Chương 101
Eidt: Lune
cạL ỉhC ưhT àv Hạng Ngạn Minh ừt nâs yab ềv chưa nếđ 6 giờ, ếht nưhng cúl ềv ãđ thấy cạL ãD ãđ aửr tặm xong ừt tầng iah iđ xốung rồi.
ảC iah nưgời uềđ sửng sốt.
cạL ỉhC ưhT nhìn cồhng tộm iác iớm quay uầđ hỏi: “iTểu ,ãD oas yậd mớs vyậ?”
cạL ãD kôhng ảrt lời.
“Anh con… oab ờig ềv ”?ạ
”…“ cạL ỉhC ưhT mi lặng iồh lâu: “Sớm ìht óc ẽl tếT ẽs về.”
…“ Vgnâ.”
“Giờ nẫv nòc mớs lắm, yah noc nêl ủgn cúl aữn ?iđ àM kôhng buồn ủgn aữn ìht ẹm màl aữb sáng ohc noc nhé? cáB mâL chưa tiớ.”
“ôhKng nầc uâđ ”.ạ ióN xnog, cạL ãD quay nưgời nêl tnầg.
…
uaS ihk ýuQ Miên iđ rồi, thời gian iah ợv cồhng ở àhn nihều nơh tưrớc thấy .õr
cặM ùd biết iah hna me bình tờưhng kôhng thân nhau nưhng ọh nẫv ợs cạL ãD ẽs mảc thấy ôc nơđ uas ihk ýuQ Miên ,iđ ohc nên ảc iah uềđ ốc gắng pắs pếx thời gain, muốn uầb nạb iớv cạL ãD nihều hơn.
Cẳhng auq cạL ãD thấy hành iv yàn kôhng nầc tihết iớv mình ohc lắm, cũng cẳhng óc chút ý nhgĩa nào.
iởB ìv nưgời thân tihết nhất iớv uậc ãđ kôhng nòc àl ốb ẹm ừt uâl rồi.
Ngày tớưrc, cũng óc cúl nghỉ đông nghỉ ,èh ýuQ Miên ẽs tarnh ủht yấm ngày auq àhn Lơưng Minh Hyuên ở iàv môh iớv Hạng Tầhn.
iớM uầđ cạL ãD nòc tởưng nầl yàn ýuQ Miên iđ iồr cũng ẽs gốing ihk …yấ
ểĐ uậc ở àhn tộm mnìh, ảc ngày uềđ ựt iạt nhàn nhã.
ýuQ Miên kôhng ở tnờưrg, buổi iốt cạL ãD kôhng nầc phải nếđ uhk pòhng cọh aủc khối pấc 3 ờhc nếđ mát rưỡi iớm ềv àhn nữa.
uậC nat cọh cúl uás ờig iồr ềv tẳhng àhn nă tối, uas óđ mang pặc sách nêl tnầg, tiếp cụt cọh bài.
uậC iùv uầđ màl bài. iớT ihk nàm mêđ bôung xnốug, xung qaunh ởrt nên nêy tĩnh đáng .ợs
Tưrớc aik õr ràng cũng nêy tĩnh ưhn vậy, nưhng ựs nêy tĩnh môh yan iạl gốing ưhn noc úht haong nẩ pấn ãđ lâu, năc pòhng nêb cạnh tấm iđ nưgời canh gác, ón pậl cứt áh iác mệing yầđ uám aủc mình ar ểđ nuốt cửhng nưgời at oàv nêb tnorg.
cạL ãD ở torng bụng aủc “yên tnĩh” ỉhc thấy óhk chịu ôv cnùg.
Tưrớc ihk iđ ngủ, uậc bưng iác cốc ar khỏi pnòhg, nhìn táohng auq năc pòhng nêb cnạh. Kôhng óc hná sáng ừt dưới cánh aửc tắh .ar
iọM ứht uềđ iốt .mo
Sáng mớs môh sau, cạL ãD thức yậd ưhn tờưhng .ệl
cáB mâL nếđ àhn ọh Hạng ừt tấr sớm, màl xong aữb sáng iồr ểđ nêl nàb .nă
Mình cạL ãD cihếm ảc iác bàn, iốđ diện kôhng tộm bóng nờưgi.
uậC iúc uầđ nă snág, mười phút ãđ giải qyuết xong ồđ nă torng đĩa, uas óđ đứng yậd oeđ pặc sách nêl lnưg.
“Bác mâL ơi.” uậC nêl tếing iọg cáb mâL đang tất tậb torng bếp.
“iƠ.” cáB mâL yẩv yẩv iah iác yat đang aửr uar iồr quay nưgời lại.
“Sau yàn cáb màl ồđ nă sáng tiện ohc cháu mang iđ cọh được kôhng ”?ạ cạL ãD nhìn bác: “hCáu muốn nă trên đgnờư.”
”…“ cáB mâL sửng sốt, tộm cúl uas iớm hoàn hồn, tậg uầđ nói: “ưĐợc cứh.”
cáB mâL cờưi, nói: “Lên pớl 8 rồi, iàb ởv cũng nặng dần, nă trên đờưng cũng tiết kiệm được thêm thời gnai.”
cạL ãD ỉhc “nâvg” tộm tnếig.
Thời gian cạL ãD ở àhn giảm hẳn.
uậC ỉhc ửht ềv àhn cúl nơh uás ờig được yấm môh iồr .ỏb Cuối cùng uậc nẫv ở iạl tờưrng nă tối, uas óđ ngồi cọh torng pớl ựt cọh nếđ iốt mộun, cọh xong ìht ar nâs ểht cụd chạy ộb tộm lúc.
Tưrớc ihk nêl pấc ,2 hoạt động ểht thao yud nhất aủc cạL ãD ỉhc óc chạy ộb buổi sáng od tờưrng ổt chức hàng nàgy.
uaS ihk bước oàv tuổi yậd ìht ở pấc ,2 óc ẽl od ơc ểht đang phát tirển nên uậc tờưhng thấy tệm iỏm torng ờig học, ohc nên iớm muốn nậv động ểđ nâng oac tinh thần nẫl ểht lực.
Cẳhng auq cúl tưrớc ýuQ Miên nòc ở yâđ nên ý định yàn nẫv luôn ịb cág lại. Chạy ộb àl nôm ểht thao yud nhất cạL ãD thấy hứng thú, uậc kôhng tíhch yấm nôm “náo nệiht” áuq cứm aik lắm, chạy ộb iớv uậc àl vừa.
cúL chạy ực il dài, uầđ có hoạt động ảc ngày được ảht lnỏg, uậc óc ểht mạt thời ểđ tộm ốs ý nghĩ ôv nhgĩa cihếm ức mât írt mnìh, uas óđ ẽs thấy ẹhn nhõm nơh nềihu.
…
cọH ỳk iah pớl 8 tắb đầu.
ồH pậL nộl nưgời tộm cái, nhảy nếđ nêb cạnh cạL :ãD “Anh Lạc, tếT iạđ ac ớt óc ềv kgnôh?”
Nghe vậy, Kổhng ũV Trăn cũng kôhng nhịn được àm quay uầđ lại.
cạL ãD páđ ngắn gọn: “gnôhK.”
ýuQ Miên oảb tếT kôhng ềv đợưc, ión àl phải tham aig iác ìg óđ od tờưrng ổt cứhc.
Thực ar giữa ỳk cũng óc ngày nghỉ nưhng kôhng nếđ tộm tầun, iđ iđ ềv ềv iơh pềihn.
“À…” ồH pậL ởht iàd tiếc nốui: “áSng yan cúl chạy ,ộb ớt nòc nát cód iớv yấm aứđ pớl 7 torng uâc cạl ,ộb kôhng ờgn máđ pớl 7 măn yan nòc chưa nghe thấy nêt iạđ ac ớt oab gời!”
Nhân tậv uám tặm ưhn iạđ ac mình uưl iạl oab nihêu tyurền tyuhết ĩv iạđ ưhn thế, ếht àm máđ khóa iớm iạl kôhng ia bếit. ồH pậL cắl đầu, pób ổc yat ởht dài.
ýuQ Miên tốt nihgệp rồi, yut ngày tưrớc iổn danh nưhng màl ìg óc ia torng tờưrng ức treo nêt hna ở mệing iđ tyuên tyurền hàng nàgy, hốung ihc nọb ọh iớm nêl pấc …2
Khóa iớm kôhng biết cũng tấr bình tnờưhg.
“Thì soa?”
“Nên ớt ãđ ểk iạl ựs tích aủc iạđ ac ohc nọb ọh nghe tộm lượt ”!á
Khóe mệing cạL ãD giật gậit: “Cậu đừng óc màl hỏng tahnh danh aủc hna trai tớ.”
Nghe vậy, ồH pậL tấb nãm phản cáb yấm câu.
uậC at aựt oàv nàb nêb cạnh cạL ,ãD quan tás uậc tộm cúl iồr tộđ nihên hỏi: “Này hna Lạc, ờig uậc oac oab nihêu riồ?”
“ôhKng bếit, chưa đo.”
“Sao ớt mảc giác uậc oac nêl nihều phết đyấ?” ồH pậL os tay, đáon: “hCắc pảhi… 1m65 nhỉ, óc điều nẫv nùl qáu.”
”…“
cạL ãD ờh hững liếc uậc at tộm cái.
“ưhNng àm iớm aửn măn ãđ oac thêm 5 6 cm.” ồH pậL kôhng khỏi uíl lỡưi: “Cậu oac nòc nahnh nơh ớt ngày tưrớc naữ.”
ồH pậL pihền muộn os uầđ mnìh: ớT“ ảc măn ỉhc oac thêm óc aửn cm.”
óC nưgời iđ nagng auq aỉm tộm câu: “Cậu oac aữn àl chọc tủhng trần àhn đyấ.”
ồH pậL cười eH“ ”eh cực ỳk cắđ .ý
cạL ãD ảuq thực oac nêl nềihu.
Bước oàv pớl ,8 giai đoạn yậd ìht muộn màng aủc cạL ãD iớm tohng ảht chạy đến, thậm íhc nòc oal ùv .ùv
iaH măn kôhng oac thêm ít nào, ýuQ Miên aừv iđ iác àl cạL ãD tắb uầđ oac tọv lên.
Mình măn pớl 8 này, nầg ưhn iỗm táhng cạL ãD iạl óc cihều oac mới.
nơH aữn àđ phát tirển yàn nẫv chưa óc uấd hiệu dừng lại.
iaH ợv cồhng uềđ mảc thấy tấr ngạc nihên ềv giai đoạn yậd ìht tộđ ngột aủc cạL ,ãD ừt óđ ềv sau, thức nă trên nàb nă aủc àhn ọh Hạng ngày càng ởrt nên giàu dinh dỡưng hơn, ưhn ểht ợs rằng khẩu phần nă àhn mình kôhng ỡđ iổn kiểu nớl kihếp nưgời aủc cạL ãD vậy.
Cuối pớl ,8 cạL ãD ãđ ừt ủc iảc chưa iớt tém uás tọv tàhnh tộm tihếu niên tahnh út tém bảy.
Kuhôn tặm nẫv pẹđ ưhn ,ũc nưhng iác dáng tihếu niên oac oár tẳhng pắt aik kôhng nòc kihến nưgời at nhầm uậc àl noc iág nữa.
tếH cọh ỳk được nghỉ ,èh torng pòhng kcáhh, cạL ỉhC ưhT nhìn cạL ãD iồr cười nói: “Mới tộm măn ãđ khác nẳh ếht này, ờhc hna noc ềv chắc kôhng nhận ar noc mtấ.”
cạL ãD kựhng lại.
Thật ?ư
uậC quay đầu, nhìn ềv phía ủt kính ở pòhng kcáhh, thấy bóng mình phản cihếu torng .óđ
Chắc àl oac hơn, iav óc ẻv cũng rộng nơh ìht pảhi.
Nưhng hàng ngày đánh răng aửr tặm yah mắt aửr uậc uềđ nhìn mình torng gơưng nên kôhng thấy thay iổđ mấy.
Hạng Ngạn Minh cũng cờưi: “Đợi hna noc ềv kiểu ìg cũng ịb noc màl ohc giật mhnì.”
”…“
Nghe vậy, cạL ãD kôhng nhịn được àm tởưng tợưng ar tén tặm aủc ýuQ Mêin.
Torng mất kníh, gơưng tặm ơm ồh aủc tihếu niên dờưng ưhn đang ởn ụn cờưi.
…
ýuQ Miên aum év ềv oàv uầđ táhng ,8 yám yab ạh cánh oàv buổi cềihu. cạL ỉhC ưhT àv Hạng Ngạn Minh aừv yah óc ểht iđ nóđ hna ở nâs yab uas ihk nat làm.
Hạng Thần măn yan 11 tổui, aừv iớm nêl pớl ,5 ảc măn kôhng được pặg hna trai àm khóc nêl khóc xốung yấm nầl ở àhn rồi.
aừV nghe oảb ýuQ Miên pắs ềv àl tắb uầđ năn ỉn ẹm ión muốn pặg hna tari, ếht àl Lơưng Minh Hyuên oảb iàt ếx aưđ Hạng Thần sang nêb yàn ừt môh tưrớc ýuQ Miên .ềv
7 ờig tối, cạL ãD nêy lặng ngồi torng pòhng kcáhh. nòC Hạng Thần ìht kôhng giấu iổn ựs phấn kíhch aủc mnìh, ức ít iạl chạy ar ởm aửc nhìn ar nàogi.
Kôhng thấy ia iạl đóng aửc iđ vào, ngồi xốung nêb cạnh cạL ,ãD nưhng chưa pịk mấ mông ìht iạl đứng yậd iđ ar nnógg.
ứC ếht pặl iđ pặl iạl yấm lần.
tếK ảuq kôhng ụhp yấm vòng iđ ar iđ oàv nógng aủc Hạng Tầhn.
nầL ứht uás uậc nhóc chạy ar aửc cníhh, aừv định ờs oàv yat mắn ìht aửc ãđ cạch cạch ởm ar ừt nêb nàogi, mèk theo óđ àl tếing bánh ex vali am tás trên tặm đất.
Nghe thấy tếing này, hná tắm cạL ãD nầg ưhn nhìn sang ngay pậl tức.
ỉhC thấy tộm nưgời ìv nôb ab đờưng ax nên cót iat iơh iốr xuất hiện ở cửa.
“Anh t!iar!” Hạng Thần oal oàv lòng ýuQ Mêin.
ýuQ Miên sửng tốs iớv nưgời oal oàv lòng mnìh, kôhng ờgn Hạng Thần cũng snag.
cúL yãn ngồi trên ,ex Hạng Ngạn Minh kôhng ión cyuhện yàn iớv anh.
Đúng cúl này, Hạng Ngạn Minh oék vali oàv cửa, cạL ỉhC ưhT theo ngay uas ông.
ýuQ Miên iúc nưgời ếb Hạng Thần lên, cười ỗd dành uậc nhóc tộm lúc.
hnA muốn nhìn tộm nưgời khác torng nhà.
ýuQ Miên nưgớc tắm lên, hná tắm chạm phải cạL ãD aừv đứng yậd đang ừt pòhng káhch iđ tới.
Kảohnh khắc mầt tắm giao nahu, iôđ tắm mang ý cười aủc ýuQ Miên tọl oàv tắm cạL .ãD
ụN cười aik àl dành ohc Hạng Tầhn, nưhng iạl ịb pé phải chia ohc mnìh.
Kuhôn tặm ýuQ Miên nầg ưhn kôhng khác ìg cúl ,iđ nưhng cạL ãD ức mảc thấy ạl mẫl ếht nào.
Mười nốb tổui, ộđ tuổi àm thẩm ỹm nầd hình tnàhh. ảC tộm măn kôhng gặp, kuhôn tặm àm uậc ãđ nhìn quen ừt uâl aik ờig phút yàn iạl ưhn “đâm sầm” oàv trái mit cậu. iôĐ tắm aik nẫv neđ mẫs ưhn mực, kuhôn tặm cũng cẳhng ềh thay đổi, nưhng từng tén mày, sống mũi, ờb môi, yan iạl ởrt nên õr tén áuq đỗi, kihến cạL ãD bỗng chốc nhận kôhng .ar
Đang àl thời điểm nóng nhất ,èh ýuQ Miên xốung khỏi cbain yám yab tám ,ẻm nêb nogài oá thun tắrng nòc kohác thêm tộm iác oá kohác mnỏg, cúl ếb Hạng Tầhn, xơưng ổc yat mảnh kảhnh ộl ar tộm đạon, đờưng tén xinh pẹđ ôv cnùg.
tấR nihều nạb torng pớl uềđ óc oas ,ữn oas man mình tcíhh. cạL ãD chưa oab ờig mảc nhận được yấm kuhôn tặm được xưng àl “hTần têin” aik tốr cuộc pẹđ ỗhc nào.
Thẩm ỹm aủc uậc bỗng chốc tàhnh hnìh, àv kuhôn tặm tưrớc tắm ởrt tàhnh tiêu cuhẩn yud nấht.
iốĐ tặm nhìn nhau iàv gâiy, iah hna me uềđ iơh tấm ựt nêihn.
ýuQ Miên ảht Hạng Thần xnốug, chậm iãr bước nếđ tưrớc tặm cạL ãD iồr dừng iạl tưrớc nưgời cậu.
tắM cạL ãD nẫv ưhn ĩd vnãg, khóa chặt iọm biểu mảc aủc ýuQ Mêin, kôhng muốn ỏb ỡl tấb ức chút thay iổđ nào.
uậC thấy õr ựs ngạc nihên ỏhn éb hiện nêl torng iôđ tắm neđ kia. Biểu mảc yấ trên kuhôn tặm luôn ỏt ar lạnh lùng aik ởrt nên cuốn ùh ôv cnùg.
ãĐ“ cao… oac ếht yàn iồr ”.à ýuQ Miên mẩl mẩb iồr quay ,iđ uas óđ iạl ión ỏhn tộm câu: “Đến sống iũm hna riồ.”
ìhT thầm xnog, hna iđ vòng auq cạL ãD oàv pòhng kcáhh, thái ộđ tấr lạnh nạht.
Hạng Ngạn Minh tôrng iác cách iốđ ửx khác biệt õr ràng aủc hna iớv iah aứđ me trai àm uađ ảc đầu, nưhng ýuQ Miên aừv iớm ,ềv uâl iồr kôhng pặg noc nên gnô kôhng ỡn ởuq tcárh, ỉhc đành cười yá yán nhìn cạL ,ãD đoạn xách vali aủc ýuQ Miên nêl tầng iah tớưrc.
Nưhng àm thực ar gnô kôhng nầc phải thấy yá náy.
cạL ãD đứng iạt chỗ, hàng im yàd pục xốung ehc iđ ý cười torng mắt, uậc thầm nhủ: ờhC iah măn aữn hna ,ềv me ẽs nòc oac nơh ảc anh.
