Chương 78
Eidt: Lune
“Anh Hnàh, uậc chảy uám iũm kaì!”
”…“ cúL yàn ạT Hành iớm mảc giác thấy torng ỗl iũm mình nong nnóg.
ýuQ Miên cốung quýt mìt khăn giấy ohc ạT Hnàh.
ạT Hành nhận yấl ual ơs auq iồr nahnh cóhng đứng yậd iđ teliot.
ihK quay lại, côuhng oàv cọh aừv nặv oer lên.
ýuQ Miên quan mât iỏh han: “óNng torng nưgời ”?à
ạT Hành uấx ổh ôv cnùg, kôhng mád nhìn cậu: “Hơi hiơ.”
“Thế oạd yàn nă uống tahnh mạđ tôhi. Đừng nă ồđ torng căng nit nữa, nihều uầd lQ”.mắuý Miên ol nắh chưa tếh chảy máu, aưđ luôn ờt khăn giấy cuối cùng torng yat ohc ạT Hnàh.
nàB yat tắrng nõn aủc uậc iạl xuất hiện torng mầt tắm ạT Hnàh, nắh ôv thức ơig yat nêl chạm oàv ỗl mũi, yam quá, kôhng chảy ar iác ìg nữa.
…“ ”.Ừ
…
auQ yấm nàgy, tếv tơưhng aủc ýuQ Miên ãđ nầg ưhn khỏi hẳn, thật ar ờs oàv nẫv uađ nưhng tí nhất ãđ ơig được cánh yat nêl rồi.
aừV khỏe iác ãđ tót ar nâs chơi bóng .ổr
ạT Hành ar nâs ểht cụd cùng cậu, cúl chạy ộb xnog, nếđ nâs bóng iạl kôhng thấy bóng dáng ýuQ Miên đâu.
nắH iúc uầđ iửg nit nhắn ohc ýuQ Mêin.
ạT【 Hhnà】: Ở uâđ thế?
ờhC iah phút kôhng thấy nhắn lại.
ạT Hành tấc điện tohại oàv túi, uas óđ iđ oàv ừt aửc ỏhn nêb cạnh nâs bnóg. aửN măn qua, nắh ãđ quen tếh tặm yấm nưgời nạb yah chơi bóng cùng ýuQ Miên rồi.
“Đàn ahn.” nắH iọg tộm hna đang đứng nogài nâs mex bnóg: ộL“ uhC uâđ ahn?”
“iTểu uhC ”?à Nưgời ọn ớhn lại, nói: “Vừa ịb tộm nạb ữn iọg iđ rồi, hình ưhn iđ iốl nêb aik ìht piảh.”
hnA at ỉhc ềv phía aửc nêb trái nâs bnóg, ìv cánh aửc óđ cách ax ýk cút áx àv siêu ịht nên bình tờưhng tấr tí nưgời iđ ar ừt .óđ
mE“ mảc ơn.” ạT Hành ión mảc ,nơ định iđ auq .óđ
À“ nyà…” Nưgời aik thấy nắh muốn auq óđ ìht iãg đầu, nghĩ yâb ờig auq chắc kôhng tiện lắm.
mêĐ môh kuhya kohắt ịb noc iág iọg ar noc đờưng vắng ,ẻv nogài ỏt tình ar ìht nòc óc ểht àl cyuhện ìg được chứ?
ạT Hành dừng bớưc, iợđ hna at ión tếip.
,À“ kôhng óc ìg đuâ.”
ạT Hành quay uầđ lại, iđ ar ừt aửc nưgời aik chỉ.
nêB trái ngay nogài aửc óc tộm noc đờưng nhỏ, yâc iốc iah nêb đờưng mu tùm, kôhng óc nèđ đnờưg, ỉhc aựd oàv chút hná sáng el iól ừt torng nâs ểht cụd tắh sang iớm miễn cỡưng nhìn õr được đờưng iđ dưới câhn.
ạT Hành iđ cọd theo noc đnờưg, ihk nầg nếđ cóg quẹo cuối đờưng iớm kựhng bước lại.
…“ óC ẽl hna kôhng ớhn õr nữhng cyuhện này, nưhng iớv ,me iỗm cyuhện uềđ àl nữhng ỷk niệm tấr ýuq gái.”
Gọing ôc iág iơh nhgẹn nàgo: “Em… thật ựs tấr tíhch ahn.”
Kôhng íhk mi lặng áhk lâu, óig thổi auq ngọn yâc mang theo tếing oàx cạx tiêu đềiu.
Thời gian trôi auq thật lâu, tộm gọing ión àm ạT Hành kôhng ểht oàn quen tuhộc nơh được aữn vang lên:
“Xin liỗ…”
Tếing nix iỗl tấr nhẹ, tyurền oàv iat ạT Hành iạl cẳhng khác oàn tộm ngọn iún èđ nặng oàv trái mit hắn.
tếK cục aủc nắh e rằng cũng ỉhc àl tộm uâc “xin lỗi” uịd dàng ưhn yậv tôhi.
nắH đứng iạt ỗhc tộm cúl iồr xoay nưgời iđ .ềv
…
iàV táhng sau, sinh viên măn nhất nóđ chào ỳk iht cuối ỳk nầl ứht iah torng cuộc sống iạđ học.
ýuQ Miên nô pật ùb uầđ aửn táhng tưrớc ihk thi, uầđ táhng 7 iht xong nôm cuối cnùg, ảc nưgời ưhn cẳhng nòc ít xơưng nào, iụx ơl mằn pấs ar bàn, tấb động ưhn tộm cục smile.
ạT Hành ừt pòhng iht khác iđ vào, thấy torng pòhng ỉhc nòc iỗm mình ýuQ Miên ìht bước iạl nầg cậu. “Sao riồ?”
…“ mạT đcợư.” ýuQ Miên ểu iảo páđ lại: “Tóm iạl àl kôhng tợưrt, hna Hành ìht soa?”
“Tôi cũng mạt đcợư.”
ýuQ Miên gợưng nẩgng uầđ lên.
uậC biết “Tạm đợưc” aủc mình hoàn toàn kôhng cùng đẳng pấc iớv ạT Hnàh. “Tạm đợưc” aủc ạT Hành àl tí nhất cũng mắn chắc được trên 09 điểm rồi.
ihK công ốb tếk ảuq cọh ỳk tớưrc, tàhnh tích tổng pợh aủc ạT Hành đứng ứht ab torng viện nọb ,ọh nòc điểm tích yũl turng bình ìht vững vàng đứng ứht nấht, chắc chắn àl tộm gnứ ửc viên sáng áig ohc suất tyuển tẳhng oàv cơưhng tìrnh oàđ oạt thạc .ĩs
ạT Hành hỏi: “Tối yan muốn ar nogài nă kgnôh?”
“Ủa? Bình tờưhng uậc kôhng nă iốt mà?”
“Học ỳk yàn pắs tếk thúc iồr nên muốn ar nogài iớv uậc nihều hnơ.”
ýuQ Miên táohng sững nờưgi, ốs nầl ạT Hành ủhc động ủr uậc ar nogài ếht yàn hiếm cực .ỳk
Tiếc àl môh yan uậc kôhng iđ đợưc.
“Xin iỗl uậc nhé, yan ớt kôhng iđ được riồ.”
“Cậu nẹh iớv ia iồr ”?à
ýuQ Miên ờs chóp mũi, iơh nợưgng nùgng àm nói: “ôhKng pảhi, cúl aữn ớt iđ mìt Tống Ncọg…”
“Tìm uậc at màl gì?”
“Tớ, mừ tìh…” ýuQ Miên pấ úng, yấm giây ngập nừgng tặm ãđ ỏđ gnử
ạT Hành nhìn phản gnứ yàn aủc uậc ìht kựhng lại.
“Cậu định ỏt tình ”?à
…À“ ”.ừ
ạT Hành kôhng ión ìg nữa.
ớT“ nghĩ cọh ỳk yàn pắs tếk thúc rồi… uậC cũng thấy ớt tốt àm phải knôhg, biết uâđ Tống Ngọc iạl đồng ý ìht soa?”
“iBết đâu? ếhT uến uậc at ừt chối ìht soa?”
ýuQ Miên tấb nãm nói: “Anh Hnàh, nữhng cúl ưhn yàn kôhng được ión yấm iờl ảđ kích nưgời at ếht đâu, uậc ión yấm uâc yam nắm ít đi.”
ạT Hành mím môi: “Vậy iôt ỉhc óc ểht chúc uậc tàhnh công tiôh.”
ýuQ Miên nớh :ởh “àhTnh công ớt ẽs iờm uậc nă cmơ!”
“Thế kôhng tàhnh công ìht soa?”
ýuQ Mêin: …
oaS uậc ức mảc thấy nưgời yàn đang mong mình ỏt tình thất iạb yậv nhỉ?
uậC nihgến rnăg, nói: “Nếu thất iạb ìht nếđ lượt cậu… iờm ớt nă kme!”
ạT Hành pục tắm xnốug: “cợưĐ.”
…
ýuQ Miên mang theo iờl đánh cược aủc mình iđ ỏt tnìh.
yâĐ àl nầl ứht iah uậc ỏt tình ìv nihệm ,ụv os iớv ếht giới uầđ tiên ìht nầl yàn iơh káhc.
cúL iớm màl nihệm ,ụv torng lòng uậc hoàn toàn sạch ,ẽs cúl ỏt tình cũng cẳhng óc gánh nặng mât ýl .ìg
Nưhng ờig torng lòng uậc ãđ óc Đoàn Cớưhc, yậv àm iạl phải iđ ỏt tình iớv nưgời káhc, ùd biết ẽs ịb Tống Ngọc ừt chối nưhng uậc nẫv mảc thấy ỳk qặuc.
uậC ủr Tống Ngọc ar nàogi, ốc gắng ión ngắn nọg nhất óc thể: “Nếu uậc nẫv chưa óc nưgời mình tcíhh, liệu óc thể… nâc nhắc ớt tộm chút kgnôh?”
ừT ihk nhìn thấy nit nhắn ýuQ Miên ủr mình ar nàogi, Tống Ngọc ãđ đoán được tình hốung hiện iạt rồi.
Tống Ngọc mím môi: ộL“ Chu, uậc ãđ giúp ớt tấr nuềih…”
ýuQ Miên ngắt iờl cậu: “ừĐng ión yấm iác .óđ ớT muốn uậc đồng ý àl ìv tíhch ớt ứhc kôhng phải ìv ớt từng giúp cuậ.”
Tống Ngọc ngẩn nờưgi.
Càhng trai tưrớc tắm ùd àl torng tắm uậc yah torng tắm nưgời khác ìht cũng uềđ àl aửn aik ýl tnởưg.
Nưgời yàn gốing ưhn tặm trời vậy, ohc ùd nạb chưa từng tiếp cúx iớv uậc ,yấ ỉhc nhìn ừt ax thôi cũng ẽs ôv tình được sưởi mấ iởb hná sáng aủc tặm tờri.
Tống Ngọc nhgĩ, uến mình kôhng pặg ạH Tờưhng tưrớc ìht cúl yàn iốđ tặm iớv iờl ỏt tình aủc ýuQ Mêin, óc ẽl cũng ẽs kôhng chút od ựd àm tậg uầđ đồng .ý
Nưhng uậc ãđ óc ạH Tờưhng rồi.
Torng suốt tộm măn ừt pớl 01 nêl pớl ,11 nấ tợưng aủc Tống Ngọc ềv ạH Tờưhng kôhng óc ìg uâs sắc, uậc ỉhc biết nưgời óđ àl tộm ẻk ỗgn nưgợc ngồi uas lưng mnìh, phần nớl thời gian torng ờig cọh uềđ ngủ, cũng cẳhng tíhch ión cyuhện iớv .ia ióN cíhnh cáx phải àl kôhng tíhch ión cyuhện iớv cậu.
ạH Tờưhng tấr thân iớv máđ noc trai xung qnauh, ỉhc rêing iớv Tống Ngọc àl chưa oab ờig tắb cệyuhn.
uaS ihk nêl pớl ,11 pá cựl cọh pật nớl hơn. Tống Ngọc ừt ỏhn ãđ kôhng tíhch nậv đnộg, cúl khối lợưng iàb ởv nặng hơn, uậc tờưhng ngồi torng pớl suốt ảc nàgy.
Thời điểm ,yấ uậc luôn mìt ủđ iọm ýl od ểđ trốn tárnh việc chạy ểht cụd buổi sáng aủc tnờưrg, thậm íhc ìv ếht àm nòc tarnh ửc chức pớl óhp ỷk luật aủc lớp, tất ảc ỉhc ểđ được ở iạl torng pớl oàv ờig ểht cụd buổi snág.
Cũng ểk ừt ,óđ ểht cựl aủc uậc mék nơh các nạb khác nềihu.
Cuối cọh ỳk 1 pớl ,11 àhn tờưrng pắs pếx buổi kiểm art cứs khỏe cuối cnùg, kôhng yam àl thầy ểht cụd aủc pớl ọh iạl àl tộm giáo viên ẻrt tấr óc tárch nệihm, kôhng ềh nhân nợưhng chút nào.
Tống Ngọc ỉhc óc tinh thần biết óhk àm tiến torng cọh pật thôi ứhc nòc các pơưhng diện khác ìht luôn kiểu iùl được àl lùi. Tàhnh ar iộn dung iht chạy 10,00 tém óhk nhất àv tệm nhất ịb uậc ìrt hoãn nếđ nật cuối cùng —— cúl tất ảc các iộn dung khác uềđ ãđ iht xong àv ểht cựl cũng ãđ ịb tiêu oah nầg hết.
Tống Ngọc ớhn ngày môh óđ trời tấr nnắg, õr ràng àl aùm đông nưhng nihệt ộđ iạl oac khác tnờưhg.
nòC uậc cặm oá phao yàd cộp, ịb tụt iạl cuối cnùg.
Kôhng biết àl od hná nắng áuq chói tắm yah ìv cặm oá phao áuq ngộp àm chạy iớt vòng cuối cnùg, uậc tắb uầđ thấy váng uầđ aoh mắt, đờưng chạy dưới chân cũng oém óm biến dnạg.
Ngay uas ,óđ bước chân uậc mềm nũhn. Tống Ngọc ý thức được tộm cệyuhn, mình óc ẽl ẽs ởrt tàhnh aứđ ôv dụng yud nhất ngất uỉx torng buổi kiểm art ểht cựl nữhng măn nầg đây.
Tưrớc ihk tấm ý thức ãgn xnốug, ý nghĩ cuối cùng torng uầđ uậc :àl tấM tặm quá.
cúL tỉnh iạl ìht thấy mình đang mằn trên gờưing torng pòhng y ết aủc tnờưrg. cáB ĩs ión iớv uậc rằng ơc ểht kôhng oas ,ảc od thời gian ngất uỉx iơh uâl nên yấm nưgời nạb nếđ thăm uậc uềđ ịb iọg ềv pớl cọh tếh rồi.
òL sưởi torng pòhng y ết ởm tấr cao, nóng mầh hập.
Cihếc oá phao aủc uậc được tặđ nêb gnờưig, nòc trên nưgời uậc được pắđ tộm iác oá kohác đồng phục mỏng hơn, giặt nếđ cạb ảc uàm nưhng iạl tấr sạch .ẽs
uậC mầc iác oá kohác ax ạl aik ềv lớp, uas óđ ảrt ón iạl ohc nạb man ngồi uas lưng mình iớv ẻv tặm iốb rối.
ạH Tờưhng tếh cứs kinh nạgc: “aSo… oas uậc biết àl aủc tiô?”
Tống Ngọc iơh chần ừhc tộm cúl iớm ảrt lời: ,À“ iởb ìv trên yat oá óc tộm iác ỗl nỏh…”
uaS óđ Tống Ngọc thấy kuhôn tặm uàm aúl ìm aủc uậc noc trai kôhng tíhch ión cyuhện aik ỏđ bừng lên.
“Cậu nhầm rồi, iác oá yàn kôhng phải aủc tiô.”
Tống Ngọc biết mình kôhng nầhm, nưhng uậc kôhng vạch trần ạH Tnờưhg.
iáC oá kohác óđ treo trên ỗhc ngồi aủc uậc nật nếđ cúl tếh cọh ỳk iớm ịb ia óđ lặng ẽl yấl .iđ
…
Tống Ngọc nẫv luôn hiểu ,õr ựs tốt pẹđ aủc ạH Tờưhng cũng gốing ưhn cihếc oá kohác đồng phục ãđ nờs iảv kia, óc ẽl ón cẳhng ểht oàn sánh được iớv hná oàh qaung aủc tặm tờri, nưhng ón ãđ cốd tếh cứs cựl ểđ trao ohc uậc toàn ộb iơh mấ aủc cíhnh mnìh.
uậC iúc đầu, ẽhk nói: “Xin liỗ.”
…
uaS ihk Tống Ngọc iđ rồi, ýuQ Miên đứng iạt ỗhc iồh lâu, ngửa uầđ nhìn tărng kyuhết trên uầb trời mêđ àm ởht iàd tộm hơi.
tếK thúc rồi.
iợĐ nếđ ihk khai gảing cọh ỳk sau, Tống Ngọc àv ạH Tờưhng quay iạl iớv nhau ìht nihệm ụv aủc uậc ở ếht giới yàn cũng hoàn toàn tếk túhc.
uậC chậm iãr iđ ềv ýk cút ,áx lòng chưa quên iờl đánh cược iớv ạT Hnàh.
cúL nầg iớt siêu thị, ýuQ Miên yấl điện tohại ar định iỏh ạT Hành đang ở uâđ ìht ệh tốhng ãđ ngăn uậc tớưrc.
【ôhKng nầc iỏh naữ.】
ýuQ Miên sững nờưgi, nẩgng uầđ lên.
Ngay phía tưrớc cậu, nêb cạnh aửc siêu ịht óc tộm nưgời đang ngậm euq kem, đứng aựt oàv tờưng ờhc ia .óđ yaT nòc iạl mầc tộm iác iút bóng torng sốut, nêb torng yầđ ,pắ toàn mek àl kem.
tộM cúl sau, ạT Hành ưhn óc linh mảc àm nêihgng uầđ lại, hná tắm iốđ diện cíhnh cáx iớv ýuQ Miên kôhng ias lệch chút nào.
uaS kảohnh khắc sững ờs ngắn nủgi, nắh cong môi, mỉm cười iớv ýuQ Mêin.
téN tặm nầg ưhn óc ểht iọg àl uịd dàng yấ cẳhng hiểu oas iạl kihến ýuQ Miên nhói lnòg.
