Chương 118
Eidt: Lune
iốT óđ uas ihk tếk thúc ac làm, ụD mấS nếđ pặg quản ýl uâc cạl ộb nix nhgỉ. Nưgời quản ýl ac trực mìt nắh òrt cyuhện yấm câu, cíhnh àl nưgời nàđ gnô àm ýuQ Miên từng thấy đứng cạnh ụD mấS ở aửc àhn ệv sinh nầl tớưrc.
Phần nớl tahnh niên màl ở yâđ uềđ kôhng được lâu, tộm ốs àl mìt noc đờưng káhc, tộm ốs ìht theo được iốm tốt nên kôhng thèm ểđ ý nếđ yấm đồng cạb ẻl aik nữa.
Nưgời quản ýl nghe xong cũng kôhng ềh ngạc nêihn, ỉhc ión tộm uâc uâs ax iớv gọing điệu yầđ nẩ :ý àL“ uậc ỷK phải kgnôh?”
ụD mấS nghe ar ý ghen ịt torng iờl ión aủc hna ,at kôhng đáp.
“Cậu ỷK oàđ nưgời ở ỗhc cúhng tôi, uậc àl nưgời uầđ tiên đyâ.”
Đuôi lông yàm ụD mấS nớưhng lên.
Nưgời uầđ têin? nắH nòc phải thấy iuv mừng ìv mình àl nưgời uầđ tiên cắhc?
nơH nữa, nắh nhìn oas cũng thấy nêt công ửt tộb aik àl yat oãl lnàg.
“Nhà ọh ỷK kôhng gốing yấm aig đình iớm phất káhc, ảc Ninh Tàhnh yàn cũng ỉhc óc àhn ọh iùB iớm sánh được tiôh.” Gọing quản ýl bỗng ởrt nên quái :ởg àM“ àhn ọh ỷK ỉhc óc đúng tộm aứđ noc trai tôhi, uậc iđ theo uậc yấ iàv măn ìht ảc iờđ yàn khỏi nầc ol mơc oá oạg tnềi.”
tộM táhng uás trăm nìhgn, tộm măn àl ủđ ảc iờđ iớv nưgời bình tờưhng rồi.
“Anh Vgnơư.” Trên tặm nắh kôhng ềh óc ý cờưi: “ôhKng nòc việc ìg ìht me iđ tưrớc đyâ.”
nắH tởưng nưgời yàn mìt mình àl ểđ ión ềv yuq tìrnh nghỉ vệic, ờig mex ar ỉhc àl muốn ión bóng óig yấm uâc cóm aỉm tôhi.
“Vội iác ?ìg cúL uầđ cũng ờhn tôi… ấy?”
Chưa ión tếh câu, nưgời ãđ iđ mất.
…
ụD mấS nếđ àhn ọh ỷK cúl chín ờig sáng môh sau.
uếN kôhng phải ợs ịv tihếu aig lười bếing àhn ọh ỷK aik chưa yậd ìht nắh ãđ nếđ mớs nơh rồi.
Torng uhk biệt ựht oac pấc óc tổng cộng kôhng iớt tộm trăm ,ộh àl uhk tắđ ỏđ nhất ảc Ninh Tnàhh. ỉhC oàv kôhng thôi ãđ phải auq yấm pớl ủht cụt rồi.
Nưhng ụD mấS nòc chưa pịk lãng íhp thời gian oàv yấm ủht cụt na ninh rườm àr yàn ìht ãđ óc nưgời iọg nắh lại.
àL tộm nưgời nàđ gnô kảohng cừhng nốb mơưi, nă cặm cỉhnh ,ềt pohng thái ohn nhã, nẫv luôn nêy lặng ờhc ở uhk cựv na nnih, aừv thấy ụD mấS liền đứng yậd nói: àL“ uậc ụD phải kgnôh?”
ụD mấS nhìn qua, tậg đầu.
“Tôi nêt ýL Tnùg, àl quản aig àhn ọh Kỷ.” ýL Tùng iđ nếđ nầg hắn: ểĐ“ iôt nẫd uậc voà.”
ụD mấS nhìn ông, hỏi: “Chú ở yâđ iợđ ừt sáng ”?à
ýL Tùng cười nói: “Cậu ủhc àhn iôt kôhng ohc iôt ốs điện tohại aủc cậu, iôt cũng kôhng õr ihk oàn uậc nếđ nên ở yâđ ờhc snẵ.”
hnÁ tắm gnô dừng iạl trên tặm ụD mấS tộm lúc, nhất àl tốn ruồi trên sống mũi, ụn cười tấr óc màh .ý
óhK tcárh… ảuq thực àl tấr gnốig.
…“ màL pihền úhc iồr ”.ạ
“ôhKng óc gì.”
ýL Tùng nẫd ụD mấS nếđ àhn ọh .ỷK
iĐ auq tộm pòhng ểđ quần oá kổhng ,ồl vòng auq tộm quầy rab cùng nơh chục năc pòhng àm ụD mấS cẳhng õr công dụng iớm nếđ pòhng kcáhh.
Torng àhn kôhng tộm tạh bụi, ngay ảc quần oá aủc nưgời uầh cũng cỉhnh ,ềt sạch .ẽs
ụD mấS nẫv pục mắt, phản gnứ ờh hững iớv iọm ứht torng àhn ọh .ỷK Kôhng buồn ểđ ,ý cũng thực ựs kôhng óc hứng úht ìg iớv ựs ax aoh iơn đây.
ýL Tùng ở nêb cạnh kôhng khỏi liếc tắm nhìn ụD mấS thêm iác nữa.
“Cậu ụD ờhc chút nhé, uậc ủhc nẫv đang ngủ, cúl aữn ẽs xgnốu.”
“gnâV.”
“Chờ chút nhé” torng mệing ýL Tùng àl ụD mấS iợđ nầg tộm tnếig, ýuQ Miên iớm tohng ảht giẫm péd kohan thai iđ iớt ừt năc pòhng oàn .óđ
uậC ỉhc aửr tặm auq loa, oá ủgn iàd trên nưgời nòc chưa tahy, chất aụl ủr xốung tôrng tưhớt aht ôv cnùg.
ỉhC àl od tí nậv động nên nưgời ýuQ Miên nốv kôhng óc ơc pắb ìg được pớl aụl uàm ihg óđ nôt nêl kihến ảc nưgời tôrng mềm iạm ôv cnùg.
iĐ oàv pòhng kcáhh, ýuQ Miên ờh hững quan tás ụD Sấm, nhìn chằm chằm gơưng tặm aik tộm cúl lâu.
ýL Tùng đứng nêb cạnh mi lặng kôhng nêl tnếig, nưhng mâ oáb aủc ệh tốhng torng uầđ ýuQ Miên ãđ ión nêl yus nghĩ hiện ờig aủc ông.
【iĐểm is tình +10, nưgời đóng góp: ýL Tgnù.】
ýuQ Miên hiểu :ar meX ar nưgời àhn ọh ỷK cũng uềđ biết nyugên ủhc tíhch iùB Tahnh rồi.
uậC ar ẻv lười bếing chưa tỉnh ngủ, ngáp dài: “Chú ,ýL úhc aưđ pợh đồng ohc uậc at mex đi.”
“nâVg, uậc củh.”
ýL Tùng yấl pợh đồng tới, aưđ ohc ụD Sấm.
“Nếu giữa cừhng uậc muốn iđ ìht cũng được tiôh.” ýuQ Miên iờh tợh nêl tnếig: “iĐều kiện àl iồb tờưhng tộm tirệu tiền iv phạm pợh đgnồ.”
ióN xong uâc này, nếđ cíhnh uậc cũng thấy mình thật ôv liêm .ỉs Điều kohản nagng nưgợc ìg ếht kôhng bếit?
Nưhng ụD mấS ỉhc mi lnặg, tậl mex yấm tarng giấy trên tay.
ứhT ýL Tùng aưđ ohc nắh thực ar ỉhc àl tộm nảb pợh đồng oal động iơh cặđ biệt tộm ,ít nêb torng yut óc iộn dung ờm má nưhng uềđ được ión auq loa, giải tíhch ếht oàn cũng pợh .ýl
nảB pợh đồng yàn thậm íhc nòc áhk nihgêm cnỉhh, nihgêm cỉhnh nếđ cứm nắh nghi ờgn uến ờig mình àm àl sinh viên iớm ar tờưrng ìht óc ihk nòc óc ểht nhìn thấy ảc ihc tiết đóng oảb hiểm ãx iộh lôun.
nòC ềv tộm tirệu tiền iv phạm pợh đnồg…
Torng pợh đnồg, phần yuq định ềv tiền iồb tờưhng óc tấr nihều ỗl hnổg, kôhng óc hiệu cựl pháp lậut. ohC ùd nếđ cúl nắh muốn iđ thật ìht ýuQ Miên cũng kôhng ểht dùng kohản tiền phạt iv phạm pợh đồng yàn ểđ yu hiếp nắh đợưc.
nắH nẩgng uầđ nhìn ýuQ Miên tộm cái, iơh uac mày.
Nưgời dưới yat màl việc uẩc ảht ưhn vậy, hna at óc biết knôhg?
“Xem nahnh lnê.” ýuQ Miên gụic.
ụD mấS mím môi, kôhng mex ỹk nữa, nahnh cóhng ýk tên.
“orTng pợh đồng óc ihg tộm ngày 42 tếing iọg àl phải nếđ nyag.” ýuQ Miên mầc pợh đnồg, tiện yat mén ohc ýL Tnùg.
“gnâV.”
“Chú ,ýL bình tờưhng cúl cháu kôhng óc nhà, úhc ức mìt tí việc ohc uậc at lmà.”
ýL Tnùg: …
àhN ia nuôi trai nòc tắb nưgời at màl việc chứ?
“gnâV.” gnÔ páđ tộm tếing iồr quay uầđ nhìn ụD Sấm: “Cậu ,ụD iôt nẫd uậc iđ màl quen xung qhnau.”
ýuQ Miên kôhng ểđ ý nếđ iah nưgời nữa, giẫm péd ềv pòhng mnìh.
ýL Tùng iọg tất ảc nữhng nưgời giúp việc ủhc chốt torng àhn đến, nầl lượt giới tihệu iớv ụD Sấm, uas óđ quay sang ión iớv nữhng nòc lại: “Đây àl uậc Dụ.”
ềV ụD Sấm, gnô ỉhc ión tộm uâc ưhn vậy, yấm nưgời giúp việc uềđ ehc giấu biểu mảc tấr kého, ỉhc óc điều hná tắm ọh nẫv ôv tình ộl ar ẻv thắc mắc.
ịB iọm nưgời nìhn, ụD mấS cũng cẳhng thấy uấx .ổh ãĐ màl iồr ìht uấx ổh óc cát dụng quái .ìg
iọM nưgời màl quen xnog, ýL Tùng ohc yấm nưgời giải tán, uas óđ nẫd ụD mấS iđ auq từng pòhng àv uhk giải írt torng àhn ọh .ỷK
ihK nếđ tộm pòhng ủgn oàn ,óđ ýL Tùng dừng bớưc, nói: “Đây àl pòhng ủgn aủc gnô chủ, ngày tờưhng ỉhc óc iôt iớv nưgời giúp việc nọd pẹd iớm vào. yuT rằng gnô ủhc bình tờưhng nậb nộr tấr tí ihk ,ềv nưhng tốt nhất àl uậc nẫv kôhng nên oàv năc pòhng yàn ìht hnơ.”
ụD mấS tậg đầu: “Tôi hiểu riồ.”
ịB ứht ồđ chơi àm noc trai mình oab nuôi xông oàv pòhng aủc mnìh, nghĩ cũng biết nưgời màl ahc ưhn gnô ẽs cứt giận nếđ cứm nào.
“Còn naữ…” ýL Tùng óc ẻv iơh lúng tnúg: “hPải úhc ,ý kôhng được ểđ gnô ủhc phát hiện quan ệh giữa uậc iớv uậc củh.”
…“ iôT hiểu riồ.”
iơN cuối cùng ýL Tùng nẫd ụD mấS iớt àl pòhng aủc ýuQ Mêin.
gnÔ nói: “Đây àl pòhng aủc uậc chủ, nẳh àl uậc ụD óc ểht ar oàv yùt .ý iôT ỉhc nẫd uậc nếđ yâđ tôhi, óc nấv ềđ ìg ìht ức nếđ mìt tiô.”
ióN đạon, gnô mượn điện tohại ụD mấS uưl ốs aủc mình vào, iồr cũng uưl iạl ốs aủc ụD mấS ểđ tiện liên lạc.
“Vậy tôi… kôhng quấy yầr uậc iớv uậc ủhc naữ.”
ụD mấS nghe ar ý bóng óig aủc ông, ím tắm giật gậit.
iợĐ ýL Tùng iđ rồi, nắh đứng ở aửc iồh uâl iớm õg aửc pòhng ủgn ýuQ Mêin.
nêB torng tyurền ar tộm tếing “Vào ”iđ lười bnếig, iởb ìv nưgời ión kôhng oac gọing nên ở aửc nghe ỏhn xíu.
óC điều ụD mấS nẫv nghe tấhy, nắh yẩđ aửc bước vào.
ýuQ Miên ãđ thay ộb ồđ ủgn aụl uàm máx aik rồi, ờig đang đứng tưrớc tộm ủt kính torng sốut, trên iah ổc yat oeđ iah cihếc đồng ,ồh cánh yat tậl auq tậl iạl os snáh, đang nắđ ođ chọn mex môh yan nên oeđ iác nào.
,Ê“ iác oàn pẹđ hnơ?”
ụD mấS liếc tắm tộm cái, nói: “Cái tnêr.”
ýuQ Miên tấc iác trên oàv pộh đồng .ồh
ụD Sấm: ”…“
iỏH nắh àl ểđ màl phép loại ừrt ?à
ýuQ Miên uht chặt yâd đồng ồh nòc iạl vào: “Sau yàn uậc oàv pòhng tôi, nữhng ứht torng ủt yàn đừng óc đụng vào. Đụng hỏng uậc kôhng nềđ iổn đuâ.”
uậC vuốt ẹhn tặm đồng ồh trên ổc tay, uas óđ cắl ưl tưrớc tắm ụD mấS khoe iớv hắn: “iBết cihếc đồng ồh yàn oab nihêu tiền kgnôh?”
ụD mấS chậm iãr cắl đầu.
oaB nihêu tiền cũng cẳhng liên quan ìg nếđ hắn, thời gian uâđ óc chậm iạl ìv đồng ồh đẹp.
“Tôi ỏb ar mát ữhc ốs iớm uấđ áig được cihếc yàn đấy, ếht àm uậc iạl kôhng chọn ?ón Đúng àl ồđ àhn quê, kôhng óc tắm nhìn ìg cả.”
ụD Sấm: …
【】?Hệ tốhng tộđ nihên nêl tT【:gnếihế giới tưrớc iôt oảb uậc ión ồđ“ àhn quê” oas uậc kôhng nió?】
ýuQ Miên ốc gắng ớhn iạl iồh lâu, iớm ớhn ar cyuhện óđ yảx ar cúl nào, ảrt l【:iờVì cúl óđ Tiểu ãD nòc ỏhn mà.】
Giữa ẻrt noc iớv nưgời lớn, đơưng nihên cúl iốđ tặm iớv nưgời nớl ìht gánh nặng mât ýl ẽs ẹhn nơh nihều rồi.
Điện tohại torng iút quần aủc ụD mấS rung nêl iah cái.
nắH yấl ar xem, aừv ởm khóa nàm hình ìht hiện ar tộm nit nhắn oáb óc tiền oàv iàt kohản ngân hnàg.
uáS trăm nìhgn, kôhng thừa kôhng tếihu.
ụD mấS táohng nưgng thở, uas óđ àl niềm iuv kôhng mìk được àm trào dnâg.
aC phẫu tuhật cuối táhng yàn aủc me trai óc ểht được tiến hành bình tờưhng rồi.
tộM nàb yat vươn iớt tưrớc mặt, pộb tộm iác ỗv nêl điện tohại aủc hắn, nấ phím nugồn tắt nàm hình .iđ tặM đồng ồh uàm ô uil aik cũng xuất hiện õr ràng torng mầt tắm ụD Sấm, tấr pợh iớv uàm ad ổc yat aủc ýuQ Mêin.
Hình ưhn pẹđ nơh iác ịb loại ỏb cúl yãn tậht.
tặM ýuQ Miên lạnh tnah, đoạn nói: “aĐng ờig màl vệic, ia ohc uậc nịhgch điện tiạoh?”
màL vệic? ụD mấS nhìn ýuQ Miên iớv mât tạrng phức tạp.
hnA iọg iác yàn àl màl việc ?à
… Cũng đnúg, nòc óc ảc pợh đồng oal động aữn nòc .ìg
nắH tấc điện tohại oàv iút qầun, chân tàhnh nix iỗl ìv mình ãđ nịhgch điện tohại torng ờig làm: …“ niX iỗl ahn.”
ýuQ Miên nấ tắt nàm hình aủc nắh xong iạl quay iạl tiếp cụt ngắm đồng ồh aủc mnìh.
ụD mấS kôhng được mex điện tạohi, đành nhìn qaunh pòhng tộm lợưt, cúl tôrng thấy tộm kuhng hnả được tặđ trên nàb cọh cạnh gờưing ìht dừng lại.
Torng hnả àl tộm càhng trai tuấn út kảohng cừhng iah mươi ngồi nêb yâc nàđ pnaio, đang nêihgng nưgời nhìn gnố kníh, ừt nogại hình nếđ íhk chất uềđ hoàn ỹm nếđ cứm kôhng ểht êhc đợưc.
ụD mấS nhìn chằm chằm nưgời torng ảnh, ỉhc torng táohng chốc ãđ nhận :ar Mình iớv nưgời torng hnả tôrng iơh gốing nahu.
Kôhng biết mất hnả chụp cúl oàn àm tấr õr nét, thậm íhc nòc óc ểht nhìn thấy tốn ruồi trên sống iũm aủc càhng tari, điểm xyuết trên gơưng tặm hoàn ỹm aik ưhn tộm điểm nhấn yầđ cuốn hút.
cứB hnả trên nàb kôhng ềh được ehc đậy, phơi yàb tưrớc tắm ụD mấS ưhn ợs nưgời khác kôhng nhận ar ủhc nhân năc pòhng yàn tíhch nưgời torng hnả vậy.
ụD mấS quay uầđ nhìn ýuQ Mêin, cuối cùng cũng hiểu .ar
oảB oas ịv ỷK tihếu aig yàn từng ión tặm mình tấr pợh ug aủc hna .at
iồH nhỏ, nêb cạnh àhn nắh óc tộm nưgời cyuhên ioc bói, nưgời yàn từng ión rằng ịv írt tốn ruồi trên sống iũm aủc nắh kôhng pohng tủhy. nòC ềv ýl od iạt oas ịv írt óđ kôhng pohng thủy ìht ụD mấS chưa nghe àm ãđ quay nưgời ỏb iđ rồi.
Nghĩ nếđ đây, ụD mấS bỗng cười tộm tnếig.
uếN kôhng óc tốn ruồi yàn ìht oas nắh auq iổn kiếp nạn yàn ơc chứ.
【iĐểm is tình +50, nưgời đóng góp: ụD Smấ.】
Động cát ngắm nhìn đồng ồh ôv mảc aủc ýuQ Miên kựhng lại, uậc chậm iãr nẩgng uầđ lên, nhìn bóng lưng đang quay ềv phía mnìh.
…“ Ahn?”
