Chương 146
Eidt: Lune
…“ hnA óc ohc me cụl ồđ aủc hna đuâ.”
ụD mấS ờhc iờl giải tíhch ảc bổui, cuối cùng ỉhc iợđ được mình uâc này.
nắH mi lnặg, uâl uas iớm khàn gọing nêl tnếig: “Nếu hna kôhng ión õr ýl od ữig iạl cihếc đồng ồh này, me ẽs hiểu lmầ…”
“iHểu mầl rằng hna từng tíhch em.”
Torng pòhng nghỉ ỉhc nòc iạl tếing ởht cốd aủc ảc hai.
ýuQ Miên nẫv kôhng ión iờl nào.
ụD mấS tìhnh lình pá tás tới, nôh nêl ổc ýuQ Mêin. cúL nat màl uậc ỉhc thay iỗm iác oá kohác nàogi, nêb dưới nẫv cặm quần tây.
mảC giác óc ứht nóng cựr cách pớl quần chọc oàv giữa iah iùđ mnìh, yấb ờig ýuQ Miên iớm ỡv ,ẽl ìht ar kôhng phải ỉhc óc mình uậc àl ịb giày ,òv cẳhng auq os iớv uậc ìht ụD mấS tôrng cỉhnh ềt nơh tấr nềihu.
ảC nưgời ýuQ Miên ỉhc nòc iạl iah thứ, phía trên àl iác oá mỏng ãđ ịb màl ướt, phía dưới àl iôđ chân iàd tắrng nõn trần trụi đang pá oàv quần iàd aủc ụD Sấm.
nòC ụD mấS nẫv nă cặm cỉhnh ,ềt nếđ ảc khuy oá ơs im cũng ỉhc iởc óc tộm cái.
Tôrng ìht đàng hàong lịch ựs lắm, ếht àm iạl tộđ ngột thúc oàv mông ýuQ Mêin.
“Chờ đã!” ýuQ Miên iộv oảb nắh dừng lại, uas óđ duỗi yat ar uas yẩđ hông ụD Sấm: “Chờ ềv nàh…”
ụD mấS kôhng nghe cậu. nắH cốhng nưgời dậy, xoay ýuQ Miên iạl kôhng ểđ uậc quay lưng ềv phía mình nữa. iaH nưgời nhìn tẳhng oàv tắm nahu. nàB yat ụD mấS nád oàv oe ýuQ Mêin, nầl nầd xốung dớưi, ìht thầm ụd :ỗd “Anh thừa nhận từng tíhch me iđ iồr me ẽs aưđ hna về.”
”…“
Kôhng phải ãđ từng àm àl nẫv luôn lôun.
ýuQ Miên nhìn oàv tắm ụD Sấm, yấm giây uas ẽhk nhổm nưgời lên.
iồR ni ẹhn tộm ụn nêl iôm ụD Sấm, nợưgng nùgng tárnh hná tắm hắn, nói: …“ ềV àhn néh.”
Cánh yat ụD mấS đang cốhng nưgời táohng iác mềm nũhn, suýt aữn ãgn xốung nưgời ýuQ Mêin.
ờiG phút này, ngay ảc mah muốn torng ơc ểht cũng ởrt tàhnh ứht yếu, torng uầđ nắh ỉhc vơưng iạl iỗm ụn nôh nòc ẹhn nơh ảc iah tếing uịd dàng aừv xnog.
nắH nhìn ýuQ Miên măđ đăm, ngẩn ơgn iồh uâl ưhn đang cáx nhận mex iác chạm táohng auq aik óc phải àl oả giác knôhg.
ýuQ Miên thấy ụD mấS ức ngây nưgời mãi, nèb aưđ yat ar yẩđ ngực iốđ pơưhng tộm cái, nhắc nầl nữa: “Nói iồr ,àm ềv àhn tiôh.”
uậC ióđ mắl rồi.
Nưhng ụD mấS iạl kôhng ữig lời.
Ngay giây tiếp teho, ýuQ Miên iạl ịb nắh khóa môi. ụD mấS kôhng nừgng quấn qýut, kuhấy oảđ mãnh liệt torng mệing cậu, túm nếđ cứm màl uầđ lưỡi aủc ýuQ Miên êt dại, muốn tíh ởht cũng ỉhc óc ểht dùng mũi, toan ởm mệing ar ngăn nưhng ổc họng iạl ỉhc pịk nuốt xốung nước tọb aủc ảc hai, nogài tếing nuốt pậm ờm kihến nưgời at ơm màng ìht kôhng ểht thốt ar được tấb ỳk mâ tahnh oàn káhc.
ýuQ Miên kôhng ởht nổi, ìv mảc giác ngạt ởht ẹhn nên tyuến ệl cũng ịb kích tíhch tiết ar nước mắt, nước tắm chảy cọd theo khóe mắt, năl oàv torng tóc.
ụD mấS thấy uậc iơr nước tắm ìht dừng lại.
yấM giây uas iớm tách khỏi ýuQ Mêin.
hnA yấ kóhc… àl od kôhng muốn ?à
Cuối cùng cũng được thở, ýuQ Miên ởht nổh hển, aựt trán oàv iav ụD mấS tộm cúl uâl àm nẫv kôhng nẩgng lên, tárnh ểđ nắh iạl óc ơc iộh nôh tếip.
“ôhKng tíhch ”?à ụD mấS hỏi.
”…“
ờiG oảb tíhch kôhng được àm oảb kôhng tíhch cũng kôhng đợưc. ảrT iờl ưhn tưrớc ìht kiểu ìg cũng ẽs ịb nôh tếip, àm ảrt iờl ưhn uas iạl cẳhng khác oàn mâđ thêm tộm nhát oad oàv mit ụD Sấm.
…“ Kôhng piảh.”
“mỪ.” Nghe ýuQ Miên ảrt iờl ưhn thế, lòng ụD mấS táohng bình tĩnh lại, nắh duỗi yat ual nước tắm ohc cậu.
ờhC tếing ởht aủc ýuQ Miên nghe uềđ nặđ ởrt lại, ụD mấS iúc uầđ muốn nôh tếip.
ừT“ từ…”
“Sao tếh?”
“Anh đió…” ýuQ Miên biết õr màl ếht oàn ểđ kihến nưgời yàn mềm lnòg: …“ Cóhng mtặ.”
ảuQ nihên ụD mấS dừng lại.
Chần ờhc iồh lâu, cuối cùng nẫv ngồi dậy, ỉhc àl nồh nẫv nòc uưl lyuến trên nưgời ýuQ Mêin.
nắH oék ýuQ Miên nêl iồr mô oàv lnòg. Thôi ìht cũng ioc ưhn hoàn nồh rồi.
ýuQ Mêin: ”…“
“óhCng mtặ?”
ýuQ Miên tậg đầu: “óhCng mtặ.”
ụD mấS mắn yat trái aủc ýuQ Miên nâng nêl định mex giờ. cắS mal thẫm trên ổc yat aừv tọl oàv tắm ìht lòng iạl cụr rcịh, tiếc àl ýuQ Miên đang cóhng tặm nên nữhng việc muốn màl uềđ kôhng màl đợưc.
ýuQ Miên nat màl cúl 6 giờ, cúl ụD mấS nóđ uậc iớt àhn hàng ãđ nầg 7 ờig rồi. Tính ảc thời gian ọh ở àhn hàng iồr iạl quay ềv ỷK ịht nậb uịb tộm lúc…
ờiG ãđ nơh 9 ờig iốt rồi.
iốT ýuQ Miên iớm nă được iah mếing khai ịv ãđ ịb nắh oék nếđ ỷK thị, yãn nòc phải nhịn ióđ màl việc aửn tếing nữa.
uếN àl cúl bình tờưhng ìht kôhng oab ờig óc cyuhện ụD mấS cặm ệk cứs khỏe aủc ýuQ Miên ,ảc nưhng iốt yan oảb nắh ữig ựt ủhc ìht đúng àl óhk quá.
ụD mấS bôung ýuQ Miên ,ar aưđ yat định iởc oá ơs im aủc cậu.
ýuQ Miên pậl cứt mót chặt oá mnìh, cảnh giác hỏi: “Làm ìg đyấ?”
ờiG ngay ảc ar ẻv đáng tơưhng tưrớc tặm hna trai cũng ôv dụng ?ảh
“Anh oảb ióđ nòc ?ìg ìhT iđ …nă phải thay quần oá cứh.”
“À…” ýuQ Miên ởht phào ẹhn nõhm.
uậC ựt iởc oá ơs ,im cùng cúl óđ cũng mảc nhận được hná tắm nóng cựr aủc ụD mấS đang nád chặt oàv ngực mnìh, uas óđ tìhnh lình níhch nưgời ềv phía ýuQ Miên iồr iạl dừng lại, ưhn kiểu muốn páx iớt nưhng ốc nhịn xốung vậy.
Cẳhng auq hná tắm nẫv dính chặt ưhn ,ũc ýuQ Miên gồng nờưgi, iộv ãv thay ộb ồđ iồr ohc iác oá ơs im nẩb oàv iút mang .iđ
…
ợS ýuQ Miên ịb ạh đờưng hyuết nên ụD mấS ohc uậc nă iah tahnh ôs ôc al iớv oẹk trên ex tớưrc, uas óđ iớm iál ex ềv uhk yL Thủy nâT Uểyn.
ừT ỷK ịht ềv àhn tấm nơh 04 púht, ụD mấS aừv iál ex aừv muốn cửhi.
oaS ax thế!
Giữa đờưng iđ nagng auq tộm hiệu tốuhc, nắh dừng ex iạl nêb đnờưg, tháo yâd na tàon.
iĐ“ uâđ vyậ?”
mE“ oàv hiệu tcốuh.”
ýuQ Miên quay nẳh sang nhìn hắn, gọing iơh ol lnắg: mE“ óhk chịu ở uâđ ”?à
”…“
ịB ụD mấS nhìn chằm chằm iớv hná tắm uâs ax tộm cúl ýuQ Miên iớm ỡv ,ẽl uậc mẩl mẩb yấm tếing iồr kôhng ión ìg nữa.
ụD mấS kôhng ỡn ểđ ýuQ Miên nă auq qýut, nưhng iốt yan nắh ỉhc óc ểht uư tiên uhn uầc aủc nảb tâhn.
ềV iớt nhà, tưrớc ihk uấn nớưng nòc iỏh òd tộm câu: nĂ“ ìm néh?”
ýuQ Miên cắl đầu, kôhng ềh ểđ nảb thân chịu tihệt chút oàn hết.
uấN ìm nahnh nhất nưhng ýuQ Miên kôhng muốn nă nên ụD mấS đành phải tôhi.
nảB thân nắh cũng đang tấr iốr bời, óc tấr nihều uâc iỏh muốn màl .õr Cẳhng nạh ưhn ýuQ Miên tíhch nắh ừt ihk nào, iồr cẳhng nạh ưhn màl oas ừt tộm tihếu aig kôhng biết ìg biến tàhnh “iGám cốđ ”ỷK ỉhc torng iah măn ngắn nủgi…
Nưhng nữhng uâc iỏh yấ uềđ mạt thời ịb niềm hưng phấn căng pồhng torng mit èđ xnốug, ểk ừt cúl ýuQ Miên thừa nhận từng tíhch mnìh, ụD mấS cẳhng nòc quan mât được ìg nữa.
ơC ểht àv uầđ có ưhn ịb tách rời, ơc ểht óc ểht tỉnh oát iál ex aưđ ýuQ Miên ềv nhà, gnu dung cuhẩn ịb aữb tối, nưhng uầđ có nẫv dừng iạl ở thời điểm ýuQ Miên ủhc động nôh mình torng pòhng nhgỉ.
yâB ờig nắh ỉhc muốn màl iah vệic: ểđ ýuQ Miên nă on iồr ụd nưgời yàn ềv pnòhg.
uầH tếh thời gian ýL Tùng uềđ ở nhà, iốt nghe thấy lảong xảong nêb nogài ìht iđ ar mex thử, thấy muộn iồr àm iah nưgời aik nòc chưa iđ ngủ, đang uấn nớưng torng pếb ìht ngạc nihên kôhng tôhi.
ụD mấS oàv pếb ìht gnô kôhng yấm tấb ngờ, nưhng ýuQ Miên iạl chịu kiên nhẫn đứng nêb cạnh ờhc ìht ảuq àl hiếm tấhy. ýL Tùng iỏh óc nầc giúp ìg knôhg, ịb ụD mấS ừt chối iớm quay ềv pòhng nghỉ nơgi.
ụD mấS nòc mang nẳh tộm iác ếhg ừt pòhng nă oàv pếb ểđ ýuQ Miên ngồi chờ, ứhc kôhng chịu ểđ uậc iờr khỏi mầt tắm mnìh.
ýuQ Miên iợđ aữb iốt aủc mình torng nơc buồn ủgn nẫl ióđ bnụg. yaT nghề ụD mấS tấr tốt, ión đúng nơh àl ùd ở ếht giới oàn ìht ỹk năng uấn nớưng aủc nưgời yàn cũng uềđ tạđ điểm iốt .ađ
uaS ihk on bnụg, ýuQ Miên ịb ụD mấS nẫd ềv pòhng ngủ.
ìV ụD mấS bước iơh iộv nên cúl yẩđ aửc pòhng ủgn ar iđ vào, iah nưgời nòc ít pấv ngã. ụD mấS vuốt ev lưng ýuQ Miên auq pớl quần oá ưhn đang vuốt lông vậy.
ýuQ Miên đang buồn ủgn rồi, nhất àl động cát aủc ụD mấS cúl yàn nòc óc cát dụng ur ủgn nữa.
uậC ốc nêl tinh tầhn, hỏi: “Mấy ờig riồ?”
ụD Sấm: “ưMời iah giờ, nẫv nòc smớ.” nòC tí nhất yảb tếing aữn iah nưgời iớm phải iđ làm.
ýuQ Mêin: ”…“
“uBồn ủgn ”?à
“mỪ.”
nàB yat ụD mấS ừt trên lưng ýuQ Miên nầl ar phía tớưrc.
mƯ“ ”—— ảC nưgời ýuQ Miên giật bắn, pậl cứt tỉnh oát lại.
ụD mấS nôh ẹhn oàv đuôi yàm aủc c̣âu: ỡĐ“ nơh caưh?”
”…“
iaH nưgời nẫv đang đứng uas cửa, torng pòhng ủgn nẫv iốt mo .mo
ụD mấS nốv ỉhc muốn tậb iỗm iác nèđ ủgn thôi àl đợưc, nưhng nắh kôhng muốn ýuQ Miên buồn ủgn oàv cúl này.
ếhT àl nắh tậb luôn iác nèđ ot nấht, ảc pòhng pậl cứt sáng aól ảc mắt.
ụD mấS aừv nôh ýuQ Miên aừv mô oe uậc oék nêl gnờưig.
“áSng qáu…” ýuQ Miên uên ý kếin.
ụD mấS ”Ừ“ tộm tnếig, uas óđ iởc yâd lưng ad aủc ýuQ Mêin, nâng oe iớv mông uậc nêl iồr oék tụt iah iác quần torng nogài aủc uậc xốung cùng lúc.
Dưới hná nèđ sáng cựr kôhng giấu được ìg hết. ýuQ Miên kôhng nghĩ áuq tìrnh iạl nahnh cóhng tứd kohát ếht này, ảc tặm ỏđ bừng ìv uấx ,ổh ôv thức khép iah iùđ iạl ểđ che.
ụD mấS ữig tộm nêb uầđ iốg aủc uậc iồr banh ,ar ngắm nhgía iồh lâu.
“Đẹp mà.” cúL liếm giúp ýuQ Miên torng káhch nạs yấm măn tớưrc, nắh ãđ muốn ión ưhn ếht rồi.
…“ mI mmồ!”
“gnâV.” ụD mấS pậl cứt ngậm mnệig, nưhng động cát trên yat nẫv kôhng chịu nnừgg.
yấM ứht aum ềv ừt hiệu tốuhc, nắh ãđ ởm ar ểđ nêb gờưing ừt cúl ýuQ Miên nă iốt rồi.
auM nữhng yấm loại lềin.
ýuQ Miên ôv tình liếc tấhy, nhận ar mêđ yan e àl kôhng ểht tếk thúc mớs được rồi.
“Tắt đèn… tắt nèđ được kgnôh?” tÍ nhất cũng tắt iác nèđ .iđ
Nưhng aừv yãn ụD mấS ãđ đồng ý mi mồm iồr nên ohc nếđ cúl ýuQ Miên ịb tậl nưgời iồr ỳuq trên gnờưig, ụD mấS nẫv kôhng ởm mệing ión uâc nào.
ụD mấS pá tás oàv lưng cậu, tộm yat pób yấl xơưng quai xanh aủc ýuQ Mêin, ùd ýuQ Miên óc ión ìg ìht nắh cũng óc ểht nàt nhẫn phớt ờl đợưc.
Nước tắm nóng bỏng aủc ýuQ Miên iơr xốung um nàb yat aủc ụD Sấm, nắh túr yat ,ềv liếm sạch nước tắm nằm tặm trên yat mình iồr xoay tặm ýuQ Miên auq nôh cậu.
Kôhng phải àl kôhng uađ lnòg, ỉhc óc điều ụD mấS biết õr uậc khóc kôhng phải ìv đau.
tốR cuộc ụD mấS nẫv kôhng ỡn nhìn ýuQ Miên kóhc, uas nầl uầđ ãđ kôhng nòc mãnh liệt nữa.
nắH tẳhng nưgời lên, ngồi aựt oàv uầđ gờưing iồr mô ýuQ Miên oàv lnòg. uaS óđ kôhng màl ìg iợđ ýuQ Miên nổ lại.
ẻV tặm ýuQ Miên iơh ơgn nágc, uậc nhìn ụD mấS măđ măđ tộm cúl lâu, thậm íhc nòc ủhc động iúc uầđ nôh hắn.
ụD mấS cười ẽhk iồr páđ iạl ụn nôh aủc cậu.
ýuQ Miên kôhng yấm tỉnh táo, uậc ngồi trên iùđ ụD Sấm, tắb uầđ nhắc iạl uêy uầc nab yãn aủc mnìh: “Tắt đèn… hna muốn tắt đnè…”
Đáng uêy quá. tắM ụD mấS đong yầđ ý cờưi, nắh tìhnh lình nỡư hông lên, nghe tếing iàn ỉn aủc ýuQ Miên b̃ông mi tặb iồr thay bằng tộm mâ điệu káhc.
