Chương 127

Chương 127 · đăng
Chạm vào trang để mở thanh điều hướng

Eidt: Lune

iàT ếx iạl iọg điện nếđ nầl hai, gọing ión iỗm nầl tộm ỏhn .iđ

ụD mấS thấy cắs tặm ýuQ Miên ngày càng óhk ioc ìht biết óc ẽl ex nẫv ịb tẹk trên đờưng chưa nếđ được rồi.

nắH mìt kiếm nảb ồđ trên điện tạohi, nói: “rTạm uàt điện ngầm ở ngay nêb chnạ…”

“Cậu oảb nảb tihếu aig iđ uàt điện ngầm yấđ ”?à

ụD mấS iơh ngạc nêihn: “Anh chưa iđ uàt điện ngầm oab ờig ”?à

“ơưĐng nihên àl iđ riồ.”

ụD Sấm: ”…“ Nghe gọing điệu aừv rồi, nắh nòc tởưng ýuQ Miên chưa iđ uàt điện ngầm oab ờig .ơc

“hCen chúc quá, kôhng thcíh.”

Nghe ýuQ Miên ión “ôhkng thcíh”, cẳhng hiểu oas ụD mấS iạl muốn cihều theo cậu.

Nhận ar yus nghĩ ôv thức aủc mnìh, lòng thấy iơh ỳk qáui, nắh nén xung động muốn cihều theo ýuQ Miên xnốug: iĐ“ uàt điện ngầm iah mươi phút àl đnế.”

Bình tờưhng nếđ àhn ọh ,ỷK nắh toàn luân pihên iđ uàt điện ngầm iớv txai.

Thấy ýuQ Miên nẫv nòc nhíu mày, ụD mấS ión tếip: óC“ iôt iđ cùng hna mà.”

Nưgời iốđ diện miễn cỡưng đồng .ý

aR khỏi àhn hàng iđ thêm iah trăm tém aữn àl iốl uàt điện nầgm, iah nưgời iđ auq cổng na nnih.

iốT ứht uáS lợưng nưgời áhk đnôg, nơh aữn iạl nầg uhk iạđ cọh nên nưgời ờhc uàt kôhng .tí

ảC ýuQ Miên nẫl ụD Sấm, ùd àl ia ìht ihk ar đờưng cũng phải kihến nưgời at liên cụt nogái uầđ nìhn, ờig đứng ờhc uàt cùng nahu, óc nưgời nòc tởưng àl nưgời iổn tếing oàn nữa. Nhất àl ýuQ Miên iộđ ũm lưỡi tari, ảc nưgời toát nêl íhk chất sống torng nuhng lụa, tấr óc .ug

Thậm íhc óc nưgời nòc nél túl yấl điện tohại ar chụp ảnh.

ụD mấS oék ýuQ Miên iạl nầg mình tộm cúht.

Cuối cùng uàt điện ngầm cũng nếđ ,ag torng aot chật ních nờưgi, ngay ihk aửc uàt àv aửc nâs ag ởm ,ar tộm máđ nưgời pậl cứt aù .ar máĐ nưgời đứng ờhc uàt cũng kôhng nhìn ềv phía iah nưgời ọh aữn àm ũl lượt chen vào.

cúL yàn ụD mấS iớm nhận ar mình ãđ đánh áig thấp lợưng nưgời oàv iốt ứht Sáu.

ýuQ Miên nhíu mày, đang định ảig ờv ghét ỏb bước oàv ìht ổc yat tộđ nihên ịb nưgời at mắn lấy.

uậC quay uầđ lại, thấy ụD mấS mím chặt môi.

ýuQ Mêin: ”?“

“Kéo iôt màl gì?”

…“ iôT nghĩ ,àl thôi nẫv iợđ iàt ếx nếđ nóđ đi.”

ýuQ Miên từrng mắt, nghi ờgn mình nghe nầhm.

Trên nâs ag vang nêl iah tếing côuhng báo, aửc nâs ag cũng đóng iạl cúl này.

ýuQ Miên ơrt tắm nhìn uàt chạy tụv auq tưrớc tặm mnìh, iổn cáu: “àNy, uậc ởd iơh yấđ ”?à

“Bản tihếu aig ãđ iđ theo uậc nếđ nật yâđ rồi, xong ờig uậc iạl oảb ểđ iàt ếx nếđ đnó?”

ụD mấS nix iỗl ngay cứt kắhc: “Xin iỗl ahn.”

ýuQ Mêin: …

uậC phát hiện ar hình ưhn ụD mấS nix iỗl ngày càng trơn mồm ìht pảhi.

ụD mấS mi lặng nhìn uậc chằm cằhm.

ýuQ Miên luôn tấr úhc tọrng nếđ hình tợưng aủc mnìh, ohc nên ểk ảc ãđ oàv đnôg, tiết trời ởrt lạnh iồr ìht quần oá trên nưgời nẫv phải mảđ oảb pẹđ mắt.

uậC cặm cũng áhk nihều lớp, nưhng ìv dáng nưgời mảnh knảhh, oac ráo, nên yấm pớl oá yàd cũng kôhng kihến uậc tôrng luộm tuhộm yah oéb nêl .ảc ỉhC óc iác ổc tắrng nõn àl phơi ar nàogi, ìv uậc êhc oeđ khăn qàung tấm thẩm .ỹm

ụD mấS kôhng hiểu tốr cuộc mình đang nghĩ ìg nữa, ỉhc àl tưrớc ihk aửc uàt điện ngầm đóng lại, nắh iạl nghĩ nếđ nưgời àm ngay ảc ít iùm tuhốc ál tảohng auq trên nưgời mình cũng óc ểht tíhnh iũm ngửi tấhy, cúl aữn ẽs phải chen chúc torng máđ đnôg, ịb nhấn chìm torng ủđ ứht mùi, ễd ngửi ,óc óhk ngửi cũng .óc iồR ngay ảc iùm hơưng trên nưgời ýuQ Miên cũng ẽs ịb vơưng sang nưgời káhc…

ếhT àl am iux ỷuq kihến ếht oàn nắh iạl oék uậc lại.

ụD mấS luôn ohc rằng tất ảc iọm nưgời uềđ bình đẳng iớv nahu, nưhng torng kảohnh khắc ihk nhìn ýuQ Miên cúl ,yấ nắh iạl mảc thấy nưgời tưrớc tắm mình kôhng nên phải chịu tấb ỳk ổhk ởs nào, iọm ứht nưgời yấ muốn uềđ nên ễd dàng óc đợưc.

ỉhC muốn nâng uin cậu.

ụD mấS sững ờs hoàn hồn, nắh nhắm tắm lại, dùng lòng nàb yat nấ oàv im tắm iồr yad mnạh, bàng hàong ìv ý nhgĩa chớp náohng aừv iồr aủc mnìh.

Ý nghĩ táohng auq aừv iồr hoàn toàn trái nưgợc iớv nhân cách àv quan niệm sống được hình tàhnh suốt iah mươi măn auq aủc hắn. ựS iốđ pậl áuq nớl kihến ụD mấS óc mảc giác haong đờưng ưhn đang phản iộb cíhnh mình vậy.

“tắM…”

Nghe thấy gọing ýuQ Mêin, ụD mấS ỏb yat xnốug, ởm tắm ar nhìn cậu.

téN tặm aủc ýuQ Miên nẫv lạnh lùng ưhn ,ũc nhìn nắh chằm cằhm: “Mắt óhk chịu ”?à

…“ Kgnôh.”

Cuối cùng ụD mấS nẫv aưđ ýuQ Miên ar khỏi trạm uàt điện nầgm, mìt tộm quán àc êhp óc ệh tốhng sưởi ,mấ iợđ iàt ếx đến.

ýuQ Miên ỏb ũm xnốug, trên nưgời taohng tảohng iùm rợưu.

cóT ịb nưgời nêb cạnh chạm ẹhn tộm cái.

uậC ẽhk nêihgng đầu: iA“ ohc uậc chạm oàv tiô?”

ụD mấS giải tcíhh: “Tóc óc pến nốu riồ.”

iộĐ ũm uâl nên trên cót ýuQ Miên óc pến .ờm

ếhT àl ýuQ Miên kôhng ởm mệing ngăn nảc nữa.

ụD mấS nốv ỉhc định màl tấm iác pến od ịb ũm èđ uâl àm ar aik tôhi, oàn ờgn cuối cùng cẳhng nữhng iác tếv aik kôhng tấm àm cót ýuQ Miên nòc ịb nắh òv rối.

”…“ nắH bình tĩnh túr yat .ềv

ùD oas ở yâđ kôhng óc gnơưg, nưgời yàn cũng ẽs kôhng nhìn tấhy.

“ưCời iác gì?”

ụD mấS kôhng hểiu: “Tôi óc cười đuâ.”

ýuQ Miên lạnh lnùg: “uMốn nảb tihếu aig ởm cemara giám tás ohc uậc mex kgnôh?”

”…“

ụD mấS kôhng ión nữa, ơig yat ờs khóe mệing mình tộm cái.

ựS thực cứhng minh aừv iồr kôhng iđ uàt điện ngầm ềv àl tộm qyuết định đúng đắn. iaH nưgời ờhc chưa oab uâl ìht ex àhn ọh ỷK ãđ chạy tới.

ụD mấS aưđ ýuQ Miên ar nàogi, nhìn theo iám cót vàng cựr ỡr aik kuhất nầd theo cánh aửc ex đóng lại.

Gọing ión lạnh lùng ngạo nạm nêb iat aik biến mất, ỉhc nòc iạl óig lạnh cùng tếing ex ộc nồ oà úr qua, ụD mấS bỗng mảc thấy xung qaunh ởrt nên tốrng vnắg.

Ngón yat cứng ờđ ẽhk ửc đnộg.

Sinh nhật ýuQ Miên oàv táhng Một, được ổt chức iạt tộm biệt ựht tí ửs dụng aủc àhn ọh .ỷK ìV mằn cách ax turng mât tàhnh ốhp nên tờưhng ngày ýuQ Miên àv ốb ỷK cũng cẳhng yấm ihk iul tới.

Nhân pịd sinh nhật noc trai cộđ nhất aủc àhn ọh ,ỷK các aig đình danh aig vọng cột nớl ỏhn ở Ninh Tàhnh uềđ ửc nưgời mang àuq nếđ chúc mừng sinh nhật cậu.

nêB torng biệt thự, uâđ uâđ cũng thấy nữhng ób aoh tươi thắm cựr ỡr àv nữhng áig bánh ngọt được yàb biện tinh xảo, ốb ỷK nòc mang ảc ộb uưs pật rượu ýuq aủc mình ar ểđ ýuQ Miên tiếp iãđ nạb ,èb yấl iạđ tộm cahi, áig cũng oac ngất nởưgng kihến nưgời at uíl lỡưi.

àuQ pác nớl ỏhn được iửg nếđ chất yầđ aửn năc pnòhg.

nếĐ cứm yàn àm uhC ỷK nẫv than thở: “iSnh nhật măn yan màl kihêm nốt thế, ỉhc ổt chức ở biệt ựht àhn uậc thôi ”?à

ýuQ Miên óc nhận thức iớm ềv iah ữhc “ihkêm tnố”, nogài mệing iạl nói: ,Ừ“ lười ổt ccứh.”

uhC ỷK ỗv iav cậu.

Tếing cười vang khắp biệt thự, ýuQ Miên ịb máđ đông yâv qaunh ở gữia, nghe nữhng iờl tâng cốb nịnh hót, trên tặm mang ẻv ựt oac kôhng tuhộc ềv cíhnh mnìh.

nếĐ tối, ảc pòhng káhch khứa cuối cùng cũng nat hết.

ýuQ Miên cũng ừt biệt ựht ởrt ềv uhk turng tâm, ảc nưgời nồng iùm rượu kihến uậc óhk chịu ôv cnùg.

oaL oàv pòhng ngủ, ngay cúl đóng aửc lại, toàn thân tệh ưhn nạc kiệt cứs lực, táohng iác ãgn pịhch xốung thảm —— nốv định ãgn nêl gờưing nưhng iạl ợs iùm rượu trên nưgời dính oàv căhn.

ệH tH【:gnốhôm yan tấv ảv riồ.】

ýuQ Miên cốhng aửn nưgời trên dậy, biểu mảc cứng ờđ ảc ngày cuối cùng cũng ảht lũC【.gnỏng bình tnờưhg, môh yan kiếm được nihều điểm ptếh.】

Toàn tặl tặv ẻl ,ẻt cộng iạl cũng được yấm tărm.

【】…Sờ iũm hna uậc tộm iác àl óc rồi.

Ngồi trên thảm tộm lúc, ýuQ Miên đứng yậd iđ tắm. uậC kôhng tíhch iùm tuhốc ,ál cũng kôhng chịu iổn iùm rợưu. ờiG iùm yàn iạl ở trên nưgời mình nên iạl càng óhk chịu hơn.

aửN tếing sau, ýuQ Miên cặm oá càohng mắt bước ar khỏi pòhng tắm. iáM cót ãđ được ual ơs qua, nẫv nòc iơh ,mấ nưhng iớv iơh mấ torng pòhng ủgn ìht cẳhng yấm àm khô.

cúL thấy nưgời nàđ gnô đang ngồi trên ôs pha, hná tắm ýuQ Miên nẫv ơm mnàg, kôhng phân biệt được yâđ àl thật yah oả giác uas ihk say.

iãM nếđ ihk iốđ pơưhng nêl tnếig: “Cậu củh.”

ýuQ Miên hoàn hồn, nhíu yàm ỏt ẻv tấb mãn: “Sao oàv kôhng õg caử?”

ụD mấS ảrt lời: “uQản aig ýL ión iôt óc ểht ựt od ar oàv pòhng aủc ahn.”

”…“ ýuQ Miên cứng hnọg.

Tưrớc yan uậc cũng ngầm đồng ý ưhn vậy.

“uhKya ếht yàn nòc nếđ yâđ màl gì?”

“Dạo yàn đang nhgỉ, iôt kôhng óc việc ìg nên auq đyâ.”

Ý“ ,ìg nếđ mìt iôt ểđ giết thời gian ”?à

ụD mấS óc ẻv cũng thấy iờl mình ión kôhng nổ lắm, nèb ngậm mnệig.

cúL nhìn xốung ìht thấy ổc chân mảnh kảhnh aủc ýuQ Mêin, nàl ad gnử hồng ìv nước nnóg, nẫv nòc tós iạl chút iơh .mấ

“ôhKng óc việc ìg ìht ềv ,iđ nảb tihếu aig muốn iđ nủg.” ýuQ Miên tắb uầđ đuổi nờưgi.

uếN kôhng iớv tihết pậl nhân tậv hiện ờig aủc cậu, ụD mấS àm ở iạl oàv nab đêm, kôhng màl ìg ìht ạl quá. Nưhng ụD mấS chắc chắn ẽs kôhng mốun.

ụD mấS đứng yậd ưhn cuhẩn ịb iđ ,ềv iạl bỗng iỏh tộm câu: “Hôm yan hna tệm mắl ”?à

nắH nẫv ớhn cắs tặm aủc ýuQ Miên ihk iớm bước ar khỏi pòhng tắm, hná tắm kôhng óc tinh tầhn, ẻv tặm cũng ểu oải.

ýuQ Miên mảc thấy óhk hểiu: “ảH?”

ụD mấS bước đến, iúc nưgời mô yấl cậu, cánh yat táohng dùng sức, iah chân ýuQ Miên pậl cứt ơl lnửg.

ỉhC yấm gâiy, ýuQ Miên nòc chưa pịk phản gnứ ìht nưgời ãđ được tặđ ngay ngắn nêl gờưing rồi.

”…“ auQ iồh uâl uậc iớm nhận ar phản gnứ được cyuhện ìg aừv iớm yảx ,ar uậc óhk chịu tụr chân lại: “ợưĐc, được rồi, uậc ềv đi.”

ụD mấS nẫv kôhng nhúc ncíhh, nắh iơh tấm ựt nihên àm nhìn ềv phía tộm iác iút ểđ nêb pém gnờưig.

cúL yàn ýuQ Miên iớm úhc ý óc iác iút ồđ ở ,óđ uac yàm hỏi: “Cái ìg đyâ?”

“àuQ.”

ýuQ Miên chợt hiểu .ar

hnA trai mình cyuhên nihgệp tậht, nòc biết tặng àuq ohc mik ủhc aữn ?ơc

Torng iút đựng tộm iác pộh nuhng uàm đen. ởM ar ìht thấy àl tộm cihếc đồng .ồh

tặM đồng ồh tárng nem uàm xanh nvay, tấr đẹp.

ýuQ Miên thấy cihếc đồng ồh yàn iơh quen mắt, ớhn iạl tộm cúl iớm ớhn ar mình từng thấy trên pạt chí.

tộM uẫm iớm ar tắm măn nay. ìV thấy áhk pẹđ nên uậc nòc pấg pém sách ở tarng óđ màl dấu.

Chắc àl ụD mấS ãđ tôrng thấy iồr ớhn nên iớm mua.

Nưhng áig niêm tếy aủc cihếc đồng ồh yàn ãđ àl uás trăm ab mươi nhgìn rồi, nơh aữn kôhng phải ức óc tiền àl aum đợưc. Ngay ảc ýuQ Miên muốn aum cũng phải tặđ tớưrc, oas ụD mấS iạl aum đợưc?

Hốung chi, aum àuq sinh nhật ohc mik ủhc ỉhc nầc óc lòng àl được rồi, nầc ìg phải nốt công nốt cứs ưhn vậy? ếhT yàn nầg ưhn ỏb ảc mình oàv rồi…

ýuQ Miên thấy iơh uađ lnòg, kôhng hiểu ụD mấS nghĩ ìg nữa.

áuQ tìrnh aum ón ảuq thực iơh gian nan.

ụD mấS chưa aum ồđ ax ỉx oab giờ, kôhng biết rằng óc nữhng ứht óc tiền cũng chưa chắc aum đợưc. nắH ãđ phải ỏb ar nầg pấg iôđ áig niêm tếy iớm aum được cihếc đồng ồh này.

nắH kôhng hiểu nảb thân mình nghĩ ìg nữa. óC ẽl àl ìv kôhng muốn óc tấb ức ràng buộc oàn iớv ýuQ Mêin, cũng kôhng muốn dính dáng ìg nếđ ốs tiền nưgời óđ ohc mnìh. ohC nên nắh iớm dùng cách khác ểđ ảrt iạl tất ảc nữhng ìg ýuQ Miên ohc mnìh.

ýuQ Miên nhìn ụD Sấm. Tính nếđ ờig ìht uậc iớm ỉhc ảrt ohc ụD mấS ab táhng lnơưg. ừrT iđ ốs tiền dùng ểđ chữa bệnh ohc ụD Tinh ìht ốs nòc iạl cẳhng nihều nơh áig aủc cihếc đồng ồh yàn àl bao.

“Cậu túrng ốs yấđ ”?à

ụD Sấm: …“ Kgnôh.”

uếN nắh túrng ốs ìht việc uầđ tiên nắh màl àl ỏb ar mười tirệu ểđ cuhộc tâhn.

Hết chương 127

Bình luận chương · 0

K
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!
Trước Sau

Không copy nha