Chương 89
Eidt: Lune
ihK bóng lưng ýuQ Miên pắs biến tấm khỏi mầt mắt, cạL ãD iớm phản gnứ lại: hnA at ioc mình ưhn nưgời ôv hnìh.
uậC chần ờhc tộm cúl iồr iớm giẫm từng cậb tahng iđ xnốug.
Pòhng ủgn trên tầng iah uềđ óc pòhng ệv sinh rêing nêb torng nên chắc chắn nưgời hna trai đáng ghét aik kôhng phải ar nogài ểđ iđ ệv snih.
Xốung tầng oàv ờig yàn kôhng phải uống nước ìht cũng àl nă kyuha…
cạL ãD mảc thấy ảhk năng ứht nhất nớl hơn.
ếhT àl uậc nêy lặng theo uas lưng ýuQ Miên iàv mét.
ýuQ Miên iđ tẳhng iớt ỗhc nầg pòhng kcáhh, tậb đèn, uas óđ nếđ tưrớc iác yâc nước nóng lạnh ở cóg iốđ diện iớv ếhg ôs pha, yấl tộm iác cốc giấy dùng tộm nầl ừt ngăn oék nêb dưới ar yấl nớưc.
Uống xnog, hna òv iác cốc iồr mén oàv tùhng cár nêb cnạh, uas óđ quay nưgời .iđ
Torng suốt áuq tìrnh này, hna kôhng ềh ởm mệing ión iớv cạL ãD iờl nào, cũng cẳhng ềh nhìn uậc yấl tộm cái.
Nưhng cúl ýuQ Miên iđ nêl iạl kôhng tắt đèn. cạL ãD nghĩ tầhm, ìht ar nưgời hna trai đáng ghét aik kôhng hoàn toàn ioc mình àl nưgời ôv hnìh.
uậC nahnh cóhng bưng iác cốc nếđ tưrớc yâc nước nóng lnạh, tór aửn cốc uống tếh iồr tór thêm tộm cốc đầy, uas óđ nặv chặt pắn lại.
cúL iđ xnốug, cạL ãD ãđ ớhn tếh ịv írt công cắt nèđ ỗhc pòhng káhch iớv uầc tahng iồr nên cúl iđ nêl uậc cũng nầl lượt tắt tếh đèn.
ihK uậc nêl nếđ iơn ìht ýuQ Miên ãđ ềv pòhng ủgn ừt lâu.
cạL ãD nhìn cánh aửc đóng ník nêb cạnh tộm cúl iồr yẩđ aửc iđ oàv pòhng mnìh.
…
Táhng Chín khai gảing ýuQ Miên iớm cíhnh thức oàv pớl ,01 nòc cạL ãD ìht đang nghỉ ,èh nếđ táhng Chín cũng ẽs cyuhển nếđ cọh ở tờưrng tiểu cọh nầg đây.
yấM ngày uas ihk cạL ỉhC ưhT nẫd cạL ãD nọd oàv ,ở uầh tếh thời gian ýuQ Miên uềđ cúr torng pòhng ủgn hoặc pòhng ẽv aủc mnìh, ừrt cúl nă ar ìht nầg ưhn kôhng bước ar khỏi pnòhg.
Hạng Ngạn Minh aừv cứt iạl aừv uađ lnòg.
cặM ùd ngày tờưhng gnô kôhng dành nihều thời gian ohc ýuQ Mêin, nưhng ùd ìg cũng àl noc ruột aủc mình nên đơưng nihên tấr tơưhng anh.
nếĐ ngày ứht năm, cuối cùng ýuQ Miên cũng chịu ar khỏi pòhng nogài ờig .nă
aừV xốung tầng tộm ãđ thấy tộm bóng dáng ohn ỏhn đứng tưrớc ủt lạnh giữa pòhng nă àv pòhng bếp.
cạL ãD đang kễing chân iớv tộm chai aữs tươi torng ủt lnạh, yâđ àl ồđ àm Hạng Ngạn Minh tắb uầđ tặđ aum ohc iah hna me đang tuổi nớl ừt môh qua.
iãM cạL ãD iớm yấl xốung đợưc, oàn ờgn uậc nặv iãm àm cẳhng nặv iổn iác pắn cahi.
pắN chai thủy tinh kôhng nặv luôn được àm phải éx iác màng niêm pohng dưới iác pắn tớưrc.
ệH tốhng iợg ý ýuQ Miên cúl yàn óc ểht iđ iớt tung cuhỗi ỹk năng trào pnúhg, uầđ tiên êhc iab nhân tậv phản diện àl ồđ êuq mùa, cẳhng nạh ưhn “úĐng àl ồđ àhn qêu”, uas óđ nâng pấc ộđ lên, nhắc nếđ ẹm aủc nhân tậv phản diện ưhn Y“ cahng ẹm myà”, tung cmobo yàn xnog, kiểu ìg cạL ãD cũng ẽs ịb nổt tơưhng lòng ựt tnọrg.
Nghe ệh tốhng iợg ý xong àm ýuQ Miên mi lặng iồh lâu.
cạL ãD nẫv đang gắng cứs nặv pắn cahi.
yấB ờig ýuQ Miên iớm bước tới: “Đến chai aữs cũng kôhng biết ởm ?à ồĐ …n ncốg.”
hnA aưđ yat mầc yấl iác chai thủy tinh ừt yat cạL ,ãD ngón iác ữig pắn cahi, ngón ỏrt ẽhk cóm tộm iác dưới đáy, pắn chai pậl cứt “cạch” tộm tếing ởm .ar
cạL ãD nhìn anh, yut kôhng muốn mắl nưhng nẫv nogan nogãn ión tộm tnếig: “Cảm nơ hna tiar.”
yấM ngón yat đang mắn thân chai lạnh buốt aủc ýuQ Miên táohng kựhng lại, suýt ịb uâc “cảm nơ hna tari” yàn màl ohc nhũn ảc tim.
ệH tốhng giám tás torng uầđ aD【:hnuy ìrt nhân tậv tihết lập, cọđ theo iôt này: “úĐng àl ồđ àhn quê, y cahng ẹm m”yà.】
cạL ãD aưđ yat muốn nhận lại, nưhng thấy nưgời aik ức iúc uầđ nhìn mình chằm chằm mãi, ẻv tặm ngập nừgng ưhn định ión ìg .óđ
”?“
cạL ãD đang thắc cắm ìht ýuQ Miên bỗng quay tặm sang tộm bên, mầc chặt chai aữs iồr ngửa uầđ ut gnừ .cự
cạL :ãD ”…“
ệH tT】…【:gnốhhủ đoạn tắb tạn nhân tậv phản diện yàn iơh uấ ĩrt iồr .óđ
Uống xnog, ýuQ Miên kôhng ảrt iạl iác chai ohc cạL ãD àm mầc lôun, hna liếc uậc tộm iác yầđ kihêu kíhch iồr xoay nưgời cuhẩn ịb nêl tnầg.
Kôhng ờgn aừv quay iạl ìht thấy Hạng Ngạn Minh đứng chắn tưrớc tặm mình tệh ưhn cứb tnờưg.
“Sao noc iạl tắb tạn em?”
ýuQ Mêin: …
…
ýuQ Miên ịb Hạng Ngạn Minh oék nêl pòhng ủgn trên tầng iah mắng ohc tộm tậrn.
Hạng Ngạn Minh tấr hiểu oạđ ýl aừv mấđ aừv xoa, mắng ýuQ Miên xong iạl tắb uầđ nô nồt ión cyuhện iớv anh: ốB“ biết noc nẫv chưa chấp nhận được cyuhện ìd cạL iớv Tiểu ãD cyuhển voà…”
ýuQ Miên đứng aựd oàv tnờưg, khóe mệing mím tnẳhg, tôrng hna cẳhng óc ẻv ìg àl nghe oàv iat .ảc
Hạng Ngạn Minh ngồi trên ghế, nhìn tằhng noc tấb hiếu àhn mình ỏt ẻv kôhng chịu àm cứt nếđ uađ ảc gan.
“Mai ốb iớv ìd cạL aủc noc óc vệic, iốt kôhng ềv nhà, noc nẫd me trai ar nogài chơi đi.” Hạng Ngạn Minh nêl tnếig.
ểĐ ýuQ Miên chấp nhận cạL ỉhC ưhT torng thời gian ngắn ìht óc ẽl iơh khó, nưhng ýuQ Miên iớv cạL ãD cùng ếht ệh nên chắc kôhng nếđ cứm kôhng aòh đồng đợưc.
Hạng Ngạn Minh ốc tình ểđ iah hna me ở rêing iớv nahu, iồb pắđ tình cảm.
“Con kôhng tcíhh, ia thèm ar nogài chơi iớv aứđ àhn êuq cứh?”
Hạng Ngạn Minh nhìn hna tộm cúl lâu, uas óđ gnô chậm iãr đứng lên, yấl iác yâd lưng torng ủt quần oá .ar
ýuQ Miên pậl cứt iổđ gnọig: iĐ“ uâđ ”?ạ
Hạng Ngạn Minh liếc hna tộm cái: iĐ“ uâđ noc ựt btếi.”
ýuQ Miên uĩb môi: “gnâV.”
…
Ngày môh sau, Hạng Ngạn Minh ảuq nihên ar nogài iớv cạL ỉhC Thư.
nòC cyuhện gnô nặd òd ,á đơưng nihên àl ýuQ Miên kôhng thèm ểđ torng lnòg. Cẳhng nữhng hna kôhng nẫd cạL ãD ar nogài chơi àm nòc iọg yấm aứđ nạb ủr nhau ar nogài uêl lổng ảc buổi snág.
iãM nếđ cúl trưa nắng nnóg, nốb tằhng noc trai kôhng chịu iổn nihệt ộđ nêb nogài ìht iớm óc nưgời ềđ nghị mìt ỗhc oàn tárnh nnóg.
àhN ýuQ Miên nầg nấht, àm đúng cúl môh yan ốb ẹm hna kôhng óc àhn nên ảc máđ qyuết định oàv àhn hna nghỉ tưra.
nẫD nạb ềv nhà, tưrớc ihk ởm aửc iđ vào, ýuQ Miên bỗng kựhng lại, nghĩ iớt tính tến aủc yấm aứđ nạb mnìh.
Nưgời thân iớv hna nhất àl man sinh iơh oéb nêb cnạh, nêt Vơưng Dnơưg, àl nạb thân ừt ỏhn iớv nyugên chủ. yấM măn tớưrc, cúl ýuQ Miên iớm xyuên oàv ãđ phải tấm tấr nihều công cứs iớm chọn ar được tộm nưgời tơưng iốđ nổ ừt máđ nạb èb ôv iốl aủc nyugên ủhc ểđ màl bạn.
nòC iah man sinh nòc iạl ìht uềđ àl nạb ừt iồh pấc 2 iớv ýuQ Mêin.
Tính cách yấm nưgời ọh tấr tốt, nưhng noc trai ở ộđ tuổi yàn iạl óc iơh nihều tật xấu.
Nghĩ iớt torng àhn nòc óc tộm aứđ ẻrt mười tổui, đang ở ộđ tuổi ễd ịb yạd ưh nấht, nàb yat đang ởm khóa aủc ýuQ Miên dừng lại.
“Sao ếht hna Hgnạ?” tộM man sinh dùng nàb yat quạt gió, muốn oàv nêb torng ngồi điều aòh mắl rồi.
ýuQ Miên quay uầđ lại, nói: íT“ aữn oàv àhn đừng ión byậ.”
?“ ìV soa?”
ýuQ Mêin: “orTng àhn óc ẻrt cno.”
“Trẻ cno?” Vơưng Dơưng óhk hểiu: “ởưTng Hạng Thần iđ iớv ẹm uậc iồr mà?”
Hạng Thần àl me trai ruột aủc nyugên ủhc Hạng Nệim, uas ihk Hạng Ngạn Minh yl nôh iớv ợv ,ũc ẹm aủc Hạng Niệm ãđ aưđ Hạng Thần .iđ ỉhC àl uas ihk yl hôn, iah nêb tỉhnh tảohng nẫv ẽs auq iạl ểđ iah hna me pặg nahu.
ýuQ Miên mím môi, páđ óc phần miễn cnỡưg: “ôhKng phải Hạng Tầhn, àl tộm aứđ kcáh.”
yấM nưgời sửng sốt, song pậl cứt hiểu nagy, chắc àl aứđ od ẹm ếk aủc Hạng Niệm nẫd tới.
nọB ọh ar hiệu “OK” biểu ịht ãđ hểiu.
“ạHng Nệim” nặd òd ọh ưhn yậv kôhng phải ỉhc iớm tộm iah lần.
Tưrớc yâđ ihk Hạng Thần nòc ở torng àhn này, nầl oàn ọh nếđ chơi àl “ạHng Nệim” iạl nặd òd ỹk càng tộm lợưt, ngay ảc tộm ữhc cụt cũng kôhng được ión tưrớc tặm Hạng Tầhn. Đúng àl tộm nêt cồung me trai giai đoạn cốui.
“ơưVng Dnơưg, nhất àl uậc đyấ.” ýuQ Miên nheo tắm nhìn man sinh tắrng trẻo oéb tốt tưrớc mặt, eđ dọa: “ừĐng óc ión iác ìg iồđ trụy tưrớc tặm me trai tớ.”
Khóe mệing Vơưng Dơưng giần gậit: …“ ớT màl ìg iớt cứm đó?”
cúL yàn ýuQ Miên iớm ởm cửa.
mảC nhận được iơh tám ừt điều aòh thổi ,ar Vơưng Dơưng sung sớưng xoay iah vòng iạt chỗ. uaS óđ ngồi xốung ếhg ôs ahp torng pòhng káhch iớv máđ bạn.
“Anh Hnạg, chơi game kgnôh?” óC nưgời yấl điện tohại .ar
ýuQ Miên nhíu mày: “ôhKng cơhi, muốn chơi ìht ar niàog.” Mười tuổi àl cúl ễd nihgện game nấht.
ýuQ Miên àl ụrt tộc aủc ảc nóhm, hna ãđ ión kôhng chơi ìht yấm nưgời nòc iạl cũng tấc điện tohại oàv tếh lôun.
Vơưng Dơưng yấl tộm ộb iàb pkoer ừt torng iút :ar “Thế chơi bià!”
“Cậu ịb ởd iơh yấđ ?à Kôhng cơhi, mex tivi đi.”
…“ meX tivi chán lmắ.”
ýuQ Miên tậb tvii, nàt nhẫn cáb :ỏb “Xem tivi àm nòc chán ìht iác ìg iớm úht ịv hả?”
Vơưng Dơưng ởrt yat nhét ộb iàb oàv lại.
Thôi được rồi, ùd oas óc điều aòh àl đợưc.
ýuQ Miên chọn iạđ tộm kênh đang cihếu phim nước nàogi, điều kihển ểđ ở nêb cnạh, ia muốn iổđ ìht đổi.
óC điều phim áhk yah nên kôhng ia động oàv iác điều kihển .ảc
tộM tếing uas phim nếđ nàm cốui, nhân tậv cíhnh ãđ vượt auq thời khắc iốt măt nấht, tốc tyurện nếđ oac tàro.
Đúng cúl này, tộm bóng dáng ohn ỏhn iđ ừt uầc tahng nêb phải ẽr oàv pòhng kcáhh.
Trên tivi pắs nếđ cảnh man ữn cíhnh nôh nahu, yấm tằhng noc trai ngồi trên ếhg ôs ahp dựng tẳhng lưng mong chờ.
Đang mong nógng ìht hình hnả trên tivi tộđ nihên thay đổi, iah noc quái tậv áh ot iác mệing yầđ uám cìhnh hnì trên nàm hnìh.
ảC đám: ”…“
Tôrng thấy yấm nưgời ngồi torng pòhng kcáhh, cạL ãD thản nihên bưng cốc iđ nagng auq tưrớc tặm ,ọh nếđ tưrớc yâc nước nóng lạnh yấl nớưc.
ýuQ Miên đang mầc điều kểihn, nốv àl thấy cạL ãD ở yâđ nên định cyuhển kênh ìv óc cảnh kôhng ùhp pợh iớv ẻrt ,me oàn ờgn iạl ừt tộm cảnh kôhng ùhp pợh cyuhển sang tộm cảnh kôhng ùhp pợh káhc, ếht àl hna pậl cứt mấb cyuhển sang kênh káhc.
cúL này, iác mệing yầđ uám trên nàm hình ãđ biến mất, thay oàv óđ àl kênh nit tức.
aB man sinh nòc iạl ức ếht nhìn chằm chằm oàv nưgời nẫd cơưhng tìrnh đang ởn ụn cười quốc thái nâd na trên nàm hnìh, hná tắm ia yấn uềđ ờđ đẫn.
ỉhC óc mình Vơưng Dơưng liếc tằhng éb đang đứng nêb cạnh yâc nước nóng lạnh àm trợn mắt, torng lòng mâc nín: óC nầc tihết phải yậv knôhg? óC nầc tihết phải yậv knôhg?
cạL ãD yấl aửn cốc uống on bụng iồr yấl yầđ cốc mang .iđ
ẻrT noc tíhch uống nước àl thói quen tốt. ýuQ Miên nhìn bóng lưng cạL ,ãD nghĩ tầhm.
ệH t【:gnốh…】
yấL nước xnog, cạL ãD nhìn auq yấm nưgời ngồi trên ếhg ôs pha, iồr iạl nhìn nit nóng đang phát trên tvii, iôđ tắm neđ dưới hàng im iàd toát nêl ẻv óhk hểiu.
Nhìn hná tắm cậu, ýuQ Miên uac mày, tắg gnọig: “hNìn iác gì?”
yấM nưgời xung qaunh uềđ sững ờs ìv gọing điệu lạnh lùng tắg gỏng aủc anh, nghi ờgn kôhng biết iác nưgời nặd iđ nặd iạl ở aửc nab yãn óc phải àl cùng tộm nưgời iớv nưgời đang ở tưrớc tặm yàn yah knôhg.
nòC cạL ãD ìht quen rồi, uậc yậđ pắn cốc iồr xoay nưgời iđ nêl tnầg.
Vơưng Dnơưg: …
Tằhng nạb uậc at tíhch yâg ựs yấđ ?à
