Chương 109
Eidt: Lune
ýuQ Miên ở àhn tộm ngày iồr iạl ởrt ềv tiếp cụt màl vệic.
tộM tuần sau, cạL ãD tắb uầđ măn cọh mới, pớl 21 ểk ảc cọh sinh nogại úrt cũng phải ở iạl cọh thêm tiết ựt cọh buổi tối. tộM tuần cọh uás nàgy, ỉhc óc iốt ứht yảB iớm được ềv sớm.
Tiết cọh cuối cùng oàv cihều ứht Bảy, kôhng íhk torng pớl thực nihgệm hiếm ihk tohải iám ưhn thế, nếđ ảc tếing cọh sinh ảrt iờl nghe cũng iuv ẻv nẳh lên.
Đang àl tiết tậV ,ýl nôm àm cạL ãD cọh giỏi nấht.
nắH iúc đầu, hiếm ihk oàn iạl iờd tắm khỏi qyuển scáh.
ờiG nắh kôhng nòc năb kohăn nấv ềđ iạt oas mình iạl óc lòng cihếm uữh mãnh liệt iớv ýuQ Miên nữa, nyugên nhân óc àl ìg ìht ờig cũng cẳhng nòc quan tnọrg, ìv nắh ãđ óc cách giải qyuết rồi.
iờL kyuhên aủc cáb ĩs aưđ ar àl oảb nắh kiểm soát lòng cihếm uữh aủc nảb tâhn, ữig kảohng cách iớv ýuQ Mêin.
Nưhng cạL ãD ãđ mìt ar được tộm cách káhc, trái nưgợc nẳh iớv iờl kyuhên aủc cáb .ĩs
uếN hna trai ãđ tíhch hắn, yậv ìht việc nắh ểđ cặm ohc mah muốn aủc nảb thân phát tirển óc ẻv cũng cẳhng oas .ảc
nòC ềv việc tình mảc aủc nắh iốđ iớv ýuQ Miên tốr cuộc óc bình tờưhng yah kôhng ìht cạL ãD kôhng buồn mìt hểiu.
ỉhC nầc hna trai óc ểht ở nêb cạnh mình iãm iãm ìht nữhng ứht khác uềđ kôhng quan tnọrg.
iáC túb xoay yấm vòng giữa iah ngón yat cạL ,ãD yus nghĩ aủc nắh nầd yab ax hơn.
cạL ãD tíhch yus tính uhc tàon, nắh óc thói quen mìt ar tộm loạt nấv ềđ ẽs phải iốđ tặm torng tơưng ial iồr phân tích từng iác một.
Ngày phát hiện ar yấm cứb tarnh ,óđ cạL ãD ãđ cụl tung pòhng ẽv aủc ýuQ Miên lên, uas óđ tấm ảc tộm mêđ ìv phải khôi phục iạl ịv írt aủc từng ứht tộm ưhn nab đầu, ểđ mảđ oảb rằng ýuQ Miên ẽs kôhng phát hiện ar iác .ìg
Loại tarnh ưhn vậy, ýuQ Miên ỉhc ẽv iỗm mình hắn. nắH cáx định yâb ờig ýuQ Miên ỉhc tíhch tộm mình mnìh.
ỉhC nầc mìt cách kihến hna yấ nẫv luôn tíhch mnìh, kôhng ểđ hna yấ nhìn nưgời khác àl đợưc.
nòC ềv phía ốb ẹm ìht mạt thời chưa nầc vội. iaH nưgời ọh nẫv nòc trẻ, ảc iah cũng từng trải auq nihều sóng óig iồr nên kôhng nầc áuq ol ìv cứt giận àm hnả hởưng nếđ cứs kỏhe.
Cùng mắl ìht ịb đánh yấm tậrn, cạL ãD thấy mình chịu nòđ áhk ,nổ gnứ óhp được tốt.
nấV ềđ nớl nhất hiện ờig àl hna trai kìa…
cạL ãD mầc chặt iác bút.
Muốn hna yấ vượt auq iác oàr nảc óđ àl điều tấr khó…
Torng thời gian aửn tiết học, cạL ãD nầg ưhn ãđ nghĩ xong toàn ộb nấv ềđ nẫl iốđ scáh.
Côuhng nat cọh aừv reo, cạL ãD mầc điện tohại nêl cuhẩn ịb xốung nâs ểht dục. nầL tưrớc ỏb ỡl cuộc iọg aủc ýuQ Miên ìv kôhng mầc điện tohai cúl iđ chạy nên ờig iđ chạy nắh cũng mầc ảc điện tohại theo lôun.
nắH aừv ar khỏi aửc pớl ìht nhận được điện tohại aủc ýuQ Mêin.
ýuQ Miên iớm ar khỏi công ,yt tiện đờưng éhg auq tờưrng nóđ nắh lôun.
cạL ãD pậl cứt quay oàv lớp, oeđ pặc cuhẩn ịb .ềv
Kổhng ũV Trăn iđ nagng auq nắh tính iđ ệv snih, thấy yậv ìht tuhận mệing hỏi: “Lạc ,ãD môh yan uậc kôhng ar nâs chạy ”?à
“mỪ.” cạL ãD ôv thức muốn ión thêm tộm uâc àl “Anh iôt nếđ đón” ìht bỗng ớhn iớt ộb dạng phấn kíhch aủc Kổhng ũV Trăn iỗm ihk nhắc nếđ ýuQ Mêin, nắh àm ión ìht kiểu ìg nạb yấ cũng ẽs ar cổng tờưrng iớv mnìh.
nạB yấ àm kích động ìht ễd ữig ýuQ Miên ở iạl nát uẫg uâl lắm. àM hna trai ỉhc ở àhn chưa iớt tộm ngày tôhi…
Nghĩ vậy, cạL ãD nuốt iờl định ión xnốug, tậg uầđ chào iồr iđ lôun.
…
oeĐ pặc ar cổng tnờưrg, ừt ax cạL ãD ãđ thấy tộm bóng nưgời cặm ồđ uâ uàm neđ tắb mắt, hna kôhng thắt àc vạt, õr ràng àl aừv nat việc ãđ nếđ yâđ lôun, ìv ngay ảc quần oá nòc chưa pịk thay ơc .àm
Đứng ở cổng tờưrng nưgời ar nưgời oàv uht túh ôv ốs hná tắm nhìn qua.
Kuhôn tặm aủc ýuQ Miên nốv ãđ tấr yâg úhc ý rồi, môh yan iạl cặm iổn tậb ưhn vậy, ỉhc đứng óđ thôi ãđ ễd dàng ởrt tàhnh mât điểm aủc máđ đông rồi.
ộB uâ phục kôhng áuq tarng tnọrg, tôrng óc ẻv áhk rnộg, gốing tarng phục iốt giản iđ ựd tiệc iốt hơn. Chất iảv quần mềm óc ộđ ũr càng nôt iôđ chân thon iàd thêm tẳhng tắp. yâĐ àl nầl uầđ tiên cạL ãD thấy ýuQ Miên nă cặm ưhn yậv nên bước chân kôhng ựt ủhc được àm chậm lại.
Dờưng ưhn ý thức được cyuhện mình cặm ộb quần oá yàn đứng yâđ iơh cạl lnõg, nên ýuQ Miên iúc uầđ ảig ờv nhìn điện tạohi, ờhn óđ tárnh hná tắm òd téx aủc iọm nờưgi.
“Anh ơi.”
Nghe thấy tếing aủc cạL ãD ừt cách óđ yấm mét, ýuQ Miên nẩgng uầđ lên.
cạL ãD iđ nếđ tưrớc tặm anh. “nAh, hna vừa… nat màl hả?”
“Ừm. hnA iál ex ừt công yt ,ềv aừv khéo đúng ờig tờưrng me nat cọh nên tiện đờưng éhg qau.”
naB uầđ ýuQ Miên ãđ định tárnh tặm cạL ãD .ơc Nưhng ừt ihk cạL ãD ión mình ịb pá cựl torng ỳk nghỉ èh ìht hna ol lắng ềv tình tạrng mât ýl aủc me trai hơn, ỉhc nầc tếh việc óc thời gian rảnh àl iạl kôhng nhịn được àm ềv nagy.
hnA ión tếip: “Anh ãđ oảb cáb mâL kôhng uấn mơc iốt rồi, yan ar nogài nă néh?”
Kôhng ểht cúl oàn cũng ur úr torng àhn đợưc, ar nogài nihều ẽs óc iợl ohc mât tạrng aủc me trai hna hơn.
cạL ãD đơưng nihên kôhng phản đối: “gnâV.”
cạL ãD nhìn anh, nầl uầđ tiên thực ựs mảc nhận được rằng hna trai mình àl tộm nưgời nàđ gnô tởưrng tàhnh nơh mình măn tổui.
“Anh cặm uâ phục pẹđ lmắ.”
ýuQ Miên ngẩn ,ar tưrớc aik cạL ãD uâđ óc ủhc động khen yấm iờl kihến nưgời at iuv ưhn yàn đâu.
iaT hna tấb giác ỏđ lên, đồng thời cũng sinh lòng cảnh gáic: “Lúc aữn ềv àhn thay lnềi.”
”…“
ýuQ Miên nốv cũng định ềv àhn thay quần oá tớưrc, ùd oas cũng kôhng ểht cặm ộb yàn nếđ àhn hàng đợưc.
iaH nưgời nếđ iơn ỗđ ,ex ýuQ Miên ởm cửa, nêl ex tớưrc.
cạL ãD iđ vòng sang ếhg phụ, uas ihk ởm aửc ,ar nắh thấy óc tộm cihếc àc tạv aụl uàm neđ đang ểđ trên ỗhc ếhg dựa.
ýuQ Miên ngại oeđ àc tạv đứng ở cổng tờưrng iổn tậb áuq nên tưrớc ihk xốung ex ãđ iởc ar tứv sang ếhg phụ.
cạL ãD kựhng lại, đoạn yấl ón xnốug, uas óđ iớm ngồi nêl ghế.
iợĐ nắh đóng aửc ex lại, ýuQ Miên iớm liếc thấy ứht torng yat cạL ,ãD tuhận mệing nói: mE“ ức tứv ón ar ếhg uas àl đcợư.”
…“ Kôhng oas ”.ạ cạL ãD mắn ờh mếing iảv aụl torng tay, kôhng mád mầc chặt áuq ợs ón năhn: “Mấy phút aữn àl nếđ àhn riồ.”
ýuQ Miên liền pật turng iál .ex
cạL ãD iúc uầđ xnốug, nơm trớn pớl iảv trơn nịm torng tay.
Chất aụl tám lạnh màl nắh ớhn nếđ nàb yat ýuQ Miên oàv aùm Đnôg, nàb yat hna nòc lạnh nơh iác này, nưhng nàl ad nịm màng iạl tấr gnốig.
ýuQ Miên ềv àhn thay quần oá tớưrc, cúl ar nogài nầl aữn ãđ iổđ tàhnh oá hdooie mỏng nẫl quần dài.
àhN hàng hna tặđ kôhng ax àhn lắm, ếht àl iah hna me qyuết định iđ ộb nếđ óđ lôun.
Phần nă ở àhn hàng yàn nihều nơh ýuQ Miên tnởưg, nưhng ìv ảc iah uềđ àl nưgời kôhng tíhch lãng íhp thức nă nên cuối cùng nẫv nă hết.
oD óđ ếk hạoch nốv định ềv tẳhng àhn buộc phải thay đổi, iah nưgời đành phải iđ oạd lòng vòng qaunh yâđ ểđ tiêu cơm. ùD óc iđ nưgợc hớưng càng cúl càng ax cũng kôhng sao, nihều mắl ìht iọg taxi ềv nhà.
iĐ ộb nầg tộm tnếig, ýuQ Miên iớm thấy kôhng nòc óhk chịu ưhn cúl yãn nữa.
aX ,ax hna nhìn thấy tộm iác ex yẩđ ỏhn quen tuhộc nêb đnờưg, nèđ đuốc sáng tnưrg, iùm bánh thơm lnừg, nòc ảc thân hình pậm pạm aủc ủhc quán tôrng óc ẻv iơh òg ób uas ex yẩđ nữa. Cíhnh àl iác ex náb bánh àm ýuQ Miên tờưhng aum iồh nòc cọh pấc .aB
Cẳhng biết nọb ọh iớt nầg tờưrng turng cọh trực tuhộc ừt ihk nào.
nầL aữn iđ trên noc đờưng này, ýuQ Miên mảc thấy hoài niệm kôhng tôhi, nưhng hna nghĩ chắc mât tạrng aủc cạL ãD kôhng tốt ưhn mnìh.
Ngày nghỉ tốt pẹđ iạl dính dáng nếđ tờưrng học.
uaS ihk nếđ gần, yấ ếht àm gnô ủhc quán nòc nhận ar ýuQ Mêin, đoạn cười ah ảh nêl tếing chào anh.
ýuQ Miên liền dừng chân tưrớc iác quán nhỏ, òrt cyuhện iớv gnô úhc nogài măn mươi yàn iàv câu.
cúL cuhẩn ịb ,iđ ýuQ Miên ngửi thấy iùm aữs thơm aủc bánh uas ihk nớưng iạl iơh chần chờ.
ờiG hna nẫv thấy iơh ,on nưhng ãđ nốb măn iồr chưa nă iạl bánh aủc quán này, àm bình tờưhng cũng kôhng phải cúl oàn cũng óc ơc iộh nếđ đây.
Nghĩ tộm cúl nẫv ởm mnệig: “Chú ,iơ ohc cháu tộm iác nhân uậđ đỏ.”
nầL yàn hna kôhng aum ohc cạL ãD nữa, ờig nắh cũng óc điện tohại rồi, muốn aum ìg ìht ựt ảrt tiền đợưc. Hốung ihc cúl yàn aừv iớm nă iốt xnog, ýuQ Miên đoán óc ihk cạL ãD cũng kôhng muốn nă thêm ứht ìg nữa.
gnÔ ủhc uâl iồr kôhng pặg ýuQ Miên nên tấr nihệt tnìh, pậl cứt nớưng ohc hna tộm iác bánh mới, nòc ohc nihều nhân hơn, bình tờưhng ỉhc óc tộm viên nhân uậđ ,ỏđ nầl yàn nhét nẳh tộm viên rưỡi oàv tnorg.
uếN kôhng phải iác yám kôhng chứa được ìht óc ihk gnô nòc nhét iah ab viên uậđ ỏđ oàv nữa.
ỉhC tiếc àl ựs nihệt tình yàn nếđ kôhng đúng lúc, torng bụng ýuQ Miên kôhng nòc áuq nihều ỗhc tốrng ohc ón nữa.
hnA nhận yấl iác bánh pếk ot đùng cặđ biệt này, mât tạrng tấr iỗđ phức tạp, ión mảc nơ iồr iđ cùng cạL .ãD
auQ yấm năm, hơưng ịv bánh nẫv cẳhng thay iổđ ,ìg nẫv torng mềm nogài giòn ưhn ,ũc ịv uậđ ỏđ tấr aừv mnệig.
ýuQ Miên nă được tộm aửn ìht on áuq kôhng nă iổn nữa.
cạL ãD chậm iãr bước tới, nêihgng uầđ nhìn xốung anh, hná tắm lướt ừt òg ám ýuQ Miên xốung aửn iác bánh nòc iạl torng yat anh, nhìn ar hna on rồi.
nắH nêl tnếig: “Anh kôhng nă iổn aữn hả?”
”…“ Nghe nắh ión vậy, ýuQ Miên bỗng óc mảc giác uấx ổh ihk àig iồr àm nòc mah ,nă hna gợưng páđ tộm tnếig: “mỪ.”
hnA aừv iớm ión xong ìht thấy tihếu niên nêb cạnh chậm iãr nêihgng nờưgi, iúc uầđ xốung iồr nắc tốn aửn mếing bánh nòc iạl trên yat mnìh.
cúL nắh đứng tẳhng nưgời nêl ìht torng yat ýuQ Miên ỉhc nòc iạl tộm iác iút giấy ẹhn bnẫg.
cạL ãD tệh ưhn tộm noc chim biển nă trộm ồđ ,nă ức ếht ngậm ứht nêb torng iđ mất.
ýuQ Miên nhất thời ngây nẩgn, kôhng biết nên ngạc nihên ìv cạL ãD nă ồđ thừa aủc mình yah nên ngạc nihên ìv iác cách me yấ ngậm tấm iác bnáh… cặđ biệt nữa.
Bước chân hna chậm lại. àM cạL ãD iạl ưhn ểht kôhng phát hiện hna đang tụt iạl phía sau, nẫv yud ìrt cốt ộđ nab uầđ tiến ềv phía tớưrc.
ýuQ Miên hoàn hồn, iộv vàng chạy chậm đuổi teho. ờhC hna nếđ nầg ìht cạL ãD ãđ nă nầg tếh iác bánh ởd iớm cướp được rồi.
Dưới hná nèđ đnờưg, hna nưgớc tắm nhìn nêl thấy iat cạL ãD ỏđ rực.
ýuQ Miên kôhng đoán được biểu mảc aik tốr cuộc àl đang nợưgng yah àl đang mảc thấy nhục ãhn ìv phải chịu nhục nữa. Theo phân tích aủc ệh tốhng ìht ảhk năng oac àl iác sau.
Nưhng yud tộm điểm chắc cắhn.
Hình ưhn cạL ãD đang “yuqến ”ũr hna tậht.
…
Qãung đờưng nòc iạl ìht iah hna me uềđ quen tuhộc mắl rồi, iah mươi phút uas ềv iớt nhà, ỉhc àl kôhng biết iỗm nưgời óc mât ựs rêing ìg àm bỗng tí ión nẳh .iđ
uaS ihk oàv nhà, iah nưgời nầl lượt nêl uầc tnahg.
Pòhng ủgn aủc cạL ãD nầg uầđ uầc tnahg, nắh iđ nếđ tưrớc aửc pòhng nưhng iạl kôhng ởm aửc iđ vào.
nòC ýuQ Miên ìht ãđ nặv ởm yat mắn aửc pòhng mình rồi, hna nêihgng uầđ nhìn sang nêb cnạh, thắc cắm oas cạL ãD nẫv chưa vào.
iáC nhìn yàn pậl cứt chạm phải hná tắm aủc cạL .ãD
“Anh ủgn ngon néh.” cạL ãD cười iớv anh, ụn cười nogan nogãn ôv cnùg.
uếN biểu mảc yàn àm được ểht hiện trên gơưng tặm cạL ãD cúl mười tuổi ìht kuhôn tặm đáng uêy óđ chắc chắn ẽs kihến trái mit ýuQ Miên nat chảy torng tích tắc.
Nưhng cạL ãD mười yảb tuổi ihk cười nêl iạl kihến nưgời at óc mảc giác ợs iãh ưhn pắs ịb nuốt cnửhg.
ảC nưgời ýuQ Miên cứng nắgc, iộv vàng chui oàv pòhng ủgn iồr đóng pậs aửc lại.
cạL ãD nhìn cánh aửc đóng iạl tưrớc tặm mnìh, nắh aựt trán nêl cửa, ẹhn nàhng ởht ar tộm hơi, iav cũng ảht lỏng xnốug.
