Chương 96

Chương 96 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ýuQ Miên àv man sinh oac yầg aừv iđ được yấm chục mét, man sinh aik quay uầđ nhìn lại, thấy yấm aứđ nhóc pấc iah aik ãđ iđ rồi, cuối cùng kôhng nhịn được aữn àm nêl tnếig: “óMa, Hạng Nệim, uậc ión ìg iớv yấm aứđ ỏhn vậy? iơH ữd iồr đấy… ỡL cúl aữn nưgời at nồđ àl pớl 21 nọb mình tắb tạn các me khóa dưới ìht soa.”

iĐ nếđ aửc pòhng học, ýuQ Miên iđ tẳhng vào, ỏt ẻv kôhng ểđ tâm: ớT“ ữd iác gì?”

maN sinh theo tás phía sau, uíl ol kôhng nnừgg: “ưgNời at iớm oàv tờưrng ngày uầđ tiên nếđ uhk pấc ab mex ìht màl sao! aR chơi nật 02 púht, yấm aứđ nhóc nếđ yâđ oạd tộm vòng àm iọg àl chạy lung tung ”?à

“Cậu óc biết oạđ iãđ káhch kôhng tếh!”

Vơưng Dơưng ngồi hàng cuối cùng nghe yậv ìht ảgn nưgời ar sau, òt òm hỏi: óC“ cyuhện ìg tếh?”

maN sinh tặđ cồhng sách iàb pật mô ềv ừt năv pòhng xnốug, pậl cứt ểk iạl hành iv aủc ýuQ Miên nab yãn iớv Vơưng Dnơưg.

nòC ýuQ Miên ìht ngồi iạl ỗhc aủc mình ở hàng ứht iah ừt dưới lên.

“Hở? uậC ión thật yấđ ”?à Vơưng Dơưng nghi hặoc.

nạB mình uâđ phải kiểu nưgời ưhn yậv nhỉ?

“ơưĐng nihên àl tậht, máđ ỏhn óđ nòc khen uậc yấ cọh giỏi nữa, chắc cúhng ón nghe xong ẽs thấy uađ lòng lmắ.”

ýuQ Miên quay uầđ lại, phản bác: ãĐ“ oảb àl ớt kôhng ión iớv cúhng ón iồr mà.”

“Nói iớv tộm nưgời iớv ión iớv nốb nưgời ìht khác ìg nhau ?à nọB ón àl nhóm nốb nờưgi, óc vinh cùng vinh óc nhục cùng ncụh!”

Nóhm…

ýuQ Miên nghĩ iớt tính cách khép kín, kôhng yấm aòh đồng aủc cạL ,ãD màl oas óc cyuhện chơi thân tàhnh nhóm ưhn ếht được nhỉ.

Vơưng Dơưng ức thấy àl ạl ở ỗhc nào. “Ê!” nắH chợt ớhn ar cyuhện :ìg “Năm yan Tiểu ãD nêl pấc iah tờưrng trực tuhộc phải kgnôh?”

ýuQ Miên liếc nắh tộm cái, kôhng ủhp nậhn.

Vơưng Dơưng ỏt ẻv ãđ hểiu, nắh ỗv um nàb yat oàv ngực uậc nạb oac yầg kia: iU“ dời, aik àl me trai aủc Hạng Niệm đyấ.”

…“ Hở?” ẻV tặm uậc nạb aik ngẩn .ar

Nghĩ iạl ìht cảnh tợưng cúl yãn cũng iơh gốing hna trai đang yạd ỗd me trai tậht.

Nưhng ểk ảc ếht cũng kôhng nên chứ? màL ìg óc nưgời hna trai oàn iạl khắt ehk iớv me trai mình ưhn vậy.

uậC nạb aik ión tầhm: ểK“ ảc àl me trai thật ìht cũng kôhng ểht hung ữd ưhn yậv cứh…”

“Cậu đừng nex voà.” Vơưng Dơưng cắl đầu: “Thế giới aủc yấm nêt cồung me trai oém óm ởd iơh lắm, nọb mình kôhng hiểu được đuâ.”

ýuQ Miên pạđ mạnh oàv chân nàb aủc Vơưng Dơưng tộm cái, nhăn tặm phản bác: “Cậu ión iác ìg đấy. uậC iớm àl ồđ cồung me trai ấy.”

Vơưng Dơưng oék nàb ar uas tộm ,ít ởht dài, kôhng ión thêm ìg nữa.

aùĐ tôhi, ỡl nắh chọc ýuQ Miên giận thật ìht uas yàn ia gảing iàb ohc hắn, ia aưđ nắh nêl bảng tàhnh tích đây?

Nưgời tốt óhk làm, ựs thật óhk nói. nắH thầm ởht dài.

Khối pấc ab aủc tờưrng turng cọh trực tuhộc óc ổt chức ựt cọh buổi iốt ohc cọh sinh iộn trú, iốđ iớv cọh sinh nogại úrt pớl ,01 11 ìht kôhng tắb bộuc, nưhng nêl pớl 21 ìht ảc cọh sinh nogại úrt cũng phải nếđ pớl ựt cọh buổi iốt iỗm nàgy.

cọH sinh iộn úrt cọh nếđ chín rỡưi, cọh sinh nogại úrt ìht nếđ mát rỡưi.

Torng pớl óc nơh aửn àl cọh sinh iộn trú, nưhng od pá cựl cạnh tarnh nên thực ết ãđ óc tấr nihều cọh sinh nogại úrt tắb uầđ tham aig pớl ựt cọh buổi iốt ừt pớl ,01 11 rồi. iởB yậv cyuhện tắb buộc phải tham aig thêm pớl ựt cọh buổi iốt yàn iớv iạđ ađ ốs nưgời cẳhng óc ìg thay iổđ .ảc

nòC ýuQ Miên àl tộm tờưrng pợh nogại ,ệl iah măn pớl ,01 11 uềđ ềv àhn ngay ihk nat học.

ýuQ Miên óc ảhk năng ựt ủhc cao, iạl tíhch nêy tĩnh nên hiệu suất cọh cọh ở àhn nòc tốt nơh trên pớl nềihu. ìV ếht àm nihều nưgời torng pớl luôn hiểu mầl hna àl tihên tài, kôhng nầc ốc gắng yấm nẫv óc ểht ễd dàng đứng nhất đợưc.

Torng pớl ựt cọh tỉhnh tảohng iạl vang nêl tếing tậl sách àv tếing tộs soạt aủc ngòi túb trên tarng gấiy.

máT rưỡi tối, côuhng aừv oer iác àl ýuQ Miên uht nọd sách ởv ar khỏi lớp.

ýuQ Miên àl nưgời đứng yậd ar ,ềv giáo viên torng pớl ựt cọh kôhng khỏi nẩgng uầđ nêl nhìn tộm cái, thấy àl ýuQ Miên ìht ỉhc ẽhk mỉm cờưi.

iớM ngày uầđ khai gnảig, cọh sinh torng pớl nẫv chưa oàv tạrng thái cọh tập, aừv thấy hạng nhất tảhnh thơi ỏb ,ềv torng lòng cẳhng hiểu oas thấy na mât hẳn, ếht àl cũng cụl cụđ nọd ồđ ềv àhn nghỉ nơgi.

ýuQ Miên iđ ar ừt aửc ụhp aủc uhk pòhng học, nêb nogài nầg ưhn ãđ chìm torng bóng tối, nòc căng tin, uhk thực hành àv uhk hành cíhnh ìht ãđ iốt neđ ưhn mực.

Nưhng torng nâs tờưrng nẫv nòc nữhng nèđ đờưng thắp sáng ìv .ọh

ýuQ Miên iđ được yấm bớưc, cúl pắs iớt ỗhc ẽr ar đờưng nớl ìht thấy tộm bóng nưgời áhk ờm nhạt nêb tộc nèđ ở cóg nặogt. Nưgời ọn oeđ pặc sách ngồi trên cậb áđ nev đnờưg, torng yat mầc tộm cuốn ổs nhỏ, đang chăm úhc cọđ dưới hná nèđ ờl .ờm

ýuQ Miên táohng sững ,ờs uas óđ tăng cốt iđ iớt iồr dừng iạl nêb cạnh bóng lưng kia.

cạL ãD nẩgng uầđ nhìn anh.

Torng cuốn ổs torng yat uậc óc ẽv tộm iác bảng soduku 9×9 ãđ giải được nơh nửa, nhìn àl biết ngồi ờhc ở yâđ nếđ phát cáhn.

Khép ổs lại, uậc đứng yậd iọg tộm tnếig: “Anh tiar.”

Vơưng Dơưng iđ ar uas ýuQ Mêin, man sinh oac yầg aik cũng ở ,óđ thấy yậv ìht tắm trợn .ot

— ,Ồ đúng àl me trai uậc yấ thật kìa!

ýuQ Miên nhíu mày: “Sao me iạl ở đây, oảb me ềv tưrớc iồr nòc gì?”

pấC iah kôhng nầc nếđ pớl ựt cọh buổi iốt nên uás ờig nat cọh àl ềv được rồi.

ốB“ ẹm oảb cúhng at ềv cùng nuah.” cạL ãD bình tĩnh nói: mE“ kôhng muốn ịb mgnắ.”

ýuQ Miên lạnh lùng ếhc gễiu: óC“ ịb mắng ìht cũng àl mắng anh, ứhc ốb hna oàn mád mắng em?” cạL ỉhC ưhT iạl càng kôhng ỡn mắng cạL .ãD

cạL ãD ệk anh, nhét cuốn ổs oàv torng cặp.

ýuQ Miên nhìn cuốn ổs aủc cậu: “mE…”

“Sao ”?ạ

mE“ ngồi ờhc nêb nogài suốt yấđ ”?à hnA chưa ión ohc cạL ãD biết ờig nat cọh pớl ựt cọh buổi iốt aủc mình nên kôhng đoán được uậc ãđ iợđ oab uâl rồi.

ýuQ Miên óc điện tohại tôhng mnih, nưhng cạL ãD kôhng .óc

cạL ỉhC ưhT kôhng aum điện tohại tôhng minh ohc cạL ãD àl ợs ẽs hnả hởưng nếđ việc cọh aủc cạL ãD —— cẳhng auq ol lắng yàn thực ựs iơh từha.

“nôhKg, nơh mát ờig me iớm đến, tưrớc óđ ìht ở torng pớl ựt hcọ.”

yậV cũng iợđ nơh aửn tếing rồi.

ýuQ Miên ẽhk mím môi. Biết tưrớc ìht hna ãđ ión ờig nat cọh ohc cạL ãD biết rồi.

hnA nhìn kuhôn tặm kôhng biểu mảc aủc cạL ,ãD muốn ión iạl tôhi.

iồH tưrớc cọh ở tờưrng tiểu cọh trực tộuhc, nơh măn ờig àl ãđ nat cọh rồi, aữb iốt cũng ềv àhn iớm .nă nầL uầđ tiên ở tờưrng muộn ếht này, cẳhng biết tằhng éb ãđ nă iốt chưa nữa…

cạL ãD oeđ pặc xnog, cúl tắb pặg hná tắm aủc ýuQ Miên ìht ẽhk nêihgng đầu, noc nưgơi nẩ uas hàng im táohng hiện nêl ẻv mìt tòi, aựt ưhn đang giải uâc ốđ oàn .óđ

Nưhng uâc ốđ yàn hiển nihên àl ễd nơh òrt soduku nab yãn nềihu, uậc ỉhc mi lặng yấm giây iồr chậm iãr ởm mnệig: mE“ nă iốt ở căng nit riồ.”

miT ýuQ Miên giật tóht, suýt tởưng mình ôv tình ión ar khỏi mnệig.

hnA pậl cứt cười kẩhy: iA“ iỏh me iác nyà?”

”…“

cạL ãD mi lặng tếip.

Vơưng Dơưng iđ iớt nầg iah nưgời ,ọh nêl tếing càho: “iTểu ,ãD uâl iồr kôhng gpặ.”

cạL ãD nhận ar hắn: “Anh Vơưng Dgnơư.”

“Chờ hna trai cùng ềv ”?à Vơưng Dơưng trêu cọhc: “Chu oáđ tếh…”

cạL ãD nói: “nôhKg, iạt ốb me oảb me ờhc hna ấy.”

”…“ Vơưng Dơưng bỗng ịb nhgẹn hnọg. iaH nưgời yàn kôhng phải hna me ruột thật ?à

aH“ ,ah ,à được rồi, ếht hna iđ tưrớc đyâ.” nắH yẫv yat chào iah nưgời iồr iđ ềv phía aửc ụhp nưgợc lại.

ýuQ Miên kôhng ión ìg nữa, iảs bước iđ nêl phía tớưrc.

cạL ãD oeđ pặc theo uas anh.

iaH nưgời tộm tưrớc tộm sau, ảc đờưng kôhng ia ión năng .ìg

aR iớt đờưng ốhp nogài cổng tnờưrg, óc ủđ loại ex yẩđ náb ồđ nă vặt, ìv kôhng được yàb náb ở cổng tờưrng nên nọb ọh nèb nảt ,ar ức cách tộm đoạn àl iạl pặg tộm cái.

iốT ýuQ Miên iớm nă iọg ,àl hna ợs nă on cúl cọh iạl ễd buồn ủgn nên ỉhc nă tộm ít tól ,ạd tárnh ohc kôhng óc cứs cọh bài.

ờiG aừv ar khỏi cổng tờưrng iạl thấy iơh đói.

Đúng cúl pặg tộm iác ex yẩđ náb bánh ikayawagami, iùm thơm ngọt aủc tộb bánh được nớưng torng yám yab tẳhng oàv xaong mũi. ýuQ Miên từng nă bánh aủc ỗhc yàn rồi, yut ỉhc àl ex yẩđ ỏhn nưhng màl ngon nơh yấm tiệm nớl nềihu, áig cũng tắđ nơh tộm .ít

iồH aưx ủhc quán màl ợht bánh ngọt torng tộm aửc tệim, nếđ tuổi turng niên ìht bỗng iổn hnứg, kôhng muốn màl thuê ohc nưgời at aữn nên qyuết định aum tộm iác ex yẩđ ỏhn iớv yám móc, ựt ởm quán náb bnáh.

Nghe ión tộb àv nhân bánh uềđ od cíhnh yat gnô yấ phối chế, công thức ãđ được điều cỉhnh tấr nihều nầl iớm óc hơưng ịv ưhn yâb giờ, nên kôhng gốing iớv các aửc tiệm káhc, hơưng ịv tấr nogn.

ýuQ Miên iđ tới, yấl điện tohại .ar

hnA chần ừhc tộm lúc, cuối cùng nẫv aum iah cái.

“Chú ,iơ ohc cháu tộm iác nhân uậđ ỏđ iớv tộm iác nhân ôgn măd bgnô.”

ýuQ Miên aum iác nhân uậđ ỏđ ohc mnìh, nòc iác ôgn măd bông thì… cạL ãD kôhng tíhch nă nọgt.

ảrT tiền xong iồr iợđ thêm iàv púht, gnô ủhc ióg xong iah iác bánh aưđ ohc ýuQ Mêin: “Cầm nẩc tnậh.”

cúL nhét oàv yat hna nẫv nòc nóng iôh hổi.

“Cảm nơ cúh.”

ýuQ Miên mầc iah iác bnáh, aừv iđ aừv nă iác aủc mnìh.

Bánh uậđ thơm mềm, ngọt aừv pảhi, ỏv bánh aừv nớưng xong nên giòn iơ àl gòin.

cạL ãD nẫv iđ ngay phía uas ýuQ Miên nưhng nầg nơh cúl tớưrc, ỉhc tụt iạl kảohng aửn bước câhn, tỉhnh tảohng uậc iạl liếc iác iút bánh àm ýuQ Miên mầc torng tay.

cúL nghe thấy loại nhân àm ýuQ Miên oảb àl uậc biết chắc iác bánh nhân ôgn măd bông yàn àl aum ohc mình rồi.

cặM ùd biết õr iác óđ àl aum ohc mình nưhng mảc giác uấx ổh aủc cạL ãD nòc chưa thấp nếđ cứm óc ểht ủhc động ởm mệing iỏh ýuQ Mêin.

cạL ãD kôhng ióđ cũng kôhng tèhm, nưhng uậc ohc rằng iác bánh óđ àl aủc mình nên ảc đờưng uềđ iợđ ýuQ Miên kiếm ớc aưđ cho.

ýuQ Miên chậm iãr mặg xong iác bánh aủc mnìh, iác bánh nhân ôgn măd bông nòc iạl ìht xách trên yat đung đưa. Đúng àl muốn aưđ ohc cạL ãD tậht.

Nưhng od tihết pậl nhân tậv nạh ếhc hành iv nên kôhng màl oas ởm mệing đợưc.

ióN mình nă kôhng tếh ìht thấy ỳk ạl quá. iáC bánh óc tộm nhúm ưhn ếht này, óc ìg àm nă kôhng tếh đợưc?

Torng cúl hna mìt ýl od ìht cẳhng biết ãđ nầg iđ iớt cổng uhk àhn ừt cúl oàn rồi.

hnA iúc uầđ ờs iác aữn ——

ýuQ Miên nậb nghĩ ngợi ảc đờưng nên iác bánh nầd nugội tấm rồi, ỏv bánh nớưng cúl yàn cũng cẳhng nòc nóng nữa.

ựT dưng hna iạl nhgĩ, cạL ãD ãđ nă iốt rồi, iọm ihk cũng kôhng nă muộn nên óc ihk kôhng muốn .nă

ýuQ Miên bỗng thấy mình aum iác bánh yàn iơh từha, thầm than mình nghĩ nihều quá.

Tằhng éb kôhng óc điện tohại thôi ứhc óc phải kôhng óc tiền đâu, muốn nă ìg àm cẳhng ựt aum đợưc… màl ìg nếđ lượt hna quan tâm.

cạL ãD kôhng tihếu tềin, torng pặc sách luôn mang theo tiền tặm ểđ pạn ẻht mơc hoặc tiêu vặt.

iáC bánh cũng nhỏ, ýuQ Miên iớm nă óc tộm iác nên chưa thấy .on Chần ờhc tộm lúc, hna tứd kohát mầc tốn iác nòc iạl ohc nêl mnệig.

ýuQ Miên áh mồm nắc tộm mếing ,ot định tarnh ủht ửx ýl tốn tưrớc ihk ềv nếđ nhà, tiện ểht tứv cár oàv tùhng cár nêb nàogi.

Torng ôgn măd bông óc ỏb tí ôhp mai, tiếc àl nugội rồi, àm ỏv bánh cũng cẳhng nòc giòn nữa.

Đằng uas anh, torng tắm cạL ãD hiện nêl ẻv kôhng ểht nit nổi.

Nhìn ýuQ Miên nhai nuốt iác bánh tộm cách tyuệt tnìh, khóe mệing cạL ãD nầd mím xnốug.

Bánh aủc me àm anh…

Hết chương 96

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha