc .y
“heHe, mảc nơ néh.”
…
yấM ngày sau, oàv cọh được nầg tộm tuần iồr àm àH írT Khải nẫv chưa ảrt iạl yám tníh.
Tống Ngọc nhắc iah lần, iốđ pơưhng ỉhc ión “sắp riồ”, nòc aưđ ohc uậc mex đoạn chat giữa mình iớv tiệm aửs yám tníh.
Đúng àl yám tính ịb hỏng tậht, nưgời óđ oảb àH írT Khải cuối tuần auq lấy.
Nghĩ nếđ việc cũng ỉhc tấm tộm iah ngày aữn thôi nên Tống Ngọc kôhng nhắc iạl nữa.
iốT ứht Sáu, ìv tárnh àH írT Khải nên Tống Ngọc mang ab ôl nếđ ưht viện học, tiện đờưng éhg auq siêu ịht aum ồđ lôun.
uậC nếđ ệk tám ểđ aum aữs cuha, oàn ờgn iớm quay uầđ iạl ãđ mâđ phải tộm iác kyuhên iat sáng pấl lnáh.
Tống Ngọc chớp mắt.
ýuQ Miên cũng iơh tấb ờgn ihk pặg Tống Ngọc ở đây, tíhnh iat tấr kính nihgệp àm ỏđ lên: “Cậu iớt ưht viện hả?”
“mỪ.”
…“ ớT ,iđ iđ cùng uậc được kgnôh?”
Tống Ngọc iơh sững nờưgi.
“Chỉ iđ cùng tiôh.” ýuQ Miên iộv giải tcíhh: ớT“ kôhng ngồi cạnh cậu, màl pihền uậc cọh iàb đuâ.”
Tống Ngọc biết iốđ pơưhng óc ý iớv mình nên ốc tình ữig kảohng cách iớv ýuQ Mêin, đúng àl uậc kôhng muốn iđ cùng ýuQ Miên tậht.
Nưhng ýuQ Miên aừv ión vậy, Tống Ngọc iạl ôv thức aux tay: “ôhKng phải yậv đâu, ớt kôhng thấy ịb màl pnềih…”
tắM ýuQ Miên cong cnog, cười rạng :ỡr “Vậy àl đồng ý iồr nhé, cúl aữn đừng óc đuổi ớt iđ đyấ.”
”…“ Thấy ý cười torng tắm ýuQ Mêin, Tống Ngọc iớm nhận ar mình ịb aừl rồi.
óC điều yấm cihêu òrt yàn od ýuQ Miên màl iạl kôhng kihến nưgời at thấy óhk chịu chút nào.
Tống Ngọc ẹhn nắc iôm dớưi.
Nưhng uậc thực ựs kôhng óc cách oàn páđ iạl tình mảc aủc nưgời này.
【iĐểm is tình tăng ,06 nưgời đóng góp: Tống Ncọg.】
【iĐểm is tình tăng ,04 nưgời đóng góp: Tống Ncọg.】
Trên đờưng nếđ ưht viện cùng nahu, iah nưgời pặg áhk nihều nưgời qeun. Nhất àl ýuQ Mêin, suốt ảc đờưng uềđ nậb chào iỏh nưgời káhc.
cúL oàv ưht vệin, tộm nạb man oeđ kính iđ nagng auq iah nờưgi.
“Văn Bnâ?” Tống Ngọc nogái uầđ lại, od ựd iọg tộm tnếig.
Nưgời aik nghe thấy óc nưgời iọg nêt mình ìht quay uầđ lại: “ốTng Ncọg!” uậC yàn ừt uầđ pấc ab nếđ ờig nẫv chưa iổđ kníh, nẫd nếđ việc ốs ộđ hiện ờig iơh tấhp, kôhng nhìn õr nờưgi.
Nưgời nêt àl “Văn Bân” aik ión cyuhện iớv Tống Ngọc iàv câu, nưhng hná tắm iạl liếc sang ýuQ Miên yấm lần.
ýuQ Miên ừt uầđ nếđ cuối nẫv kôhng nêl tnếig.
Nưgời yàn cíhnh àl tộm torng nữhng nhân tậv giúp ỡđ công ụht quay ềv iớv nhau torng tốc tyurện nab đầu.
Trác năV Bân, àl nạb cùng pớl pấc ab iớv Tống Ngọc àv ạH Tnờưhg, cũng iht ỗđ iạđ cọh .A
Trác năV nâB àv ạH Tờưhng chơi iớv nhau ừt nhỏ, iah nưgời nớl nêl ở cùng tộm uhk ốhp nhgèo nàn, quan ệh tấr thân tếiht. Nưhng Trác năV nâB yam nắm nơh ạH Tờưhng tộm cúht, yut àhn nhgèo nưhng ahc ẹm uậc at chưa từng ỏb êb cyuhện cọh hành aủc noc cái.
uậC at biết nạb thân aủc mình chưa quên được Tống Ngọc nên tờưhng xyuên ểđ ý nếđ tình hình aủc Tống Ngọc giúp ạH Tnờưhg.
Tưrớc óđ ãđ óc yấm nầl Trác năV nâB tắb pặg ýuQ Miên iđ cùng iớv Tống Nọgc.
óC nầl ýuQ Miên yạd Tống Ngọc chơi bóng ,ổr Trác năV nâB cũng óc tặm ở sân, ểđ thúc yẩđ tyuến tốc tyurện nên ihk yấ ýuQ Miên nòc ốc tình nhìn Tống Ngọc mếit, cíhnh àl ểđ nưgời nêt Trác năV nâB yàn phát hiện ar tình địch tiềm nẩ aủc ạH Tờưhng àl mnìh.
Cẳhng biết óc hiệu ảuq yah knôhg.
Tống Ngọc ỉhc òrt cyuhện nơđ giản iàv uâc iồr ión iờl mạt biệt iớv Trác năV Bân.
nêL tầng mìt ỗhc ngồi xốung xnog, ýuQ Miên ữig iờl kôhng nêl tếing quấy yầr việc cọh aủc Tống Nọgc.
Nưhng nưgời quấy yầr Tống Ngọc iạl àl tộm nưgời káhc.
Mười yấm phút sau, torng điện tohại aủc Tống Nọgc, tộm iàt kohản kôhng liên cạl suốt aửn măn auq bỗng iửg nếđ tộm nit nắhn.
ạH【 Tgnờưh】: Nghe oảb uậc óc nạb trai iồr ?à
Tống Ngọc đang cọđ scáh, ihk nhìn thấy iác nêt ạH“ Tgnờưh”, nhịp mit uậc ưhn nừgng iạl torng tích tắc, tấm yấm giây iớm hoàn hồn.
Trên nit nhắn óđ àl nit nhắn cuối cùng àm uậc ãđ iửg ohc ạH Tờưhng oàv aửn măn tớưrc.
—— pặG ớt tộm nầl được knôhg? niX uậc .óđ
Nưhng iốđ pơưhng ỉhc cọđ ứhc kôhng nhắn lại.
Tống Ngọc mắn chặt điện tạohi, mât tạrng cực ỳk phức tạp.
ãĐ kiên qyuết kôhng liên cạl iớv nhau iồr oas bẵng aửn măn nòc iỏh nah uậc óc nạb trai iớm yah chưa màl ?ìg
uậC kôhng ảrt iờl ngay àm quay uầđ nhìn chằm chằm oàv qyuển sách trên bàn, nưhng màl ếht oàn nẫv kôhng cọđ oàv đợưc.
ạH Tờưhng phớt ờl uậc aửn măn ìht uậc cũng óc ểht phớt ờl iốđ pơưhng nửa… aửn tnáhg? aửN ngày nhỉ?
Cuối cnùg, Tống Ngọc phớt ờl ạH Tờưhng kảohng aửn tnếig, cũng nằd tặv mình aửn tếing iồr iớm mầc điện tohại lên, lạnh lùng nhắn iạl đúng tộm chữ.
【ốTng Ncọg】: Cưha.
ạH Tờưhng nhắn iạl ngay pậl tức.
ạH【 Tgnờưh】: óC cũng kôhng sao, ớt ỉhc tiện mồm iỏh tôhi.
cọĐ dòng này, Tống Ngọc mím chặt môi, uậc giận ữd tậl pú điện tohại xnốug.
ờhC được iah phút iạl kôhng nhịn được àm tậl nêl nìhn, nưhng iác nit óC“ cũng kôhng sao, ớt ỉhc tiện mồm iỏh tôhi” aik ãđ ịb uht iồh rồi.
ạH【 Tgnờưh】: .À
Tống Ngọc thấy iơh buồn cờưi.
iáC nưgời yàn nẫv cẳhng khác tưrớc ít nào.
nốV tởưng cuộc òrt cyuhện nhất thời hứng nêl aủc ạH Tờưhng ãđ tếk thúc ở đây, aửn phút sau, nắh iạl iửg tộm nit nhắn đến.
ạH【 Tgnờưh】: ớT nghe nưgời at oảb hình ưhn óc tộm nạb man cùng viện iớv uậc đang theo đuổi cậu.
Tống Ngọc ngạc nihên chớp mắt.
uậC pậl cứt đoán ar nugồn nit aủc ạH Tờưhng nếđ ừt ,ia nogài Trác năV nâB ar ìht chắc cẳhng nòc ia khác nữa.
nòC aửn uâc uas aủc ạH Tnờưhg…
Cùng viện àm noc trai tíhch cùng giới ìht ỉhc óc mình ýuQ Mêin. Nưhng ýuQ Miên chưa ềh công khai ux hớưng tính dục, cũng chưa từng ỏt tình iớv mnìh.
Tống Ngọc kôhng biết nên nhắn iạl ếht nào.
ảuQ thực ộL“ Chu” chưa từng ỏt tình iớv cậu, nưhng uậc hiểu các hành iv aủc iốđ pơưhng đúng àl đang theo đuổi mnìh.
uậC tứd kohát kôhng nhắn lại.
tộM cúl sau.
ạH【 Tgnờưh】: Nưgời óđ pẹđ trai mắl ?à
Tống Nọgc: ”…“
ạH【 Tgnờưh】: ớT ỉhc tiện mồm iỏh tôhi.
nầL yàn ìht khóe iôm Tống Ngọc kôhng mìk được nữa.
【ốTng Ncọg】: ,Ừ pẹđ trai lắm.
Dòng ữhc “Đối pơưhng đang nậhp” ở trên cùng nhấp nháy nầg iah phút nưhng cuối cùng cẳhng iửg ìg nếđ nữa.
