Chương 91

Chương 91 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

”…“

cạL ãD tậl tarng páđ ná cuối cùng ,ar iah tắm uậc trợn tòrn, ếht àm àl C tậht.

”…“ yaT mắn iác túb chặt hơn, auq yấm giây iồr àm uậc nẫv chưa hoàn hồn.

mâT ếht aủc cạL ãD luôn bình tảhn, ngay ảc ihk ịb cướp tấm chai aữs ìht uậc nẫv óc ểht gnứ ửx bình tĩnh đợưc, iọm ihk ịb ýuQ Miên phớt ,ờl thậm íhc àl aỉm iam ìht torng lòng cũng cẳhng óc ít nợg sóng nào.

cúL tưrớc nghe ýuQ Miên iọg mình àl ồđ“ ncốg”, cạL ãD uềđ ảig ờv ưhn kôhng nghe tấhy.

Nưhng yâb ờig màl iàb ias iồr ịb nưgời at ỉhc ,ar uậc nghe thấy uâc aỉm iam aik àm kôhng oas phớt ờl iđ nổi.

ohC ùd ýuQ Miên nớl nơh uậc tấr nềihu, ohc ùd gnô hna trai tặm yàd ôv ỉs aủc uậc ãđ nêl pấc ,3 tìrnh ộđ kiến thức nốv ãđ kôhng cùng pấc cậb rồi, uậc vẫn… ịb cốs ôv cnùg.

“Xem xong páđ ná ìht uam ềv đi.” ýuQ Miên ờh hững nêl tnếig.

cạL ãD mex xong páđ ná ãđ hiểu ar cách màl iồr nưhng nẫv kôhng chịu nhúc ncíhh.

uậC nảognh uầđ sang nhìn qyuển sách giáo khoa dưới yat ýuQ Mêin, hỏi: “Anh buồn ủgn iồr ”?à

ýuQ Miên kựhng lại: …“ Caưh.”

mớS cũng phải mười tộm ờig hna iớm nhgỉ.

cạL ãD mím môi, uậc tậl sách ềv iác iàb tưrớc óđ ểđ mex iàb tiếp teho, nói: mE“ cũng chưa buồn nủg.”

Mệing ìht ión yậv nưhng torng tắm ãđ kôhng nòc sáng ỏt ưhn tưrớc nữa, õr ràng àl ãđ tệm rồi.

Nhìn khóe iôm mím căng aủc cạL ,ãD ýuQ Miên tinh ý mắn tắb được điều ìg óđ àm chậm iãr chớp mắt.

Hình như, me trai hna áhk àl hiếu tnắhg.

Thấy pắs mười ờig rồi, ýuQ Miên khéo oél xoay iác túb yấm vòng giữa iah ngón tay, đoạn nói: “Vậy iđ mắt tưrớc ,iđ đừng ểđ cúl aữn ủgn tậg torng pòhng ahn.”

cạL ãD od ựd tộm hồi, cuối cùng cũng bôung túb nhảy xốung ghế, ềv pòhng mình mắt rửa, màl ệv sinh ác nâhn.

ờhC mắt xong iồr yấs ôhk cót ãđ àl mười rỡưi.

uậC cặm ồđ ủgn iđ nếđ tưrớc aửc pòhng aủc ýuQ Mêin, yat trái iụd tắm ìv buồn ngủ, yat phải ơig nêl nặv yat mắn aửc định oàv nưhng iạl kôhng nặv đợưc.

aửC khóa trái ừt nêb tnorg.

Hành lang tầng iah kôhng tậb đèn, hná sáng ừt pòhng ủgn aủc ýuQ Miên tắh ar auq ehk aửc oạt tàhnh tộm tệv sáng uàm vàng mac mằn nagng giữa kôhng gian iốt neđ nêb nàogi. õR ràng nưgời torng pòhng nẫv chưa ngủ.

cạL ãD thôi nặv yat nắm, õg aửc iah nầl iồr iọg oàv nêb tnorg: “Anh ơi?”

Kôhng ia ảrt lời.

”…“

cạL ãD ảht yat xnốug, đứng tẳhng nưgời lên, iôđ tắm uậc lạnh lùng nhìn chằm chằm oàv cánh aửc đóng cặht.

ịB aừl rồi.

cạL ãD kôhng mìt được ơc iộh ểđ ỡg cạg lại.

iởB ìv iốt môh sau, gnô hna trai tặm yàd ôv ỉs ãđ xách tẳhng pặc sách oàv pòhng uậc cọh bài.

cọH nếđ chín rưỡi ìht xách pặc ,iđ uas óđ ềv pòhng đóng aửc tiếp cụt cọh bài.

cạL ãD ngay ảc ơc iộh bước chân oàv pòhng ýuQ Miên cũng cẳhng .óc

uaS tộm tuần học, cạL ãD ãđ áhk aòh nhập iớv các nạb torng lớp.

yuT nẫv kôhng tíhch ión cyuhện nưhng uậc iạl tấr được thầy ôc nạb èb uêy mến.

cạL ãD tôhng minh cọh gỏii, tàhnh ar việc uậc tí ión cũng ởrt tàhnh biểu hiện aủc ựs “ognan nnãog”, ãđ yậv dáng pấd nòc aư nhìn nên các nạb torng pớl ia cũng tấr tíhch cậu.

Nưgời yud nhất kôhng aư uậc àl Pơưhng ửT Hào. Bình tờưhng cạL ãD kôhng ủhc động yâg ựs oab giờ, nưhng iỗm nầl phản nòđ uậc luôn óc nảb lĩnh kihến nưgời at cứt điên nêl đợưc.

iởB thế, ừt uas ụv xung tộđ môh uầđ khai gnảig, uâm tuhẫn giữa uậc iớv tằhng éb pậm pạm ngồi nàb tưrớc cẳhng nữhng kôhng uịd xốung àm ngày càng nihgêm tọrng hơn.

ờiG ar cơhi, cạL ãD ừt àhn ệv sinh ềv lớp, ôc éb ngồi cùng nàb quay sang nhìn uậc iớv ẻv tặm ngập nnừgg.

iợĐ cạL ãD ngồi xốung ghế, ôc éb iớm viết tộm uẩm giấy ỏhn iồr yẩđ sang ohc cạL .ãD

[ơưhPng ửT oàH ỏb uâs oàv pộh túb aủc uậc đó.]

Nưgời màl cyuhện uấx cúl yàn đang cười trộm ở phía tưrớc nên ôc éb kôhng mád ởm mệing nhắc ởhn trực tếip.

cạL ãD nhìn táohng qua, uas óđ viết iạl oàv uẩm gấiy: [Cảm nơ néh.]

[Cậu óc ểht mượn ồđ dùng cọh pật aủc mình dùng nè.]

[ôhKng nầc đuâ.]

Viết ảrt iờl xong uâc này, cạL ãD ởm pộh túb ,ar ảuq nihên thấy yấm noc uâs oéb cún ních đang mằn nêb tnorg.

ôC éb tôrng tấhy, pậl cứt oék ếhg cách ax uậc .ar

cạL ãD mầc yấm noc uâs bằng yat knôhg, uas óđ oék iác yág oá thun aủc Pơưhng ửT oàH đang iúc uầđ cắđ ý ở nàb tưrớc iồr mén yấm noc uâs đang ọgn nugậy oàv tnorg.

iaH giây sau, torng pớl cọh nồ oà vang nêl tộm tếing oàg úr thảm tếiht.

cạL ãD ngồi xnốug, túr tộm ờt khăn giấy tớư ừt torng pặc ,ar iúc uầđ ual tay.

Pơưhng ửT oàH aừv oàg aừv ũig ,oá iớt ihk yấm noc uâs nầl lượt iơr tếh ừt torng oá xốung đất, uậc at iớm hoàn nồh khỏi nơc hảong ợs nab đầu, cứt ìht mảc thấy aừv cứt aừv uấx .ổh

Thẹn áuq aóh gậin, uậc at mầc iác pộh túb bằng tắs trên nàb lên, đánh ảrt bằng pơưhng pháp nyugên thủy nấht.

óĐ àl pậđ mạnh iác pộh túb bằng tắs aik oàv uầđ cạL .ãD

ồĐ bằng sắt, ãđ ếht Pơưhng ửT oàH nòc béo, cứs cũng kỏhe, ohc nên cúl pậđ pộh túb oàv uầđ cạL ãD phát ar tếing õr .ot

cạL ãD ịb pậđ ohc váng ảc đầu, àm iác nưgời aừv ar yat cũng ịb giật mình lôun.

Pơưhng ửT oàH pắl bắp: “Tớ, tớ…”

uậC at chưa pịk ión tếh uâc ãđ thấy tihếu niên tưrớc tặm lạnh lùng gơưing mắt, pặc tắm neđ yál aik nhìn uậc at chằm chằm kôhng chớp mắt.

cạL ãD kôhng giỏi ửx ýl yấm cyuhện av chạm chân tay, bình tờưhng uậc cẳhng oab ờig ểk iớv ẹm ềv cyuhện ở tnờưrg, cũng kôhng tíhch mách thầy .ôc

Nưhng uậc biết aọd nưgời káhc.

iốĐ diện iớv iác nhìn lạnh oẽl kia, Pơưhng ửT oàH pậl cứt ngồi pịhch xốung ghế, uậc at muốn ión nix iỗl nưhng iạl ngại kôhng ởm mệing đợưc, ếht àl ức lúng túng nhìn trân tốri.

yấM giây sau, uậc at mầc iác pộh túb aủc mình nahnh cóhng quay nưgời lên, aựl chọn trốn tnárh.

cạL ãD ơig yat ờs ỗhc ịb đnáh, áhk đau, nưhng kôhng oas .ảc

uậC nhìn Pơưhng ửT oàH ngồi đằng tưrớc õr ràng ãđ nogan nơh nihều àm pục tắm xnốug, cẳhng thèm ểđ ý nếđ nữa.

iốT ềv nhà, nă mơc xnog, cạL ãD ềv pòhng mình cọh bài.

tộM cúl sau, uậc nghe thấy tếing aửc pòhng ởm ar ìht biết àl ýuQ Miên iđ vào.

iaH hna me uềđ thấy kôhng nầc tihết phải õg aửc pòhng nahu, ìv cùng giới tníh, tuổi cát cũng nầg tơưrng đnơưg, cùng giới tníh, nơh aữn aửc óc khóa nên uến nầc thay ồđ ìg ìht ức khóa aửc iạl àl đợưc.

ýuQ Miên mầc sách vào, ngồi xốung nêb trái nàb cọh aủc cạL .ãD

ảC iah kôhng ia chào iỏh ,ia ngồi oàv nàb àl tắb uầđ iúc uầđ tậl scáh.

Ở cuhng nêy bình được tộm tnếig, ýuQ Miên ãđ giải qyuết xong đống iàb pật torng ngày iồr nghỉ ngơi chốc lát.

Ỷ mình oac nơh nên hna óc ểht ôv ưt iúc uầđ nhìn aứđ me trai đang pật turng màl bài, mex cạL ãD viết từng bước giải trên giấy náhp.

ohC nếđ ihk tộm sinh tậv uàm xanh tìhnh lình xuất hiện trên tarng giấy tnắrg, nốu oé iác mình àm chậm iãr .òb

ýuQ Mêin: ”…“

cạL ãD cũng tôrng thấy ẻk tọl lưới òb ar ừt pộh bút, uậc bình tĩnh mén ón oàv iạl pộh bút.

—— ôV tình ểđ tós tộm con, ngày iam ảrt iạl ohc tằhng oàn óđ vậy.

mâT tạrng aủc ýuQ Miên tếh cứs phức tạp, hna nhìn iám cót aõx tung aủc cạL ,ãD nghĩ mex iớv tính cách aủc Hạng Niệm ìht nên yạd ẻrt noc biết phải nôt tọrng iọm sinh mnạg, kôhng được tắb lung tung ếht nào.

hnA đang lẳng lặng nhìn xoáy cót trên đỉnh uầđ cạL ãD ìht kựhng lại.

cạL ãD bỗng mảc thấy bóng nưgời nêb cạnh động đậy. yaT ýuQ Miên vươn auq phía uas yág cậu.

Ngay uas ,óđ ổc cạL ãD ịb ia óđ ẹhn nàhng oék qua.

Thân trên aủc cạL ãD tấm tăhng bnằg, trán đụng oàv iav phải aủc ýuQ Mêin.

uậC ốc gắng ngồi tẳhng nưgời lên, nưhng giây tiếp teho, ýuQ Miên iạl nêihgng nưgời ềv phía cậu, yat phải ữig chặt yág cậu.

cạL ãD thấy hna trai đang ngồi tấr nầg mnìh: “hnA?”

ýuQ Miên név yấm nọl cót ủr tưrớc trán cạL ,ãD nhìn tếv ỏđ bằng uầđ ngón yat ở ỗhc thái dơưng nal nầd nêl iồr nẩ oàv nữhng iợs cót neđ náhnh phía trên aủc cậu.

“rTán ịb màl soa?”

cạL ãD sững nờưgi, song kôhng ión .ìg

uậC biết ýuQ Miên ãđ nhìn thấy ỗhc môh yan ịb Pơưhng ửT oàH pậđ túrng bằng pộh bút. iáC tếv óđ thật ar kôhng nòc uađ nữa, nưhng od nòc tí tuổi nên ad ễd ểđ iạl uấd tếv ihk av đập.

Khóe mệing ýuQ Miên chậm iãr mím xốung nưhng gọing ión nẫv ảig ưhn ờh hnữg: iA“ đhná?”

Nghe cách iỏh aủc anh, torng tắm cạL ãD táohng hiện nêl ẻv khác tnờưhg.

uếN àl ẹm nhìn tấhy, chắc chắn ẹm ẽs ol lắng iỏh óc phải uậc ãđ đánh nhau iớv nạb oàn yah knôhg.

Giữa iah cách iỏh yàn óc tộm ựs khác biệt cực ỳk iv dệiu.

uậC chớp mắt, iúc uầđ xnốug, kôhng ión .ìg

ýuQ Miên nghĩ ar điều ìg ,óđ nèb iổđ sang uâc káhc: “Con uâs od me tắb ”?à

nầL yàn cạL ãD nogan nogãn ảrt lời: “ôhKng ”.ạ

”…“

ýuQ Miên nhìn kuhôn tặm nogan nogãn ôv iạh aủc cạL ,ãD mât tạrng tếh cứs nặng .ền

hnA ỏb yat ar khỏi iác trán aủc cạL .ãD

cạL ãD kôhng biết yus nghĩ phức pạt aủc hna trai mình cúl này, iạl càng kôhng biết rằng ỉhc iớv tộm uâc ảrt iờl àm hình tợưng aủc mình torng uầđ ýuQ Miên ãđ ởrt tàhnh aứđ éb đáng tơưhng ịb tắb tạn ở tnờưrg.

ịB đnáh, iạl nòc ịb nưgời at ỏb uâs oàv pộh bút…

“Anh ,iơ me kôhng đánh nhau iớv ia htế.” cạL ãD mắn yấl tạv oá aủc ýuQ Mêin: “Anh đừng ión iớv mẹ.”

aừV tứd iờl ìht nghe thấy gọing ión kiểu kôhng nòc ìg thất vọng nơh aữn vang nêl trên đỉnh đầu: “Kém ciỏ.”

cạL :ãD ”?“

uậC nẩgng uầđ lên.

ýuQ Miên nhìn uậc iớv hná tắm mex tnờưhg: ịB“ đánh àm kôhng biết đánh iạl ”?à

”…“

iồR iạl cười khẩy tộm tnếig: aR“ nogài đừng ión àl me trai anh, uấx ảc mtặ.”

cạL :ãD ”…“ ìhT nốv óc định ión đâu.

Ngày môh sau, ờig nat cọh aủc tờưrng tiểu cọh trực tộuhc.

Tờưrng aủc cạL ãD óc áhk nihều yuq định ềv ờig nat học, uas ihk tất ảc các khối pớl nat học, toàn ộb cọh sinh nogại úrt phải pếx hàng ở cổng tnờưrg, ia nầc nóđ ìht iợđ nưgời iớt đón, ốs nòc iạl iớm được giải nát ar .ềv

cạL ãD iđ theo hàng ar iớt cổng tnờưrg.

ỉhC óc tuần uầđ tiên khai gảing àl Hạng Ngạn Minh kôhng nêy mât ểđ uậc ựt ềv nhà, oảb cáb mâL nếđ đón, nòc uas óđ uậc toàn ựt iđ ộb ềv hết.

cạL ãD đứng ở giữa hnàg, cihều oac aủc uậc os iớv nạb cùng tuổi ở cứm turng bnìh, kôhng oac cũng kôhng tấhp.

Đang ờhc giải nát ểđ ,ềv hná tắm liếc táohng auq uhk cựv nêb nogài bỗng tắb pặg tộm iám cót ỏđ cựr tắb mắt.

cạL ãD iụd tắm yấm iác lềin, tởưng mình nhìn nầhm.

ờiG yàn kôhng phải ờig nat cọh aủc tờưrng turng cọh trực tộuhc, nơh aữn nưgời aik cũng cẳhng óc ýl od ìg nếđ đây.

Nưhng ihk iám cót ỏđ iổn tậb yấ tiến nếđ nầg hàng ũgn aủc cọh sinh pớl ,5A cạL ãD buộc phải thừa nhận nưgời nếđ đúng àl hna trai mnìh.

ýuQ Miên nẫv đang mìt kiếm bóng dáng cạL ãD torng hnàg, nưhng iạl kôhng biết mình ãđ ịb nưgời at quan tás ừt uầđ nếđ chân rồi.

hnA cặm đồng phục tờưrng turng cọh trực tộuhc, iah gnố quần uềđ nắx tếh lên, chân oac chân tấhp, oá kohác đồng phục ởm pahnh ,ar uas lưng oá nòc óc yấm ữhc ýk bằng túb ạd ủđ loại màu, pặc tắm dưới iám cót ỏđ cắs néb ôv cnùg.

iáC oá kohác yàn àl ồđ ýuQ Miên iđ mợưn, gnố quần cũng od hna mạt thời nắx lên.

Nưhng torng tắm cạL ãD iạl kôhng phải vậy.

uậC nhìn pohng cách nă cặm kiểu cọh sinh ưh hỏng aủc ýuQ Miên àm mi lặng iồh lâu, hình tợưng cọh sinh giỏi tặm yàd ôv ỉs àm ýuQ Miên ãđ oạt dựng torng mât írt cạL ãD yấm ngày tưrớc ờig bỗng pụs ổđ mầ .mầ

ìhT ar bình tờưhng ở tờưrng hna trai iạl ưhn ếht này?

Hết chương 91

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha