Chương 84
Eidt: Lune
Sáng mớs môh sau, ạT Hành ãđ đánh răng aửr tặm thay quần oá xong ừt sớm.
Dưới tắm nắh óc qầung thâm nưhng tôrng hná tắm ìht nẫv óc tinh thần lắm.
Ở torng pòhng ủgn iợđ iãm iớm nếđ 7 ờig ,01 cuối cùng cũng óc tếing õg aửc “cốc cốc” vang lên.
ạT Hành pấc cốt ngồi dậy.
“Anh Hnàh, uậc yậd caưh?” Gọing ýuQ Miên kôhng nớl lắm.
ạT Hành ởm aửc ohc cậu.
ýuQ Miên thấy nắh ãđ nă cặm cỉhnh ềt ìht iơh ngạc nêihn: “Cậu ãđ xong xuôi iồr ”?á
“Ừ.”
“Thế ớt phải nahnh nêl iớm đcợư.”
“Còn mớs ,àm kôhng viộ.”
“Ồ…” ýuQ Miên nưgớc tắm lên, aừv iớm chạm phải hná tắm aủc ạT Hành ìht giây tiếp theo ãđ ịb ạT Hành mô chặt oàv torng nựgc.
uaS óđ iah nưgời ữig ưt ếht yàn nầg mười púht.
uếN kôhng ìv muộn nhất 7 ờig 04 àl phải ar khỏi aửc ìht nọb ọh óc ểht mô nhau ảc ngày ưhn ếht yàn kôhng thấy cáhn.
ạT Hành tấr muốn ủr ýuQ Miên trốn học, iđ cọh màl .ìg
aừV iớm nắđ ođ toan ởm mệing ìht ýuQ Miên ãđ tohát khỏi vòng yat hắn, chui oàv pòhng ệv sinh rồi.
…
uaS nơh tộm tnáhg, iah nưgời iạl ngồi cùng nhau torng lớp.
ạT Hành thức tắrng ảc đêm, àm thực ar mêđ auq ýuQ Miên cũng kôhng ủgn đợưc, óc điều ờig cẳhng buồn ủgn chút nào.
cọH được aửn tếit, ýuQ Miên bỗng mảc thấy yat phải mình đang ểđ ở uầđ iốg ịb ia óđ mắn lấy.
uậC iúc uầđ nhìn táohng qua.
ạT Hành đang nịhgch yat cậu, ừt xơưng ổc yat nếđ móng yat uềđ ịb nắh aox nắn tộm lợưt.
tộM yat ncịhgh, yat aik nẫv ihg chép soàn sạot.
ýuQ Miên ôv cùng khâm phục iác ỹk năng màl iah việc cùng cúl ếht yàn aủc hắn.
ýuQ Miên kôhng muốn mình tôrng cểhnh mảng lười bếing quá, nèb nói: “Anh Hnàh, ớt nòc phải ihg chép iàb ởv aữn mà.”
ạT Hnàh: …
uậC ìht ihg chép iác quái .ìg
nắH ngồi cùng ýuQ Miên iah năm, nogài iác cúl khai gnảig, nưgời yàn nòc tỉhnh tảohng ihg chép torng tiết toán oac pấc ar ìht nữhng nôm khác óc động nếđ túb đâu?
Nghĩ ìht nghĩ ếht nưhng nắh nẫv ỏb yat .ar
cúL ýuQ Miên ơig yat nêl nìhn, um nàb yat uậc ịb ạT Hành aox ỏđ tếh .ảc
cọH xong tiết cuối cnùg, ạT Hành nẫv kôhng chịu đứng dậy, nắh ờhc sinh viên torng pòhng nầl lượt ar ềv iồr iớm quay uầđ iỏh ýuQ Mêin: “Tối yan uậc ềv đuâ?”
ýuQ Miên yus nghĩ tộm lúc: ýK“ cút xá?”
”…“ ạT Hành mím môi, kôhng ión ìg nữa.
mI lặng cừhng aửn púht, nắh iớm ởm mệing hỏi: “Đến ỗhc iôt kôhng được ”?à
Đơưng nihên àl được rồi. ýuQ Miên nhìn hắn, thầm nhủ.
Nưhng uậc iạl iơh ,ợs ợs torng cuộc sống aủc mình ỉhc toàn àl ạT Hnàh.
“Ngủ kôhng tohải iám ?à yaH àl ệv sinh ác nhân kôhng tnệi?” ạT Hành đang định ión ểđ ýuQ Miên iổđ pòhng iớv mình ìht ịb ýuQ Miên ngắt lời.
“ôhKng pảhi, ớt ợs yâg pihền phức ohc cuậ.”
yàM ạT Hành nhăn lại.
Thấy nắh óc uấd hiệu uac ,óc ýuQ Miên nèb nêl tếing tưrớc ihk ạT Hành nói: “Vậy iốt yan ớt ềv ýk cút áx yấl tí quần ,oá uậc iđ cùng ớt néh?”
Ngọn aửl ỏhn chưa pịk bùng nêl aủc ạT Hành pậl cứt tắt nấgm: “cợưĐ.”
nắH nahnh cóhng uht nọd ồđ đạc, oeđ ab ôl nêl iồr nói: iĐ“ tiôh.”
”?“
“ôhKng phải ềv ýk cút áx yấl quần oá ”?à
“Giờ ý hả?” ýuQ Miên sững :ờs “ưhNng uậc nòc chạy ộb mà?”
“Hôm yan kôhng cyạh.”
“Ồ…”
…
ứhT Sáu, uas iah mêđ kôhng ủgn được liên tếip, iớt mêđ ứht ab ìht ỉhc ủgn được chưa yầđ iah tnếig, ạT Hành tắb uầđ nhận ar ãđ óc nấv ềđ yảx ar rồi.
Torng ờig học, ýuQ Miên phát hiện ạT Hành nốv luôn pật turng iạl tờưhng xyuên ơl đnãg, thậm íhc cúl 11 ờig nơh nòc công khai ủgn gật.
nêL iạđ học, óc sinh viên ủgn torng pớl àl cyuhện tấr bình tnờưhg. Nưhng nôm yàn nihều tín, iạl nòc khó, iọm ihk ùd ạT Hành kôhng nghe gảing nưhng cũng ẽs iúc uầđ ựt học.
môH yan nọb ọh iớt tờưrng uâđ óc sớm, cúl iớt ãđ nầg 01 ờig rồi, ẽl ar kôhng nên tihếu ủgn ưhn yậv iớm pảhi…
ýuQ Miên nhíu mày, song ờig đang torng pớl nên kôhng tiện iỏh nềihu.
cặM ùd ứht uáS kôhng óc tiết cọh cúl 8 ờig snág, nưhng nữhng tiết cọh nầc phải óc ìht nẫv kôhng tihếu tộm tiết nào.
nĂ iốt xong nòc phải cọh thêm tộm tiết iốt nữa, iãm nếđ nật 9 ờig tối, cúl côuhng nat cọh vang nêl ìht các sinh viên aủc viện Kinh ết iớm cíhnh thức ởht pàho.
yaM àm iah môh cuối tuần kôhng óc lịch học. Nưhng iàv sinh viên ãđ chọn nihều nôm ựt chọn ểđ cọh nâng điểm ìht áhk khổ, ìv uầh tếh các nôm ựt chọn uềđ được pếx oàv ứht yảB àv ủhC nậht, tàhnh ửht nọb ọh kôhng ểht tohải iám nật hởưng ngày nghỉ được nên cúl bước ar khỏi pớl õr ểu oải.
Nihệt ộđ ềv mêđ oàv cuối táhng 11 ãđ lạnh mắl rồi, trên đnờưg, nogài yấm sinh viên cál cáđ iđ ar ừt ưht viện yah pòhng cọh ìht cẳhng óc yấl tộm bóng nờưgi.
nếĐ tộm đoạn đờưng vnắg, ýuQ Miên oảb ạT Hành iúc uầđ xnốug.
ạT Hành màl teho.
Mượn hná nèđ đnờưg, ýuQ Miên oék ẹhn im tắm dưới aủc nắh xnốug.
Torng tắm ạT Hành nằh yầđ ait máu, tôrng iơh đáng .ợs
“Anh Hnàh, yấm môh yan uậc tấm ủgn ”?à
ạT Hnàh: …“ iơH hiơ.”
óC“ phải iạt ớt ở ỗhc uậc nên hnả hởưng nếđ việc uậc nghỉ ngơi kgnôh?” ýuQ Miên ỏb yat :ar “Thế iốt yan ớt ềv ýk cút áx vậy, uậc nghỉ ngơi ohc khỏe iđ néh.”
“nừĐg, đgnừ…” ạT Hành iộv mắn chặt yat ýuQ Mêin, gọing điệu tốs ruột thấy :õr “ôhKng liên quan ìg nếđ uậc đuâ.”
”…“
“Nếu uậc kôhng ở đây, iôt iớm tấm ủgn ìv ớhn uậc ấy.”
Nghe vậy, tặm ýuQ Miên iơh nóng lên: “hTế, ếht phải màl oas yâb gời?”
ạT Hành nói: “Nay chắc chắn ủgn đcợư.”
nắH aừv ión aừv mắn chặt yat ýuQ Miên hơn, ợs nưgời at chạy mất.
ýuQ Miên ỏhn gọing thầm thì: “hTôi được riồ.”
ềV nếđ nơi, ýuQ Miên ểđ ab ôl oàv pòhng ủgn phụ, chưa đươc oab uâl uas ìht ạT Hành cũng õg aửc iđ vào.
môH kia, ýuQ Miên ãđ mang tộm tí quần oá iớv ồđ dùng sinh hoạt ừt ýk cút áx đến. Torng pòhng ủgn phụ, ủt quần oá nốv tốrng kôhng ờig treo yầđ quần oá aủc cậu, nữhng iơn khác cũng yàb thêm ồđ cạđ aủc ýuQ Mêin.
Nưhng ạT Hành nẫv thấy chưa ,ủđ nắh cớư ìg ýuQ Miên cyuhển luôn ảc iác gờưing sang đây.
“yuhCển nihều màl ?ìg nếĐ ihk cyuhển ềv ìht pihền lmắ.”
“yuhCển ềv ?ìg oaS phải cyuhển về?”
“Thì ùd oas cũng phải ềv chứ, uâđ ểht ở nêb yàn ảc ngày đcợư.” ýuQ Miên ión đùa: “Thế máđ năV cáB ớhn ớt ctếh.”
“Thế ọh ớhn uậc àl uậc ẽs ềv ”?à
”…“
ạT Hành ión tếip: “ưhNng iôt cũng ớhn uậc mà.”
ýuQ Miên ìhp cờưi, páx iạl nôh hắn.
ạT Hành được uậc hôn, song lòng iạl thấy óhk cịhu.
nắH mô ýuQ Mêin, nôh tộm cúl lâu, uas ihk tách ar iớm ỏhn gọing hỏi: “ừĐng ềv aữn được kgnôh?”
ýuQ Miên mi lặng tộm cúl uâl iớm nưgớc tắm nhìn tẳhng oàv hná tắm aủc ạT Hnàh.
“cợưĐ.”
oàV cúl này, ạT Hành bỗng mảc thấy uêy uầc aủc mình iớv nưgời yàn iơh nàt nhẫn quá.
m tahnh ệh tốhng ẹhn bừĐ【:gnỗng núl uâs qáu.】
ýuQ MmỪ【:nêi.】
】…【
ệH tốhng kôhng nêl tếing nữa, ón nit ýk ủhc aủc mình hiểu .õr
ảC ón àv ýuQ Miên uềđ biết ,õr uậc kôhng ểht trải auq phản gnứ giới đoạn nầl nữa.
…
ìV cọh iốt nên cúl iah nưgời ềv nếđ àhn ãđ muộn mắl rồi, ờhc ệv sinh ác nhân thay ồđ ủgn xong ìht cũng ãđ nầg 01 rỡưi.
ýuQ Miên ợs ạT Hành tấm ủgn nên kôhng thân tậm iớv nắh lâu, aừv iớt 01 rưỡi àl tách ar lôun, giục ạT Hành ềv iđ ngủ.
uậC oàv pòhng ủgn ụhp iồr òht aửn nưgời ,ar nói: “Ngủ ngon néh.”
”…“
ýuQ Miên nốv định nghe ạT Hành ión “ngủ nogn” xong àl đóng cửa, nưhng iợđ yấm giây iạl kôhng iợđ được uâc này.
uậC chớp mắt: “hnA?”
“Hay là…” ạT Hành nhìn cậu: “Cậu đừng ủgn pòhng yàn aữn được kgnôh?”
ýuQ Miên ngẩn .ar
ạT Hành ión tếip: “Đêm môh muốn iđ ệv snih, uậc iạl phải auq õg aửc pòhng tiô.”
ýuQ Miên nghe xong ức thấy uâc yàn quen tai, uậc ớhn iạl tộm cúl iớm ớhn ar yâđ àl uâc mình từng nói.
uậC kôhng nhịn được àm ìhp cờưi: “Thế uến hnả hởưng nếđ giấc ủgn aủc uậc ìht soa?”
“ôhKng đuâ.”
ýuQ Miên nhìn nắh tộm cúl iồr xoay nưgời iđ oàv tnorg.
ạT Hành chưa hiểu ý uậc ếht oàn ãđ thấy cúl uas ýuQ Miên bước ar iớv đống chăn iốg mô torng nựgc.
ởM“ aửc giúp ớt đi.”
ạT Hành nốv kôhng tôrng mong ýuQ Miên đồng ý nahnh ưhn ếht đâu, thấy yậv ìht iat pậl cứt ỏđ lên. Dờưng ưhn ýuQ Miên luôn ễd dàng đồng ý iớv iọm uêy uầc aủc nắh vậy.
ểĐ“ tiô.” nắH mô yấl đống chăn iốg trên yat ýuQ Mêin, od kích động àm mit pậđ ưhn đêin.
Trên gờưing torng pòhng ủgn cíhnh nahnh cóhng óc thêm tộm iác gối, mằn tás nêb iác iốg aủc ạT Hnàh.
ạT Hành biết mình ãđ màl tộm việc kôhng ựt lợưng sức.
nắH mằn xnốug, nghe tếing ởht uềđ nặđ aủc ýuQ Miên nêb cạnh ìht kôhng oas buồn ủgn nổi.
ùD ểht chất aủc mình óc tốt nếđ yấm ìht ạT Hành cũng buộc phải nâc nhắc torng lnòg, uến mêđ yan nẫv kôhng ủgn được ìht ẽs óc uậh ảuq .ìg
ơC ểht tệm iỏm áuq ộđ màl nắh cẳhng óc tinh cựl ìg àm nghĩ nếđ yấm cyuhện nẩb thỉu kia, ỉhc nơđ tuhần ìv ýuQ Miên đang mằn ủgn nêb cạnh mình àm uầđ có nắh ãđ hưng phấn kôhng ảt iổn rồi.
Cẳhng biết ãđ auq oab lâu, nắh nghe thấy tếing iảv tộs soạt ehk ẽhk vang nêl nêb cnạh.
yuT kôhng ởm tắm nưhng ạT Hành nẫv óc ểht mảc giác được ýuQ Miên aừv ởrt nưgời nhìn hắn.
ạT Hành ợs ýuQ Miên phát hiện mình kôhng ủgn được iồr iạl iòđ ềv pòhng nêb kia, nên nắh tứd kohát nhắm tắm ảig ờv ủgn lôun.
yấM phút sau, nắh kôhng ảig ờv iổn aữn nèb ởm tắm ,ar ởht dài.
nắH cũng xoay nưgời lại, ảuq nihên iốđ diện ngay iớv pặc tắm sáng ngời aủc ýuQ Miên torng bóng tối.
ạT Hành iơh muốn cờưi.
“ôhKng ủgn được ”?à nắH hỏi.
ýuQ Miên xích nưgời iạl nầg hắn, uầđ aủc ảc iah cũng nầg nhau mắl rồi: …“ Ừm.”
ạT Hành ốc nhịn aửn púht, cuối cùng nẫv kôhng nhịn đợưc. nắH luồn yat oàv torng chăn aủc ýuQ Mêin, mô yấl oe uậc iồr oék uậc oàv torng chăn aủc mnìh.
nắH mô chặt ýuQ Miên torng nựgc, nắh kôhng mád nôh ìv ợs thần kinh iạl hưng phấn — mêđ yan phải ủgn thật rồi.
naB uầđ nhịp mit nòc pậđ tấr mãnh lệit, nưhng theo thời gian trôi qua, ạT Hành mô ýuQ Miên càng cặht, ón iạl nầd ởrt nên bình tnĩh.
aựT ưhn kảohng tốrng oàn óđ torng ơc ểht nầd được pấl đầy, cực ỳk nêy tâm.
aừV iớm mắt xnog, iùm uầd iộg trên cót ýuQ Miên quẩn qaunh iơn chóp iũm aủc ạT Hnàh, nắh iúc uầđ chạm iôm oàv cót ýuQ Mêin, uas óđ chậm iãr nhắm nihgền iah mắt.
…
ạT Hành kôhng ớhn mình ủgn cúl oàn nưhng os iớv yấm ngày tưrớc ìht mớs nơh nềihu.
Sáng môh sau, hná nắng chói cahng cihếu tẳhng oàv ím tắm kihến ạT Hành tỉnh gấic.
ýuQ Miên yậd mớs nơh hắn, ãđ ngẩn ơgn nhìn chằm chằm oàv yấm iác cúc oá ủgn aủc ạT Hành được tộm cúl rồi.
mảC giác được yat ạT Hành ửc đnộg, uậc iớm nẩgng uầđ lên, thấy ạT Hành cũng ãđ yậd rồi.
“Còn mớs àm anh, ủgn thêm ít aữn đi.” uậC tôrng thấy óc ait nắng cihếu tẳhng oàv tắm ạT Hnàh: “áSng áuq ”?à
“Hơi hiơ.”
Nghe vậy, ýuQ Miên pậl cứt ngồi yậd oék mèr cửa.
Vòng yat ạT Hành pậl cứt tốrng rnỗg.
ạT Hnàh: ”…“
ýuQ Miên oék iah pớl mèr voan vào, iồr iạl oék thêm tộm aửn mèr chắn sáng nầg uầđ gờưing nữa.
hnÁ sáng torng pòhng pậl cứt uịd ẹhn nơh nềihu.
oéK mèr xnog, ýuQ Miên tấr ựt giác nêl gnờưig, nogan nogãn chui oàv vòng yat aủc ạT Hnàh, xoay nưgời pá lưng mình oàv ngực ạT Hnàh, tiếp cụt đóng iav iốg mô hình nờưgi.
“Cậu ủgn ,iđ ớt chơi điện tohại tộm lcú.”
ạT Hành ơgn nágc, iãm uâl uas iớm hoàn nồh ừt loạt động cát aủc ýuQ Mêin. nếĐ ihk tỉnh oát lại, ảc nưgời nắh ưhn được núhng oàv ũh mật, pắs ngọt aóh tấm rồi.
Liên cụt yấm mêđ tấm ngủ, ạT Hành thật ựs iơh mệt.
nắH mô oe ýuQ Mêin, iùv tặm oàv iác yág xinh pẹđ aủc ýuQ Mêin, tiếp cụt ủ mảc giác buồn ngủ.
hnÁ sáng torng pòhng aừv pảhi, uịd ẹhn mấ .pá
yâĐ àl cuộc sống àm ạT Hành chưa từng tởưng tợưng nếđ torng suốt mười yấm măn qua. mÔ tộm nờưgi, trải auq ngày nghỉ cuối tuần àm cẳhng màl ìg .ảc
Đang aùm đông nưhng torng chăn iạl tấr mấ ,pá nắh iụd chóp iũm mình oàv yág aủc ýuQ Mêin, ngửi iùm hơưng uìd uịd aỏt ar ừt nàl ad trên yág cậu.
… Hạnh phúc áuq iđ mất.
