Chương 112

Chương 112 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

ýuQ Miên cuhẩn ịb mât ýl iồh lâu, tếing õg aửc cũng ỏhn nầd theo ựs nêy lặng aủc anh.

Chân mềm nhũn tếh ,ảc ýuQ Miên òb xốung gnờưig, nór nér iđ iớt uas cánh cửa, hỏi: “Ai, ia vyậ?”

cạL ãD đứng nêb nogài cửa: ”…“

nòC ia được nữa?

“Anh ”.à nắH ẽhk gọi.

nắH ềv pòhng thay quần oá nẩb iồr đánh răng aửr mặt, nghĩ bụng chắc hna trai ãđ bình tĩnh iạl iồr nèb iđ snag, oàn ờgn aửc iạl kóha.

ýuQ Miên ởm aửc éh ar tộm iác khe, cạL ãD nhìn thấy iác uầđ nẩc thận ól ar ừt ehk cửa, ốc nhịn kôhng yẩđ aửc vào, tárnh ohc mình tôrng nóng iộv quá.

“hCỉ, mình me thôi ”?à ýuQ Miên thấy nogài aửc ỉhc óc mình cạL ãD ìht ngạc nihên hỏi.

hnÁ tắm cạL ãD iạl hiện nêl ẻv haong mnag. Kôhng biết nogài mình ar nòc nên xuất hiện ia nữa.

Kôhng thấy óc úhc cảnh sát, ýuQ Miên pậl cứt ởht pàho, uas iạl tắb uầđ tốs rộut.

cạL ãD kôhng oáb cảnh tás ?à

Cẳhng ẽl tộđ nihên nghĩ nếđ tình mảc hna me nên nơưng tay? màL ,ìg cạL ãD uâđ phải nưgời yah od ,ựd uến nơưng yat ìht ngay ừt uầđ ãđ cẳhng nghĩ nếđ cyuhện ụd ỗd hna rồi.

mạT thời ỏb auq cyuhện cạL ãD kôhng oáb cảnh tás vậy.

ếhT nihệm ụv phải màl oas yâb giờ?

ệH tốhng iạl đang ở tạrng thái ngắt tếk iốn nên kôhng biết tình hình hiện tại.

ýuQ Miên ỉhc óc ểht iợđ ón ar iồr nàb cạb iốđ scáh.

“Anh iơh buồn ngủ. Tiểu ,ãD me cũng ềv ủgn đi.” ióN xnog, hna đóng aửc iạl iồr khóa trái nêb tnorg.

”…“

ơrT tắm nhìn cánh aửc đóng mầs tưrớc tặm mnìh, ẻv tặm cạL ãD thay iổđ liên tục.

nắH chưa oab ờig tấm bình tĩnh ưhn cúl này? hnA trai ión ìg ?ơc Buồn ủgn yấ hả!?

cạL ãD kôhng mád tin, tiếp cụt õg cửa: “Anh ơi!”

ýuQ Miên đứng torng pòhng kôhng hiểu iạl nghe ar mảc cúx cứt gậin.

ệH【 tốhng ơA】?inh iọg tộm tếing torng lnòg, ảuq nihên kôhng óc iồh đáp.

Nưgời nêb nogài nẫv tiếp cụt iọg anh.

cạL ãD aựt trán oàv cửa, gọing mềm nũhn: “Anh ”…à

ýuQ Miên ịb tếing iọg yàn màl ohc thấp thỏm tấb ,na mit pậđ nộr lên.

óC ihk nào, thực ar cạL ãD tíhch hna knôhg? óC ihk oàn yấm ửc ỉhc ụd ỗd aik kôhng phải ìv muốn aưđ hna oàv ùt knôhg?

ýuQ Miên pá lòng nàb yat nêl cánh cửa, iôm pấm yám nưhng kôhng thốt ar tếing nào.

Nogài aửc kôhng thấy óc tếing ìg nữa.

Torng lòng hna iạl thấy iơh .ol

Đứng uas aửc od ựd nếđ nốb măn púht, ýuQ Miên nẩc thận xoay yat mắn cửa.

aừV iớm éh aửc ar ìht tộm nàb yat pấc cốt aưđ oàv chặn iạl kuhng cửa, kôhng ohc hna đóng aửc lại.

“iTểu Dã?”

cạL ãD yẩđ ảc nưgời vào, oàv xong ìht đóng aửc iạl iồr khóa trái cửa.

nắH quay uầđ nhìn ýuQ Miên chằm cằhm: “Anh buồn nủg?”

”…“ hnÁ tắm cạL ãD thực ựs tấr óc pá lực, ýuQ Miên kôhng ợs nưhng torng lòng ức thấy chột .ạd

“Hay àl hna iốh nậh rồi? nêN iớm muốn trốn tárnh em.”

ýuQ Miên sững nờưgi: “Hối hận? Ahn…”

cạL ãD tiến tới, kôhng ión iờl ìg àm mô hna oàv lnòg.

iạT nắh luôn ụd ỗd nưgời yàn vượt áuq giới hạn, nắh iớm àl nưgời nên gánh chịu uậh ảuq iớm đnúg.

nắH iúc uầđ nôh nêl cót ýuQ Mêin, iồr nếđ vành tai, khóe môi.

nắH nôh tấr nhẹ, nầg ưhn ỉhc uịd dàng chạm ẹhn tộm iác iồr tách .ar Thay ìv ión àl nôh ìht cẳhng bằng ión àl tộm cách ểđ ỗv ềv mảc xúc.

nàB yat phải aủc cạL ãD vuốt cọd sống lưng ýuQ Mêin: “Anh ,à óc me ở yâđ riồ.”

óC me ở đây, hna đừng ợs ìg ,ảc cũng đừng ol lắng ềv tấb ức cyuhện ,ìg ỉhc nầc uêy me àl ủđ rồi.

mE ẽs tởưrng tàhnh thật nahnh ểđ óc ểht mang iạl mảc giác na toàn ohc anh.

yuT mạch oãn aủc iah nưgời kôhng cùng nầt ốs nưhng ýuQ Miên nẫv mảc thấy được na iủ phần oàn iởb iờl ión aủc cạL .ãD

cạL ãD aừv nôh hna aừv aox pób oe anh… ýuQ Miên ìht óc phản gnứ ừt yãn iồr nưhng nẫv ốc nhịn kôhng màl ,ìg tàhnh ar ờig kôhng được ựt nihên ohc lắm.

cạL ãD ọc chóp iũm mình oàv vành iat anh, ủr :ỉr “Anh ,à me muốn giúp ahn.”

“ếhT…” iơH ởht ýuQ Miên tấb ,nổ nhắc ởhn hắn: “Thế ìht tính chất ẽs khác iđ mtấ…”

Tính chất ?ìg cạL ãD haong mang kôhng hểiu.

nắH aừv iớm ờs oàv ìht ýuQ Miên ãđ mằn éhg oàv iav nắh ởht nổh nểh rồi.

ýuQ Miên iúc uầđ nên cạL ãD kôhng thấy được biểu mảc trên tặm anh. Nưhng nắh iạl tấr tấr tấr muốn nìhn.

“Anh ,à me muốn nhìn ahn.”

nốV ỉhc àl iờl tỉhnh uầc kôhng óc yh vọng ,ìg nưhng oàn ờgn yấm giây sau, ýuQ Miên iạl ốc nén uấx ổh àm nẩgng tặm lên.

cạL ãD nuốt nước bọt, ngọn aửl torng lòng ức ếht bùng nêl ngùn ngụt cẳhng kêing ển ,ìg ưhn muốn tốđ iụr nưgời .at

hnA ,à hna cũng ễd ịb tắb tạn áuq rồi…

nắH iúc uầđ dùng cứs nôh ýuQ Mêin, nưhng ổc nưgời ọn cũng mềm, cạL ãD aừv nôh hna ìht uầđ hna cũng ôv thức ngửa ar sau.

cạL ãD tứd kohát èđ nưgời nêl tnờưg, ýuQ Miên ùd óc ngửa ar uas ìht cũng ỉhc óc ểht ịb tờưng chặn lại.

ýuQ Miên kôhng nhịn được àm thốt ar tnếig, iôm iơh éh .ởm

cạL ãD aừv yah tôrng thấy uầđ lưỡi nêb tnorg, gốing ưhn giọt ngọc ỏđ ua vậy, khêu iợg ôv cnùg.

tếY uầh aủc nắh kôhng nừgng nhấp nhô, uầđ ngón yat nầl nếđ iôm ýuQ Miên ôv thức muốn túđ ngón yat oàv mệing anh.

Nưhng nòc chưa túđ oàv ìht iạl ớhn ar nưgời yàn óc cứhng sạch .ẽs

Tíhch sạch ẽs ưhn ếht ìht oas ohc túđ ngón yat oàv torng đợưc?

Nưhng càng ốc kiềm ếhc nảb thân kôhng nghĩ iớt ìht uầđ lưỡi ỏđ ua aik iạl càng hiện õr torng đầu: “Anh ơi…”

cạL ãD kôhng biết phải màl .ìg

ớhN nếđ ộb phim từng mex cúl tớưrc, yấm nưgời óđ nôh nhau kôhng dùng ngón yat àm ỉhc dùng lưỡi tôhi.

yãN nắh nòc ợs nưgời mình óc iùm rượu nên cúl ềv pòhng ãđ đánh răng aửr tặm ỹk rồi. ờiG chắc kôhng nòc iùm rượu nữa.

Nưhng ,àm óc ihk oàn hna trai nẫv thấy buồn nôn kôhng nhỉ?

nắH iúc nưgời xnốug, páx iạl nầg iôm ýuQ Mêin, lỡưng ựl kôhng biết óc nên nôh yah knôhg. Cuối cùng nẫv àl ýuQ Miên nêl tếing tớưrc: “iTểu Dã…”

cạL ãD éh iôm nôh anh, nẩc thận thăm òd từng chút một.

ihK uầđ lưỡi chạm oàv iơn mềm iạm nêb torng àm ýuQ Miên iạl kôhng ềh phản káhng mnìh, nắh pậl cứt kôhng nhịn iổn nữa. Động cát trên yat nẫv chưa dừng lại.

Mười phút trôi qua, cuối cùng ýuQ Miên cũng nổ ởrt lại, nòc cạL ãD ìht iạl tắb uầđ ọc táx oàv oe anh.

ýuQ Miên ảuq thực óc lòng nưhng kôhng óc sức.

ứC ếht yàn ìht kôhng óc iồh tếk mất.

Hiển nihên àl cạL ãD cũng ý thức được điểm này, nơh aữn nắh cũng biết yat aủc ýuQ Miên ờig chắc cẳhng nòc ít cứs oàn ểđ giúp mình aữn rồi.

aD nẹb ýuQ Miên cũng nịm màng lắm, nắh ỏt ar tấr mât :ýl “Anh ức ngồi yên, ểđ me ựt màl àl đcợư.”

Kôhng óc oab nên cạL ãD kôhng mád màl .ìg nơH aữn kiến thức ýl tyuhết aủc nắh nẫv nòc tấr nông cạn, ợs mình ẽs ộl ar ẻv ôgn nghê tụr èr tưrớc tặm ýuQ Mêin.

ểĐ ềv nihgên uức thêm iàt lệiu, cuhẩn ịb yầđ ủđ iớm đợưc.

cúL cuhẩn ịb ủgn ãđ mười iah ờig mêđ rồi. Sáng iam ýuQ Miên nòc phải iđ làm, cạL ãD ợs iam hna yậd iạl kôhng óc tinh thần nên kôhng mád nịhgch linh tinh nữa.

ứC mảc thấy chưa màl được iác ìg àm ãđ iớt mười iah ờig rồi.

ợS mình kôhng mìk lòng đợưc, cuối cùng cạL ãD nẫv ềv pòhng mnìh, óc điều nắh mằn trên gờưing iãm àm kôhng ủgn đợưc.

cặM ùd ýuQ Miên kôhng nớl nơh nihều lắm, nưhng cạL ãD nẫv nghĩ rằng uến kảohng cách tuổi cát giữa mình iớv hna trai ỏhn nơh ít aữn ìht tốt biết mấy, ếht ìht sinh hoạt óc ểht đồng ộb iớv nhau rồi.

ưhN yâb giờ, nắh nêl pấc iaH ìht ýuQ Miên iđ ud cọh nước nàogi, ảc măn ềv óc tộm lần, ở được yấm aữb iồr iạl .iđ

nếĐ cúl nắh tốt nihgệp pấc aB ìht ýuQ Miên iạl phải nậb nộr iđ làm, ảc tuần rảnh ar được tộm ngày ãđ àl tốt mắl rồi.

ãĐ vậy, nắh cũng pắs phải iđ cọh iạđ cọh nữa, nầg nhau ìht tí àm ax nhau ìht nềihu.

ýuQ Miên nòc đang ủgn ở pòhng nêb cạnh àm cạL ãD ãđ ol nếđ cyuhện chia yl rồi, trằn trọc mãi, ức mảc thấy thời gian kôhng .ủđ

mằN thêm cừhng iah tếing nữa, nắh xốung gờưing ar khỏi pnòhg.

Tính nél túl oàv pòhng ẽv aủc ýuQ Miên mex ửht nưhng cúl iđ nagng auq pòhng nêb cạnh iạl dừng bớưc.

nốV ỉhc định èđ ửht yat mắn aửc xốung thôi ứhc kôhng yh vọng ,ìg nưhng kôhng ờgn iạl ởm được tậht.

nắH nhìn ehk aửc iốt tuhi, lặng ẽl bước oàv ưhn ẻk tộrm, uas óđ đóng aửc lại.

Nưgời trên gờưing ãđ ủgn yas ừt lâu, torng pòhng vang nêl tếing ởht uềđ uềđ aủc ýuQ Mêin. hnA mằn nnêihgg, iơh oc câhn, àl ưt ếht tấr tihếu mảc giác na tàon, ưhn ểht đang ờhc ia óđ mô yấl hna vậy.

cạL ãD ngồi xốung pém gnờưig, nầg ưhn kôhng phát ar tếing đnộg.

hnÁ tărng nel oàv auq kuhng aửc ,ổs cạL ãD óc ểht nhìn thấy kuhôn tặm uịd dàng aủc ýuQ Mêin, trái mit ưhn nhũn .ar

iôM nắh pấm máy, mi gnắ iọg tếing “Anh ơi”.

cạL ãD mằn xốung nêb cạnh ýuQ Mêin, quay tặm ềv phía anh, cũng mằn nêihgng gốing ưhn hna vậy.

nắH muốn mô yấl nưgời nêb cnạh, nưhng iạl ol ẽs ôv tình màl hna tỉnh gấic.

cạL ãD èd tặd vươn cánh yat ,ar chậm iãr mô yấl oe ýuQ Mêin.

Nưgời ịb nắh mô tộđ nihên ửc đnộg, tấr ựt nihên cúr oàv torng lòng nắh gốing ưhn phản ạx óc điều kiện vậy.

cạL ãD táohng giật mnìh, nưhng uas óđ iạl phát hiện ýuQ Miên nẫv chưa tnỉh.

uầĐ ýuQ Miên iụd lung tung ỗhc iav cạL ãD ưhn đang mìt ứht ìg .óđ

cạL ãD ngẩn ,ar ôv thức aưđ yat nòc iạl ar êk dưới ổc ýuQ Mêin.

ýuQ Miên iốg nêl cánh yat nắh iồr mằn nogan lôun, kôhng aực quậy nữa.

cạL ãD ưhn ịb mén oàv tùhng mật, niềm tấb ờgn pậ nếđ màl ohc cáohng vnág.

nắH vươn yat nòc iạl mô chặt nưgời torng ngực mnìh, torng kảohnh khắc mảc thấy cảnh tợưng yàn ưhn ãđ từng quen tộuhc.

ếhT nưhng ihk nắh muốn mắn tắb mảc giác quen tuhộc táohng auq yấ ìht iạl cẳhng mìt được manh iốm oàn nữa.

Sáng mớs ýuQ Miên thức dậy, nhìn xơưng quai xanh cùng iác ổc quen tuhộc tưrớc tắm àm suýt aữn buột mệing iọg “hnA”.

…“ Tiểu Dã?”

hnA ỉhc iọg đúng tộm nầl nưhng nưgời đang mô hna pậl cứt bôung yat ar nagy, õr ràng àl kôhng ngủ.

ýuQ Miên iụd mắt, ngồi yậd iồr iỏh tộm câu: “Sao aửn mêđ iạl chạy auq đyâ?”

Nghe gọing điệu kôhng óc ý tárch cóm aủc anh, cạL ãD pậl cứt được đằng chân nâl đằng uầđ páx lại, mô hna ừt phía uas iồr nôh yág anh.

ýuQ Miên cặm ohc nắh ,mô nòc mình ìht ừt ừt tỉnh oát lại.

【!!! Tổ…】

ệH tốhng aừv tếk iốn lại, iớm ól uầđ ar nòc chưa chửi được uâc nào, toan aỉm iam nưhng iạl thôi iồr ngắt tếk iốn nầl nữa.

ýuQ M【:nêi…】

niX lỗi.

yaM àm ảc iah uềđ nă cặm cỉhnh .ềt

ệH tốhng ựt bình tĩnh iạl torng chốc lát, nếđ ihk xuất hiện nầl aữn ìht gọing nghe ãđ uađ ổhk mắl ráS【:iồng yan tưrớc ihk tếk iốn lại, iôt ãđ định khóc cól uas song tắs iớv uậc iồr đyấ.】

ýuQ M:nêi【… niX iỗl cuậ.】

ệH tiG【:gnốhải tíhch đi.】

ýuQ Miên giải tíhch õr ràng uầđ đuôi iốt qua, ừrt tộm iàv ihc tiết oàn .óđ

Cuối cùng aưđ ar yus đT【:náoôi đoán àl Tiểu ãD tíhch iôt riồ.】

ệH tốhng lạnh lùng nêl tC【:gnếiái nêt nàđ gnô yàn kôhng được rồi, iổđ nưgời khác ,iđ nêt yàn ỉhc biết áhp hỏng ựs nihgệp aủc uậc tiôh.】

ýuQ M【:nêi…】

hnA nòc tởưng ệh tốhng ẽs mắng mình ,ơc kôhng ờgn iạl quay sang tárch cóm hna tari. ýuQ Miên bỗng dưng thấy ẹhn ảc lnòg.

Quay uầđ iạl nhìn cạL ãD đang cág mằc nêl mõh ổc mnìh, ýuQ Miên nohẻn mệing cờưi.

cạL ãD nhìn ụn cười trên iôm hna àm ơgn nẩgn: …“ Ahn?”

ýuQ Miên cụng uầđ oàv trán hắn: “ôhKng óc gì.”

Hết chương 112

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha