Chương 143
Eidt: Lune
Tuần uas ,óđ yấm ngày liền ýuQ Miên uềđ ềv àhn tấr mộun, od năc àhn ở uhk yL Thủy nâT Uyển cách công yt áuq ,ax iđ iđ ềv ềv ãđ nơh tộm tếing đồng ồh iồr nên uậc tứd kohát ềv àhn mình nầg công yt lôun.
iốT ứht ,ưT ýuQ Miên nhận được nit nhắn uhC ỷK iửg torng nhóm chat ỏhn maT Giác Sắt, ión ựd ná pợh cát aủc công yt iớv Minh Tịhnh ãđ hoàn tàhnh tuhận lợi, iọg iah nưgời nòc iạl torng nhóm iđ ụt tập.
ýuQ Miên biết õr tính cách aủc uhC ,ỷK aưx yan nốv luôn ník tếing kihêm tốn, yan iạl óc ểht kihến hna góing tốrng khua cêihng mầr ộr torng nhóm ếht yàn ìht nẳh àl ựd ná tấr quan tọrng iốđ iớv ựs phát tirển aủc pật đoàn uhC thị.
nạB thân óc nit iuv tất nihên phải nếđ chia iuv rồi, nơh aữn ừt tuần tưrớc nếđ ờig tính ảc cuối tuần ìht kôhng ngày oàn àl ýuQ Miên kôhng màl việc hết, ohc nên uậc đồng ý nagy.
Tiết Tông Qaung cũng ảrt iờl được ngay phía dớưi.
uhC ỷK àl nưgời phấn khởi nấht.
tộM àl óc nit vui, iah àl ab nưgời nọb ọh nầg tộm táhng yan ia cũng nậb nộr iớv công việc rnêig, aứđ ìht cuối tuần yàn iđ công tác, aứđ ìht cuối tuần aik nếđ ựd tiệc ở àhn ia ,óđ hiếm ihk óc ơc iộh pặg nahu.
nốV ỉhc óc ýuQ Miên nab uầđ àl nòc rảnh iỗr nhàn nhã, ờig cũng ịb pé phải ếk thừa ựs nihgệp aủc aig đnìh, ếht àl ảc ab nưgời kôhng nòc ia tảhnh thơi nật hởưng cuộc sống nữa.
oD môh uas ảc nhóm uềđ phải nếđ công yt ừt sáng mớs nên uhC ỷK ỉhc nẹh ar nát gẫu, cúl iớt nòc xách theo tộm pộh bánh ngọt aủc tộm tiệm tấr iổn tếing ở Ninh Tnàhh.
iốĐ iớv ảc nhóm hiện ờig àm ión ìht óc ểht pặg nhau ión cyuhện ưhn ếht yàn ãđ àl ưht giãn mắl rồi.
ióN cyuhện ảc bổui, ủhc uếy àl uhC ỷK ểk ềv ựd ná pợh cát iớv Minh Tnịhh.
“Mấy lãnh oạđ pấc oac aủc Minh Tịhnh ở ihc náhnh Ninh Tàhnh cũng óc mặt, đáng ẽl iốt iam iớm ổt chức tiệc mừng …ơc Nưhng iôt iuv quá, kôhng nhịn được nên iớm iọg iah uậc ar yâđ tcớưr.”
ýuQ Miên đang nă bnáh, nghe uâc yàn ìht nghĩ lệch .iđ
uậC nghĩ bnụg, chắc hna trai mình kôhng óc tặm uâđ nhỉ. Tuần tớưrc, tưrớc ihk iđ ụD mấS cũng ãđ ión àl cuối tuần yàn kôhng ềv Ninh Tàhnh rồi.
“Cậu oeđ nhẫn ừt oab ờig tếh?”
ýuQ Miên nghe tếing quay uầđ qua, thấy Tiết Tông Qaung ngồi nêb cạnh đang nhìn yat trái aủc mnìh.
uhC ỷK cười nói: “Tôi cũng đang định hỏi, uậc tắb uầđ oeđ nhẫn ừt ihk oàn thế? iạL nòc oeđ ở ngón pá ,tú nưgời ãđ pậl aig đình iồr yấđ ”?à
”…“
ýuQ Miên kôhng muốn giấu iah nưgời nạb thân aủc mnìh, nưhng thực ựs àl kôhng biết nên ểk cyuhện tếk nôh iớv ụD mấS ếht nào, uậc đành cười gợưng yấm tnếig, torng uầđ nghĩ mex nên diễn tạđ ar sao.
“ôrTng nơđ giản nỉh.” uhC ỷK bình lậun, mảc thấy ỳk ạl ghê. Tờưhng ìht yấm cihếc nhẫn tarng cứs ẽs kôhng nơđ giản ếht này, oas càng nhìn càng thấy gốing nhẫn cưới ếht nhỉ…
“Cho iôt mex chút được kgnôh?”
ýuQ Miên chần ờhc tộm lúc, tháo cihếc nhẫn aưđ ohc uhC .ỷK
uhC ỷK xoay cihếc nhẫn torng tay, nhìn nầg iớm phát hiện tặm nhẫn phức pạt nơh mình thấy aừv iồr nềihu, ảc mik cơưng nẫl ỹk tuhật khảm mạn ở nêb hông uềđ tuhộc hàng ỳk công oac cấp, kiểu dáng cũng tấr hiếm tấhy. tặM torng nhẫn nòc khắc tộm ữhc iác “Y”.
Nhìn iớt đây, uhC ỷK bỗng sững ,ờs ẻv tặm ưhn ểht ịb tés đnáh.
“Sao đyấ?” Thấy ẻv tặm uhC ỷK vậy, Tiết Tông Qaung hiếm ihk iổn lòng òt ,òm hna at mầc yấl cihếc nhẫn ừt yat uhC ỷK mex thử. meX ỹk xnog, ẻv tặm ảc iah y tệh nahu.
ýuQ Miên ợs Tiết Tông Qaung tấb nẩc màl iơr nhẫn aủc mình xốung đất, nèb aưđ yat ar yấl iạl iồr oeđ vào.
uhC :ỷK “Cái yàn …àl àl nhẫn cưới thật h?!ả?”
…“ ”.Ừ
“Cậu yấl ?ia tếK nôh cúl nào? Quen nhau ar sao? oaS iôt chưa nghe uậc nhắc iớt oab giời vyậ?”
Nghe iỏh nồd pậd ưhn thế, ýuQ Miên kôhng ỡđ đợưc, đáp: “Mới tuần tcớưr…”
ióN iớt àl ia ìht mi lnặg. Giải tíhch ếht oàn đây?
Đang định ởm mệing ión ar nêt ụD mấS ìht bỗng óc nưgời iọg điện tohại đến.
Nhìn thấy nêt hiển ịht trên nàm hnìh, ýuQ Miên iơh ngẩn ,ar uậc ờhc côuhng oer yấm iồh iớm nghe máy.
uhC ỷK àv Tiết Tông Qaung liếc nhìn nahu, ảc iah nẫv chưa tếh bàng hàong ihk biết nạb thân mình ãđ tếk hôn, nưhng thấy cách ýuQ Miên nghe yám iạl kôhng hiểu nổi. Nghe ìht ức nghe ,iđ mầc điện tohại trên yat iồr nòc ốc tình iợđ mười yấm giây màl ?ìg
ãĐ vậy, aừv ởm mệing gọing ión iạl lạnh ưhn bnăg: óC“ cyuhện ìg kgnôh?”
iaH măn qua, ýuQ Miên tấr hiếm ihk yàb ar điệu ộb hống hách ưhn tớưrc, dùng gọing điệu yàn ểđ ión cyuhện iạl nầg ưhn kôhng .óc uhC ỷK tắb uầđ đáon: Kôhng biết nưgời ở uầđ yâd nêb aik àl ia nhỉ…
Gọing ión aủc ụD mấS tyurền oàv iat ýuQ Mêin, gọing điệu cũng lạnh lùng cẳhng kém: “Sao hna kôhng ở nàh?”
Nghe nắh iỏh vậy, ýuQ Miên hiểu nagy: yâB ờig ụD mấS đang ở yL Thủy nâT Uểyn.
“ậCu, uậc oảb cuối tuần yàn kôhng ềv nòc gì?”
ụD Sấm: …“ mE ềv ngày ứht ứhc uâđ phải cuối tnầu.”
ýuQ Miên trợn mắt. iạL nòc ếht nữa?
“Anh đang ở đuâ?” ụD mấS hỏi.
“Bên niàog.”
“Làm ìg đó?”
nĂ“ cơm, nát guẫ.” ýuQ Miên tấm kiên nẫhn: “Cậu iỏh xong caưh?”
uhC ỷK àv Tiết Tông Qaung iạl nhìn nahu, nghe ýuQ Miên ión ìht óc ẻv ưhn nưgời ở uầđ nêb aik àl nạb iờđ aủc ýuQ Miên ìht pảhi.
ụD mấS õr ràng chưa iỏh xnog: “Bên cạnh anh… óc nữhng ai?”
“Còn ia được nữa? Đơưng nihên àl nạb riồ.”
ióN xnog, uầđ yâd nêb aik mi lặng yấm gâiy.
Ở“ đâu? ihK oàn ìht xong ểđ me iớt nóđ ahn.”
ýuQ Miên ôv thức muốn ión mình ựt iál ex đến, nưhng pắs ởm mệing iạl ớhn ar hình tợưng áhp nảs aủc mình nên đành phải aửs lời: “ôhKng nầc đâu, iôt ựt ềv đcợư.”
Nưhng nêb aik ỉhc nói: “Gửi aịđ ỉhc ohc em.”
iồR púc yám ưhn ợs ịb ýuQ Miên ừt cốhi.
”…“
ýuQ Miên nẩgng uầđ lên, iốđ tặm iớv iah hná tắm yầđ òt òm àm nhgẹn hnọg.
uậC nợưgng nùgng quay ,iđ nói: “Lúc nữa… ẽs biết àl ia tiôh.”
“Lúc naữ?” uhC ỷK thấy uậc kôhng ión nòc tởưng ýuQ Miên muốn giấu giếm tếip, ếht àl pậđ bàn, nói: “Giờ giải nát lôun, uậc oảb nưgời at nếđ nóđ đi!”
…
ụD mấS iál ex nếđ định ịv ýuQ Miên iửg ohc mnìh, nốv tởưng ýuQ Miên ẽs iợđ ở quán àrt yah àhn hnàg, oàn ờgn aừv xốung ex ãđ tôrng thấy ab nưgời đang đứng dưới tộm yâc ôgn đồng nêb đnờưg.
ýuQ Miên đứng ở gữia, iah nưgời nòc iạl ìht đứng tộm trái tộm phải nêb cạnh uậc tôrng cẳhng khác oàn ệv ,ĩs àm tôrng ưhn cũng đang mìt iác ìg .óđ
ụD mấS tiến iạl nầg yấm nờưgi.
uhC ỷK nốv đang nhìn qaunh mìt mex nạb iờđ aủc ýuQ Miên ihk oàn iớm đến, ohc nên pậl cứt thấy ngay bóng dáng ụD Sấm, cắs tặm pậl cứt thay đổi.
oaS nắh iạl xuất hiện ở đây?
Thấy ụD mấS đang iđ ềv phía ọh đnứg, uhC ỷK nghĩ iớt iốm nâ náo giữa ýuQ Miên àv ụD mấS àm tốh tếh ảc nờưgi, hna at qyuết đoán qàung ổc ýuQ Mêin, xoay ảc nưgời uậc lại.
iaH nưgời pậl cứt đứng quay tặm ềv phía cây.
ýuQ Mêin: ?
Tiết Tông Qaung ìht cẳhng hiểu ar oas nưhng cũng tắb cưhớc teho, quay nưgời lại.
aB nưgời pếx tàhnh tộm hàng nhìn ềv phía yâc ôgn đồng nêb đnờưg. uếN kôhng phải nưgời oàn cũng uềđ nă cặm đàng hàong sáng sủa, nưgời auq đờưng kôhng biết nòc tởưng àl máđ nôc ồđ oàn ,óđ yas rượu iồr iổn kùhng iổn điên ìg iớv yâc ôgn đồng nữa.
ýuQ Miên áh mồm đang định iỏh ìht ịb uhC ỷK tịb mồm lại.
”…“
ứC đứng ưhn yậv kảohng ab nốb púht, uhC ỷK đoán chắc ụD mấS iđ auq iồr nèb oék ýuQ Miên xoay nưgời lại.
aừV iớm quay uầđ ìht tộm bóng nưgời oac nớl xuất hiện ngay tưrớc mặt, nòc đứng ngay tưrớc tặm ýuQ Mêin.
Nẩgng uầđ nhìn nêl ìht ảuq nihên àl ụD Sấm, nòc đang nhìn ýuQ Miên chằm cằhm, torng tắm nẩ chứa ý cờưi.
Lòng uhC ỷK lạnh nẳh ,iđ thầm nhgĩ: Thôi rồi.
Tưrớc óđ chưa pặg ìht ụD mấS nòc óc ểht cág iạl cyuhện ,ũc mạt aht ohc ýuQ Mêin.
ờiG iốđ tặm trực tiếp ếht này, màl ìg óc cyuhện ỏb auq ễd dàng đợưc?
óC iàv giây thôi àm uầđ có ãđ hoạt động nầg ưhn tếh công sấut, uhC ỷK nêl tếing tưrớc uht túh ựs úhc :ý ,Ơ“ giám cốđ ụD yâđ mà?”
ụD mấS nêihgng đầu, chào hỏi: “hCào nàđ ahn.”
Ngay uas óđ hná tắm iạl dính oàv tặm ýuQ Mêin.
uhC :ỷK ”…“
“ứĐng ở yâđ màl ìg tếh?” ụD mấS hỏi.
cúL ión cyuhện nòc nhìn lướt auq iav ýuQ Mêin, dừng ở iác yat đang ểđ trên iav uậc aủc uhC .ỷK
ụD mấS mắn yấl ổc yat aủc ýuQ Miên oék iạl ềv phía mnìh.
ýuQ Miên nốv đang đứng trên ệb áđ nev đờưng oac nầg bằng ụD Sấm, ịb nắh oék ếht ìht bước xnốug, yat uhC ỷK đang ểđ trên iav uậc cũng đành phải túr .ềv
iáC nhẫn trên ngón pá tú trái aủc ụD mấS sáng eól dưới hná đèn, uhC ỷK nốv ỉhc ôv ý nhìn qua, ia ờgn aừv thấy õr kiểu dnág, ảc nưgời pậl cứt cứng .ờđ
cúL yàn ýuQ Miên quay uầđ sang nhìn uhC ,ỷK ohc hna at tộm hná tắm kẳhng đnịh.
—— àL uậc yấ đấy.
uhC ỷK iạl ộl ar ẻv tặm ưhn ịb tés đnáh.
ềV“ néh?”
ýuQ Miên kôhng nêl tnếig, ioc ưhn đồng .ý
ụD mấS chào mạt biệt iah nưgời đang ngây ar ưhn pnỗhg, ức ếht nẫd ýuQ Miên iđ mất.
…
Trên đờưng ềv nhà, ụD mấS àv ýuQ Miên uềđ kôhng ión nềihu.
ảC iah lặng ẽl iđ mắt rửa. Thời gian nòc sớm, ụD mấS tấr ựt nihên àm oék ýuQ Miên lại, mô uậc nôh tộm lúc, uas óđ mắn yấl yat trái aủc ýuQ Mêin, nói: “Tốt qáu.”
ýuQ Mêin: ”?“
“Anh kôhng tháo ón ra.”
ýuQ Miên kôhng muốn thảo luận ủhc ềđ yàn iớv ụD Sấm, hỏi: “Sao ựt dưng uậc iạl về?”
“ôCng yt óc việc tộđ xuất phải ềv Ninh Tàhnh nên me auq yâđ lnôu.”
ụD mấS kôhng ốc ý tắb ẻb iợl dụng uâc chữ, nab uầđ nắh cũng định ữig lời, nưhng thực ựs kôhng nhịn đợưc, torng lòng cũng tứb tứr óhk cịhu… Đúng cúl nêb Ninh Tàhnh cũng óc ít việc nầc ửx ,ýl nốv ĩd kôhng nầc ụD mấS đích thân ar tặm nưhng nắh nhất thời cúx động ếht àl qyuết định nếđ lôun.
iớV pấc dớưi, nắh ỉhc ión rằng mình đích thân nếđ Ninh Tàhnh àl ểđ “thể hiện tàhnh ”ý kihến nhóm nhân viên tếh iờl khen nợgi, nòc ohc rằng yâđ ẽs ởrt tàhnh uâc cyuhện tyurền mảc hứng aủc pếs ihk công yt nớl mnạh.
ếhT àl ụD mấS cẳhng nữhng nuốt iờl àm thậm íhc nòc kôhng iợđ được nếđ “ucối tuần sau” ưhn ãđ nói, yab ềv Ninh Tàhnh ngay torng ngày màl vệic.
Thấy ýuQ Miên hỏi, ụD mấS tởưng ýuQ Miên kôhng muốn pặg mình nèb cười nói: “Yên tâm, nầl uas me ẽs ữig liờ.”
ýuQ Miên mím môi, iạl iỏh hắn: ụD“ Tinh đuâ?”
uậC ớhn cứs khỏe ụD Tinh kôhng tốt, uậc pặg iạl ụD mấS cũng được tộm thời gian iồr àm kôhng thấy iốđ pơưhng nhắc nếđ ụD Tinh nên kôhng nhịn được àm hỏi.
ụD mấS sững :ờs “Anh nòc ớhn nêt me trai me ”?à
”…“ ẻV tặm ngạc nihên aủc nắh màl ýuQ Miên thấy iơh iốb rối.
“Giờ me yấ khỏe lắm, đang cọh iạđ học, nghỉ èh ẽs về.”
ảrT iờl xnog, ụD mấS thấy lòng mình pấ má ạl tnờưhg.
nắH tíhch ýuQ Miên ủhc động nát uẫg yấm cyuhện yàn iớv hắn, gốing ưhn đang quan mât hắn, muốn mìt hiểu iọm ứht ềv nắh vậy. ohC ùd óc ểht ỉhc àl tuhận mồm iỏh tôhi.
“Ngủ tiôh.” ụD mấS nói.
…
uaS aửn đêm, bỗng óc tếing mầr vang nêl torng pòhng ngủ.
ảC nưgời ýuQ Miên giật bắn, pậl cứt bừng tỉnh khỏi giấc mnộg, iộv vàng tậb công cắt nèđ nêb cnạh.
năC pòhng pậl cứt sáng lên, nưgời ẽl ar phải mằn nêb cạnh uậc ờig iạl cẳhng thấy đâu.
ụD mấS kôhng mằn ủgn nêb cạnh cậu, cùng cúl ,óđ ở ỗhc cách gờưing iàv tém óc tếing nêr ỉr uađ nớđ tyurền tới.
Nhìn ềv phía phát ar tếing ìht thấy ụD mấS đang ãgn trên sàn, óc ẻv ưhn aửn mêđ tỉnh dậy, kôhng nhìn õr xung qaunh nên ịb pấv phải iác nàb thấp tặđ giữa pnòhg.
ụD mấS mô gáy, óc ẽl ịb av oàv cạnh nàb rồi.
ýuQ Miên iộv vàng xốung gờưing iớt ỡđ hắn.
aV“ oàv uâđ riồ?”
ụD mấS õr ràng nẫv chưa hoàn hồn, nưhng cánh yat ãđ cốhng xốung nàs định ngồi dậy.
ýuQ Miên uìd nắh ngồi nêl ếhg ôs ahp nêb cnạh, kiểm art mex ụD mấS óc ịb tơưhng tưrớc kôhng .ãđ
Nogài yág ar ìht pắb chân phải cũng ịb cóg nàb cắs nhọn aức xớưc, yut tếv tơưhng kôhng nặng mắl nưhng nẫv đang ỉr máu.
Nogài ar kôhng thấy nòc tếv tơưhng oàn nữa.
Chắc ụD mấS thấy tấm tặm nên aưđ yat oék ýuQ Miên iạl tưrớc mặt, iùv tặm oàv bụng cậu.
ýuQ Miên nòc đang ol tếv tơưhng trên chân hắn, aừv yẩđ uầđ nắh ar aừv nói: “Cậu bôung ar ểđ iôt iđ yấl tcốuh.”
tộM cúl uas ụD mấS iớm chịu bôung ýuQ Miên ar nưhng nẫv kôhng ểđ uậc .iđ
mE“ kôhng soa.” cúL nói, trên tặm nắh nòc ộl õr ẻv nợưgng nnùgg.
Gọing ýuQ Miên tấb giác nóng nảy: “Vừa yãn uậc yậd màl gì?”
ẻV tặm ụD mấS iơh àl :ạl “Em… iđ ệv shni.”
“Thế oas kôhng tậb đnè?”
”…“
ìV ợs màl hna thức gấic.
cụM đích iđ ệv sinh aủc mình kôhng torng sáng nên ụD mấS kôhng muốn tậb nèđ ểđ ýuQ Miên bếit.
ýuQ Miên oék uầđ ụD mấS aựt oàv nưgời mnìh, név cót ỗhc uas yág nắh nêl kiểm art mex óc ịb sưng ìg knôhg.
“Tôi iđ yấl tcốuh.” ióN xnog, uậc bôung ụD mấS ar iồr ar khỏi pnòhg.
ụD mấS nhìn theo bóng lưng ýuQ Miên iờr iđ àm ngẩn nờưgi.
tấR ỳk .ạl Nữhng măn qua, nắh luôn định ưc ở tàhnh ốhp mình màl vệic, Minh Tịhnh ở uâđ ìht nắh ở .óđ
ụD mấS ãđ óc àhn rêing ừt tấr uâl rồi, óđ àl năc àhn àm nắh oa cớư ừt nhỏ, àl năc àhn aủc nắh àv ụD Tnih. Kôhng phải nơưng ờhn ia ,ảc cũng kôhng phải ưhn iồh iạđ học, ức nếđ ỳk nghỉ iạl phải tắd ụD Tinh iđ khắp Ninh Tàhnh mìt àhn áig ẻr ểđ tuhê, iồr iỗm ihk khai gảing iạl iộv iộv vàng vàng cyuhển ềv tnờưrg, kôhng óc iơn ở ốc đnịh.
Nưhng ạl tahy, nắh ãđ sống ở tàhnh ốhp yàn suốt yảb măn nưhng iạl chưa từng yản sinh chút mảc giác thân tộuhc, nắg ób nào.
Torng ihk nắh ỉhc iớm tếk nôh iớv ýuQ Miên chưa yầđ iah tầun, ếht àm ihk ởrt ềv Ninh Tàhnh iạl óc mảc giác nôn nóng muốn ềv nhà.
Sống torng ngôi àhn từng trói buộc mnìh, yậv àm ờig nắh iạl óc mảc giác mấ ,pá na nihên nếđ .ạl
ờiG nắh ãđ óc iám mấ aủc rêing mình rồi. uếN ưhn tàhnh viên nòc iạl torng iám mấ yàn óc ểht uêy nắh ìht tốt biết oab nêihu.
“Cậu ủhc ”…à ụD mấS mẩl bẩm, tham mal muốn nihều nơh nữa.
hnA tíhch me được knôhg?
…
tếV tơưhng aủc ụD mấS kôhng nầc ửx ýl phức tạp, uas ihk quay lại, ýuQ Miên tás tùrng tếv tơưhng ohc hắn, iôb tí tuhốc vào, nơh mười phút uas uám kôhng nòc ỉr ar nữa.
ụD mấS kôhng mád ơt tnởưg, nghĩ nềihu. ừT tưrớc nếđ yan nắh nẫv luôn biết õr ýuQ Miên àl tộm nưgời tốt bnụg, ễd mềm lnòg.
Sáng môh sau, ụD mấS yậd ừt sớm, đang cuhẩn ịb thay quần oá ìht phát hiện ýuQ Miên cũng tỉnh rồi, đang cốhng yat ngồi dậy, iụd iôđ tắm nòc ngái ngủ.
nắH kựhng lại: mE“ màl hna thức giấc ”?à
Biết yậv ìht nắh ãđ auq pòhng khác rồi. mêĐ auq ãgn tộm iác màl ýuQ Miên cũng ịb ỡl tấm tộm tếing ểđ ngủ.
ụD mấS ớhn tưrớc aik iỗm nầl nếđ àhn ọh ,ỷK ýuQ Miên toàn ủgn nếđ nật tặm trời nêl oac iồr iớm chịu dậy, môh oàn yas rượu ềv nòc ủgn tộm mđhcạến nật trưa môh uas lôun.
ờiG iớm yấm giờ? nắH nhìn đồng ,ồh nòc chưa iớt yảb rỡưi.
nắH uâđ biết đợưc, ởs ĩd ýuQ Miên yậd mớs ếht yàn thực ar àl ìv cũng nếđ ờig ýuQ Miên iđ màl rồi.
ụD mấS nâ nầc nói: “Anh ức ủgn tiếp ,iđ me auq pòhng khác thay đồ.”
ýuQ Mêin: ”…“
ióN xnog, ụD mấS ar nogài tậht, nưhng mười phút uas iạl quay vào.
nắH cuhẩn ịb xong xuôi rồi, quay oàv àl ểđ uâ mếy iớv nạb iờđ iớm cưới tộm cúl tưrớc ihk .iđ
Nhìn ụD mấS nă cặm cỉhnh ,ềt nòc mình nẫv cặm ồđ ngủ. ýuQ Miên bỗng óc mảc giác pấg pág ưhn iồh iđ huấn lyuện quân ,ựs nạb cùng pòhng ãđ cuhẩn ịb xong tếh iồr àm mình nẫv nòc mằn trên gờưing vậy.
àL gnô chủ, yut rằng óc iđ muộn cũng kôhng ia mád ión ,ìg nưhng tốt nhất nẫv nên màl gơưng tưrớc tặm nhân vêin.
Đang tốs ruột àm ụD mấS ức iụd lung tung oàv ổc cậu.
ýuQ Miên kôhng nhịn được àm nêl tnếig: “Sắp muộn riồ.”
Torng tắm ụD mấS ộl ar ý cờưi, phớt ờl iờl thúc giục aủc ýuQ Mêin: “ôhKng sao, nẫv nòc thời gian mà.”
ýuQ Mêin: ”…“ Ý uậc àl uậc pắs muộn rồi.
ụD mấS quấn quýt nếđ nật giây cuối cùng iớm uưl lyuến iờr .iđ
nắH aừv bước chân ar khỏi cửa, ýuQ Miên ãđ nhảy dựng lên, nahnh cóhng thay quần ,oá thầm nghĩ mình đúng àl ựt màl ựt cịhu.
ệH【 tnốhg, nòc tihếu oab nihêu điểm aữn vyậ?】
【Nếu kôhng tính ảhk năng ịb ừrt điểm od tốc tyurện pụs ổđ ìht ờig ỉhc nòc tihếu 005 điểm aữn àl tạđ ủđ tộm trăm nhgìn điểm is thnì.】
pắS rồi.
